Nàng nhặt viên châu lên, đưa sát mắt nhìn kỹ, nhưng ánh sáng yếu ớt bên trong viên châu lại chợt tắt ngấm trong nháy mắt, cứ như chưa từng xuất hiện. Quan sát cả buổi cũng chẳng thấy viên châu này có điểm gì đặc biệt, Bạch Lung bèn vứt nó sang một bên, rồi chạy đi chơi chỗ khác.
Nàng tự lo vui đùa, một rồng một thỏ lại âm thầm giằng co.
Giao Long: “Ngươi lòng dạ bất chính.”
Thỏ: “Ngươi lòng dạ hẹp hòi.”
Giao Long: “Ngươi liệu có hại Bạch Lung không?”
Thỏ: “Thế ngươi liệu có hại Bạch Lung không?”
Giao Long: “Hay là bắt tay hợp tác?”
Thỏ: “Ngươi làm hộ vệ.”
Giao Long: “Ngươi làm người dẫn đường.”
Thỏ: “Đừng có giữa chừng giở trò, ta đều biết rõ.”
Giao Long: “Ngươi cũng thế thôi.”
Thỏa thuận cứ thế đạt thành, một rồng một thỏ ngoài mặt hòa thuận vui vẻ, nhưng thực ra trong lòng...
Bạch Trạch: Làm loạn! Làm loạn! Nam nữ chính mới là chân ái, phản diện ác độc là tà giáo, phải diệt sạch!
Phù Âm: Bạch Trạch này thật khả nghi, đợi tìm được danh y, nhất định phải một cước đá bay!
.
Trong đêm rừng tĩnh mịch, chợt vang lên tiếng gầm rú của một con thỏ: “Sao ngươi vẫn chưa biết làm!”
Phù Âm đã trở lại hình người, đứng dưới tàng cây, cúi đầu nhìn kẻ lùn nhỏ bé kia, giọng đầy bất mãn: “Là do ngươi không biết dạy.”
Bạch Trạch giận đến mức suýt nghẹn chết. Nó thật không ngờ rằng tên Phù Âm nổi danh ác độc trong nguyên tác không những chỉ là một con giao long hoang dã, chẳng có chút cơ sở thuật pháp nào, thiên phú lại còn tệ hại như vậy. Chỉ một thuật pháp nhỏ, nó đã dạy mấy canh giờ rồi mà hắn vẫn không làm nổi! Cuối cùng thì tên này làm sao có thể biến thành đại phản diện nhỉ? Chẳng lẽ sau này hắn gặp vận chó ngáp phải ruồi?
“Ngươi là yêu tộc, chẳng lẽ không có ký ức truyền thừa sao? Giao long cũng coi như hậu duệ của đại yêu thượng cổ, sao lại xuất hiện một kẻ vô dụng như ngươi vậy hả?”
Giọng Phù Âm trầm xuống lạnh lẽo: “Ta không thấy mình vô dụng. Còn nữa, ngươi làm Bạch Lung tỉnh giấc rồi.”
Bạch Trạch khựng lại, quay đầu nhìn về phía giường cây cách đó không xa, liền thấy Bạch Lung đã ngồi dậy, vừa dụi mắt vừa nhìn về phía bọn họ.
Bạch Trạch nhất thời có chút chột dạ, vội vàng đẩy hết trách nhiệm lên đầu tên phản diện ác độc kia: “Đều tại Phù Âm quá ngốc, dạy mãi chẳng được, ta thân là sư phụ tạm thời của hắn mà chẳng nhận được chút niềm vui thu hoạch nào cả, cho nên mới không kiềm được phát cáu một chút. Bạch Lung ngươi biết đó, tính tình ta vốn rất tốt mà.”
Lúc này Bạch Lung đã trèo xuống khỏi giường cây, nghe vậy liền gật gật đầu, dải lụa trắng trên đầu cũng theo đó lắc lư qua lại, nghiêm túc nói: “Ta biết mà, tính tình của Phù Âm cũng rất tốt.”
