Quyển 1 - Chương 43

Ôi trời ơi! Con tiểu bạch thỏ bị luồng khí này thổi cho cả người ngã ngửa ra sau, lăn tròn tận bốn vòng mới dừng lại được, khắp người dính đầy vụn cỏ, vốn là con thỏ trắng tinh sạch sẽ mà chớp mắt đã trở nên dơ bẩn mất rồi.

Có lòng tốt muốn giúp lại bị thổi thành bộ dạng thế này, đến thỏ cũng phải nổi cáu!

“Ta @#%... muốn giúp ngươi, vậy mà ngươi lại phun hơi mũi vào ta, thật quá là độc ác! Bạch Lung, bây giờ ngươi đã nhìn rõ bộ mặt thật của hắn chưa?”

Bạch Lung, đang bị cuốn trong chiếc đuôi kia lần nữa, chớp chớp mắt, giờ mới phản ứng lại, ánh mắt sáng rực nhìn về phía thỏ nhỏ: “Bạch Trạch, ngươi thật sự có cách giúp Phù Âm sao?”

Hóa ra Bạch Trạch mà Bạch Lung nhắc đến lúc trước chính là nó à!

Giao Long cúi đầu nhìn xuống con thỏ nhỏ như con kiến dưới chân, nửa thân trên càng thẳng đứng hơn, cái đầu lớn vốn đang cúi xuống ủ rũ cũng hơi ngẩng lên một chút, tràn đầy kiêu ngạo.

Hắn sao có thể không kiêu ngạo được chứ? Dù sao thì Bạch Trạch cũng chỉ là một con thỏ nhỏ bé, còn hắn tuy bị hói, nhưng hắn vừa to vừa dài vừa thô kia mà!

Giao Long tuy thân thể không động, nhưng cái đuôi lại vô thức lắc lư qua lại.

Bạch Trạch nhìn Bạch Lung, rồi lại nhìn Giao Long, hiểu rằng chẳng ai chịu nói đỡ cho nó đâu. Trong lòng nó âm thầm bĩu môi, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: “Ta biết trong giới tu tiên có một vị thần y, chỉ cần còn một hơi thở thì bất kể bệnh nan y khó chữa thế nào, hắn cũng trị được hết. Bệnh hói loang lổ... đương nhiên cũng chẳng nhằm nhò gì.”

Hai mắt Bạch Lung sáng lên: “Thật vậy sao?”

Bạch Trạch động động cái miệng nhỏ chia thành ba cánh, kiêu ngạo ngẩng đầu nói: “Chỉ cần trả đủ tiền, hắn chữa bệnh không phân biệt đối tượng.”

Bạch Lung vui mừng bò ra khỏi cái đuôi của Giao Long, vỗ vỗ cái túi vải nhỏ của mình nói: “Ta có tiền, rất nhiều tiền luôn, đều dùng để chữa bệnh cho Phù Âm! Bạch Trạch, mau dẫn ta đi tìm hắn đi!”

Nghe thấy lời này, Giao Long vốn đang ngẩng đầu nhìn trời cũng thu hồi ánh mắt, cái đầu đang loang lổ nhiều chỗ hói cúi thấp xuống, chăm chú nhìn con thỏ tinh kia.

Bạch Trạch đáp: “Sức mạnh của ta chỉ đủ đưa một mình Bạch Lung đi thôi. Nhưng không sao, thực ra sức mạnh của Phù Âm hiện tại đã đủ để mở ra Thiên Môn, chỉ cần hắn nắm được thuật pháp mở Thiên Môn, chúng ta có thể cùng nhau đến tu tiên giới tìm vị thần y kia.”

Thực ra, Bạch Trạch hoàn toàn không thật sự tốt bụng muốn giúp tên phản diện độc ác này. Vị thần y nó vừa nhắc đến kia từng xuất hiện trong nguyên tác. Khi ấy, nam chính đang rong chơi khắp nơi, trong lúc săn gϊếŧ yêu thú thì vô tình lạc vào Dược Sư Cốc, từ đó mới quen biết với vị thần y nọ.

