Quyển 1 - Chương 45

“... À, ừm!” Phù Âm định thần lại, mang theo tâm trạng hụt hẫng không rõ nguyên nhân, hỏi nàng muốn nói gì.

Bạch Lung lo lắng Phù Âm sẽ lại ngủ mất, hai tay vẫn tiếp tục chống mí mắt hắn không buông: “Chàng có phải đang không vui không?”

Phù Âm định lắc đầu, nhưng mí mắt còn bị Bạch Lung khống chế trong tay, đành phải mở miệng đáp: “Không, ta không có không vui.”

Bạch Lung vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tròng mắt của hắn, nghe thấy lời này, hàng chân mày thanh tú của nàng cau lại, vẻ mặt cực kỳ không vui: “Chàng gạt người, Phù Âm lại gạt người!”

Phù Âm thực sự là không vui, nhưng hắn không muốn biểu hiện ra trước mặt Bạch Lung. Chỉ cần Bạch Lung luôn vui vẻ là tốt rồi. Vì thế hắn lặp lại lần nữa: “Không có.”

Bạch Lung hồ nghi nhìn hắn: “Nhưng ánh mắt chàng rõ ràng là đang không vui mà!”

Nghe vậy, Phù Âm hơi ngẩn người, nhất thời không tìm được lời phản bác.

Bạch Lung thấy thế liền sáng mắt lên, đắc ý như vừa nắm được thóp của Phù Âm: “Ta biết rồi! Nhất định là vì chàng chưa học được thuật pháp mở Thiên Môn, nên mới không vui đúng không?”

Bản thân Bạch Lung cũng là một học tra, nên nàng tự thấy vô cùng thấu hiểu tâm trạng của Phù Âm.

“Không sao đâu Phù Âm, học không được cũng chẳng có gì mất mặt cả. Nếu không mở được Thiên Môn, ta sẽ cùng Bạch Trạch đi đón thần y tới đây chữa bệnh cho chàng! Nếu như chàng muốn đến Tu Tiên Giới, thì cứ để Bạch Trạch đưa chàng đi là được. Chỉ cần chàng cho Bạch Trạch ngồi trên vai, nó nhất định sẽ rất vui lòng đưa chàng đi đó!”

Bạch Trạch đang âm thầm quan sát: “...”

Phì! Ai thèm ngồi trên vai một tên phản diện độc ác chứ!

Hai người dưới tàng cây không hề phát hiện ra Bạch Trạch đang rình xem. Ánh mắt Bạch Lung sáng lấp lánh nhìn Phù Âm, tự cho là bản thân vừa đưa ra được một phương án cực kỳ tuyệt vời.

Phù Âm lại lắc đầu từ chối. Hắn mới chẳng thèm để một con thỏ dẫn hắn đi đâu. Chỉ là... ngay cả một thuật pháp đơn giản như mở Thiên Môn hắn còn học vất vả như vậy, sau này đến Tu Tiên giới, liệu hắn có thật sự đủ sức thực hiện những lời đã hứa với Bạch Lung hay không?

Giữa Phàm Gian giới và Tu Tiên giới có vô số thông đạo, trong đó có một thông đạo gọi là Thiên Môn, chuyên dành riêng cho những người tu hành tại Phàm Gian giới. Người có tu vi đạt đến mức nhất định, có thể thông qua phương pháp gõ (khấu) Thiên Môn để tiến vào Tu Tiên giới. Từng có một vị tu sĩ phàm gian đã dùng phương pháp này mà tiến vào Tu Tiên giới.

Đây là một sự tích đã lưu truyền rất lâu ở Phàm Gian giới, cũng là mục tiêu mà bấy lâu nay Phù Âm vẫn luôn hướng đến.

Trước đây hắn cứ nghĩ bản thân vì tu vi chưa đủ nên không thể chạm đến Thiên Môn, hôm nay mới biết thì ra còn cần phải có thuật pháp gõ cửa Thiên Môn. Hắn không có sư phụ chỉ dạy, không người hướng dẫn, kiếm thuật, chưởng pháp, thân pháp... đều là tự mình học lỏm một cách lung tung lộn xộn. Thậm chí việc hóa trở về nguyên hình cũng vô cùng khó khăn, bởi vì linh lực trong cơ thể hắn không đủ để duy trì hình thể nguyên bản to lớn đó.

Vốn tưởng rằng với tư chất của hắn, việc này hẳn sẽ rất đơn giản, nào ngờ thuật pháp lại là thứ thâm ảo, khó hiểu như vậy. Hắn đã cố suốt mấy canh giờ, vẫn không thể lĩnh ngộ nổi.

Biết được nỗi phiền muộn của Phù Âm, Bạch Lung cuối cùng cũng buông mí mắt hắn ra. Nàng đưa tay xoa xoa tóc hắn, dùng giọng điệu cố làm ra vẻ hiền từ như một đứa trẻ giả làm người lớn: “Phù Âm đừng sợ, ta sẽ chúc phúc cho chàng, ngày mai chàng nhất định có thể mở được Thiên Môn. Ta sẽ đóng dấu cho chàng!”

Nói xong, nàng cúi đầu hôn một cái lên trán Phù Âm.

Cha thường nói thiếu thứ gì thì bổ thứ đó. Phù Âm cũng giống như nàng, đều không quá thông minh, vậy nên cứ đóng dấu lên cái trán hắn là được rồi.

Gió nhẹ lướt qua bên cạnh hai người, cảm giác mềm mại ấy như cánh bướm khẽ chạm vào mặt hồ, sóng nước nổi lên tuy rất nhẹ, nhưng bóng dáng cánh bướm ấy đã hoàn chỉnh in xuống mặt hồ.

Lông mi khẽ run lên, Phù Âm hơi mở lớn mắt. Một tia giác ngộ đột nhiên nảy sinh trong lòng hắn, như thể cuối cùng cũng có một hạt giống rơi xuống vùng đất hoang vu, khiến mảnh đất vốn chẳng có gì này từ đây bắt đầu có khả năng sinh trưởng ra cả một cánh rừng bạt ngàn.

...

Con thỏ núp trong bụi cỏ không ngừng xoa xoa hai tay: “A a a! Tên phản diện rác rưởi kia, vậy mà dám lừa nụ hôn của nữ chính! Tìm được cơ hội ta nhất định phải trùm bao bố lên đầu hắn!”