Bạch Trạch vốn tưởng rằng một phen nói mát châm chọc vừa rồi của mình có thể đập vỡ lớp filter mà Phù Âm lưu lại trong lòng Bạch Lung, khiến Bạch Lung hiểu ra rằng tên phản diện này thực ra chẳng có điểm gì đặc biệt ngoài cái đuôi cả.
Nó vui vẻ nghĩ thầm, tốt nhất là nó giúp Bạch Lung nhận ra tên phản diện này từ trên xuống dưới đều toàn khuyết điểm, như vậy Bạch Lung sẽ chịu rời khỏi Phù Âm thôi. Nhưng mà, nhưng mà... sao Bạch Lung lại nghiêng về phía Phù Âm nữa rồi? Nàng không phát hiện ra tên đó ngốc à? Lại còn nói Phù Âm tính tình tốt nữa chứ. Nếu hắn mà tính tình tốt, chẳng phải nó Bạch Trạch chính là thần thú số một thiên hạ sao? Thật đúng là buồn cười!
Con thỏ ngồi xổm trên một tảng đá lớn, cái miệng ba múi động động một hồi, nhanh chóng tuôn ra một chuỗi lời chửi thầm không tiếng động. Thấy Bạch Lung kéo Phù Âm rời đi, nó giơ hai chân thỏ lên bắt chéo tạo thành hình cái kéo, hướng về bóng lưng Phù Âm làm động tác "cắt cắt" hai lần.
Thật muốn cắt cái đầu hắn xuống rồi đổi thành đầu của nam chính quá!
Động tác này của Bạch Trạch không hề phát ra tiếng động, vốn là không thể phát giác được, nhưng Phù Âm đang quay lưng về phía nó lại bỗng khựng bước, sắc mặt càng thêm âm trầm mấy phần.
“Phù Âm, Phù Âm, chúng ta qua bên kia đi!”
Cánh tay đột nhiên bị một đôi bàn tay nhỏ mềm mại ôm lấy. Phù Âm cúi đầu, vừa chạm vào gương mặt tươi cười của Bạch Lung thì lệ khí trong lòng bất giác tiêu tan, sắc mặt vốn âm trầm cũng dịu lại vài phần. Hắn khẽ nở một nụ cười: “Được, chúng ta qua bên kia!”
Nói xong, hắn dùng hai tay ôm lấy nách Bạch Lung, nhấc nàng qua khỏi đầu mình, như đang ôm búp bê mà đưa nàng đến bên một dòng suối trong vắt.
Bạch Lung bị hắn đùa giỡn đến mức cười khanh khách không ngừng, nàng cứ cười mãi cười mãi, cuối cùng đè lên người Phù Âm ngã xuống dưới gốc cây mới từ từ ngừng lại.
Giữa tiếng nước chảy róc rách, đôi mắt trong trẻo, sạch sẽ của Bạch Lung chăm chú nhìn thẳng vào Phù Âm. Hai người kề sát nhau quá gần, hương thơm thiếu nữ vẫn luôn quẩn quanh bên chóp mũi hắn, khiến lòng bàn tay hắn hơi toát mồ hôi.
Nàng cứ thế nằm sấp trên ngực hắn nhìn thật lâu, sau đó chậm rãi cúi đầu xuống.
Phù Âm mặc nàng nhìn, khi nàng ngày càng gần sát, yết hầu hắn bất giác hơi chuyển động, ánh mắt run lên hai lần, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Ánh trăng yên tĩnh, đom đóm bay ngang, tiếng vải áo ma sát khe khẽ vang lên...
Trái tim Phù Âm đập loạn từng hồi.
Sau đó, mí mắt của hắn bỗng nhiên bị kéo ra.
Hai tay Bạch Lung cùng lúc đưa lên, dùng bốn ngón tay kéo mí mắt Phù Âm vừa nhắm lại ra: “Phù Âm, Phù Âm, chàng đừng ngủ vội, ta có lời muốn nói với chàng.”