Thời điểm này, chỉ cần bọn họ đến Dược Sư Cốc, rồi nán lại thêm một khoảng thời gian nữa, chắc chắn sẽ gặp được nam chính.

Nam chính và nữ chính mới thực sự là một đôi trời sinh. Nữ chính cảm thấy Phù Âm tốt đẹp, chẳng qua là bởi nàng gặp quá ít người mà thôi. Chờ đến khi nàng gặp được nam chính tuấn tú nhất truyện, sức hấp dẫn cũng lớn nhất, vừa dịu dàng lại hết sức lương thiện thì nàng nhất định sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến tên phản diện Phù Âm này nữa đâu.

Cái miệng ba cánh nhỏ bé hơi động đậy, Bạch Trạch nở một nụ cười vô cùng đắc ý.

He he, kế hoạch thành công mỹ mãn!

Con thỏ trắng nhỏ đắc ý quá mức nên không phát hiện ra Giao Long đang rũ mắt nhìn nó, ánh mắt sâu xa khó đoán.

“Muốn nhanh chóng tới được Dược Sư Cốc, Phù Âm cần phải học thuật pháp mở Thiên Môn ngay.” Bạch Trạch nói xong, trong miệng lẩm bẩm đọc ra một chuỗi chú ngữ, sau đó ra hiệu cho Phù Âm thi pháp.

Phù Âm: “...”

Chỉ thế này thôi á?

Phù Âm: “Ngươi còn chưa dạy ta mà.”

Bạch Trạch: “Chẳng phải ta vừa mới dạy rồi sao?”

Phù Âm: “Chỉ đọc một chuỗi chú ngữ là có thể thi pháp?”

Bạch Trạch: “Đúng, chỉ đọc một chuỗi chú ngữ là có thể thi pháp.”

Một rồng một thỏ mắt to mắt nhỏ trừng nhau. Bạch Lung nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, cuối cùng nhịn không được bật cười.

Nàng chạy đến cạnh Bạch Trạch, ưỡn thẳng lưng, nghiêm mặt trợn mắt, hạ thấp giọng nói: “Dễ như vậy mà ngươi cũng không học được à?”

Rồi lại lạch bạch chạy tới bên cạnh Phù Âm, chống hai tay lên hông, nhíu mày chun mũi, giận dỗi nói: “Dễ chỗ nào chứ? Rõ ràng là rất khó mà!”

Một rồng một thỏ đồng loạt quay sang nhìn nàng, vẻ mặt ngạc nhiên hệt như nhau.

Bạch Lung lại cười nói: “Trước đây a cha dạy ta tu luyện cũng y như vậy đó. Người nói rất dễ, nhưng ta thấy rõ ràng là rất khó, vì vậy mãi ta cũng chẳng học được cách tu luyện.” Nàng gãi gãi đầu, tiếp tục nói: “Ta cảm thấy ta không ngốc, chắc chắn là do a cha lười biếng, không chịu nghiêm túc dạy ta mà thôi!”

“Sau đó thì sao?” Giao Long hạ thấp người, cái đầu lớn cúi xuống ngang tầm mắt nàng.

Bạch Lung đáp: “Sau đó thì a cha mất rồi.”

Không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Một rồng một thỏ đều im lặng không nói gì nữa. Thế nhưng Bạch Lung lại không có chút nào đau lòng hay buồn bã. Ánh mắt nàng vô tình nhìn thấy ở phía xa có một đóa hoa rất đẹp, nàng liền chạy nhanh vài bước tới định hái lấy. Vừa mới cúi người xuống, nàng lại thấy trong bụi cỏ có ánh sáng yếu ớt phát ra. Nàng vội gạt đám cỏ ra, phát hiện đó là một viên châu.