Quyển 2: Đông Chi Vực - Chương 1

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa hẳn rạng, trong khu rừng trên núi Thương Hào đột nhiên bùng lên một quầng sáng rực rỡ.

Chim bay thú chạy đồng loạt giật mình hoảng sợ, cùng nhìn về phía phát ra ánh sáng, nhưng sau khi phát hiện ra ánh sáng này không gây trở ngại gì cho mình thì lại yên tĩnh trở lại. Những người thường cách đó hơn chục dặm cũng nhìn thấy, đều hô lớn rằng lại có tiên nhân giáng thế!

Nhưng chờ khi họ đánh liều mạo hiểm tiến vào rừng núi, lại chẳng phát hiện ra điều gì, ánh sáng kia cũng đã sớm biến mất không chút dấu vết, cuối cùng đành thất vọng tiếc nuối rời đi.

Không lâu sau khi đám người phàm kia rời khỏi núi, một bóng hình mờ ảo từ từ ngưng tụ, cuối cùng hiện rõ thành hình dáng một nam tử dung mạo trẻ tuổi. Chính là Bạch Tịch Phong vừa mới quay trở lại. Hắn nhìn quanh một lượt, đột nhiên giơ tay lên, lòng bàn tay khẽ vẫy, một viên ngọc lăn trong bụi cỏ liền bay lên, nhẹ nhàng rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

Đây là một viên lưu ảnh châu, do Bạch Tịch Phong cố ý để lại khi truyền tống rời khỏi đây. Sau khi kiểm tra nội dung bên trong, trong mắt Bạch Tịch Phong chợt lóe lên vẻ may mắn.

Tổn thất một linh khuyển từng dùng qua Vạn Linh Đan, toàn bộ thủ hạ đều bị thương, bản thân lại bị thủ đoạn thần bí khó lường của Bạch Lung tiêu hao mất tám phần linh lực, còn bị giao long kia đánh thành trọng thương, Bạch Tịch Phong lúc ấy đã hiểu rằng nhiệm vụ này không thể hoàn thành được nữa. Bọn họ đều đã đánh giá thấp Bạch Lung, đánh giá thấp Phù Âm.

Nhưng cứ thế này mà quay về, gia chủ và phu nhân nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho bọn họ. Vì vậy, khi truyền tống rời đi, Bạch Tịch Phong đã nhân cơ hội ném ra một viên lưu ảnh châu. May mà mặc dù năng lực của Bạch Lung rất thần bí, nhưng tâm trí nàng đúng là vẫn tương ứng với lời đồn, không nhận ra lai lịch của viên châu này. Có thứ này, chí ít hắn cũng có thể ăn nói được rồi.

Ôm lấy vết thương trên người, Bạch Tịch Phong cố sức thúc giục linh lực, trở về Tu Tiên giới...

Tu Tiên giới, Ô Lĩnh Bạch thị.

Trong đại sảnh Bạch phủ, hình ảnh phát ra từ viên lưu ảnh châu vừa vặn chiếu đến cảnh cuối cùng...

Thiếu niên do giao long hóa thành kia mở ra Thiên Môn, dẫn theo Bạch Lung và một con thỏ bước vào Thiên Môn, rời khỏi Phàm Gian giới.

“Nếu bọn chúng đã tới Tu Tiên giới rồi...” Bạch Trân vội vàng lên tiếng: “Sao còn chưa mau chóng phái người đi bắt nàng ta về?”

Tần Nhược Sương cau mày: “Con gấp cái gì?”

Bạch Trân sao có thể không gấp chứ? Theo như mô tả của Bạch Tịch Phong, nữ chính rõ ràng đã thức tỉnh Ngôn Linh rồi! Nói như vậy thì lúc ấy nàng ta có thể chạy thoát khỏi kiệu hoa, chắc chắn cũng là do dùng Ngôn Linh!

Bạch Trân không hiểu nổi, tại sao cốt truyện lại biến thành thế này, dù nàng có là con bướm quạt cánh mạnh cỡ nào đi nữa, cốt truyện cho dù phi logic đến mấy cũng không thể cưỡng ép cho nữ chính thức tỉnh chứ?

Trong bộ truyện tiên hiệp ngôn tình này, tất cả mọi thứ đều phục vụ cho tình yêu, mà việc nữ chính thức tỉnh bàn tay vàng cũng là công cụ để gia tăng tình cảm nam nữ chính. Bởi vì muốn thức tỉnh loại năng lực nghịch thiên này, nhất định phải có một người vì nữ chính mà trả giá tất cả, dâng hiến cả cuộc đời, thậm chí đến trước khi chết còn phải trao bản nguyên của bản thân ra. Chính vì tình cảm sâu nặng như vậy, nữ chính vốn ngây thơ mờ mịt mới xúc động mà sinh ra quyết tâm bảo vệ người kia, từ đó kích phát sự thức tỉnh năng lực thiên phú của nàng.

Nhưng đã là một bộ tiên hiệp ngọt sủng, thì dĩ nhiên không thể để nam chính chết đi thật sự được, vì vậy để đạt được điều kiện hà khắc này mà vẫn bảo toàn tính mạng nam chính, nguyên tác đã đặc biệt thiết kế ra một nhân vật phản diện là “Bắc Chu Lang Mẫu”, để nam nữ chính tiến vào ảo cảnh mà nhân vật phản diện này tạo ra, trải qua một đời trắc trở bi thương. Cuối cùng nam chính hi sinh, nữ chính thức tỉnh, sử dụng Ngôn Linh gϊếŧ chết Bắc Chu Lang Mẫu, phá hủy ảo cảnh, từ đó nam nữ chính mới thật sự yêu nhau.

Thế nên, nữ chính vốn luôn bị nhốt trong khuê phòng, rốt cuộc làm thế nào mà thức tỉnh được Ngôn Linh?

Bạch Trân không hề nhận ra rằng con giao long còn chưa trưởng thành trong hình chiếu kia, chính là đại phản diện Ma Long Phù Âm với nguyên hình khổng lồ che trời khuất đất trong nguyên tác. Nếu như nàng nhận ra, chỉ e sẽ sợ đến mức hồn phi phách tán ngay bây giờ.

Cho nên vào lúc này, dù trong lòng Bạch Trân có hơi hoảng loạn vì cốt truyện đã thoát khỏi tầm kiểm soát, nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Đối mặt với câu hỏi của Tần Nhược Sương, nàng liền nói: “Mẫu thân, vì chuyện ở Xuân Sơn, trong lòng Bạch Lung không hiểu sao sinh ra oán hận đối với chúng ta, hiện giờ nàng lại có thêm những thủ đoạn thần bí khó lường như vậy, tương lai nếu như...”

Bạch Trân còn chưa nói xong, Tần Nhược Sương đã hiểu ý nàng: “Con nói rất đúng, đây quả thật là mối họa.”

Bạch Tịch Phong đã ký khế ước tuyệt đối trung thành, cũng sớm biết kế hoạch của bọn họ, vì vậy Tần Nhược Sương cũng chẳng ngại nói thẳng trước mặt hắn: “Lần này cứ phái mười đệ tử cảnh giới Động Tuệ tới đó. Ta không tin là mạng của Bạch Lung lại cứng tới vậy.”