Bạch Lung đứng ngây người tại chỗ hồi lâu, nhưng Phù Âm lại hiểu lầm sự ngây ngốc này thành nỗi sợ hãi. Hắn hơi bối rối thu nhỏ thân thể, cả thân rồng cuộn thành một vòng, cái đầu to lớn của hắn ngoan ngoãn nằm trên mặt đất nhìn nàng, hy vọng có thể dùng tư thế này để giảm bớt cảm giác đe dọa với nàng.
Nhưng Bạch Lung thấy vậy thì mắt sáng lên, liền chạy nhanh qua, nhào tới ôm chặt lấy cái đầu to lớn của Giao Long.
“Phù Âm thật đẹp, ta thích nhất là nguyên hình của Phù Âm đấy!”
Hành động thân mật và lời nói dịu dàng của nàng lập tức xoa dịu cơn nóng nảy trong lòng Phù Âm. Cái đầu to lớn gần bằng nửa người Bạch Lung khẽ cọ vào lòng nàng, dịu dàng như đang chạm vào một cánh hoa thơm ngát.
Bạch Lung vuốt ve chiếc đầu lớn của hắn, chợt nhận ra mình vẫn thích dáng vẻ kiếp trước của Phù Âm hơn. Khi đó đầu của hắn to như một chiếc giường lớn, nàng còn có thể nằm lên trên mà ngủ!
Nhưng mà dáng vẻ hiện giờ nàng cũng rất thích nha! Chỉ cần là Phù Âm, nàng đều thích cả. Có điều... Bạch Lung vừa xoa tới xoa lui chiếc đầu lớn của Giao Long, vừa nghi hoặc hỏi: “Phù Âm, sao chàng lại hói rồi?”
Sao chàng lại hói rồi...
Lại hói rồi...
Hói rồi...
Rồi...
Trong nháy mắt, Phù Âm trợn trừng đôi mắt, cảm giác như bị sét đánh trúng!
.
Không còn đám tu sĩ kia nữa, núi rừng lại khôi phục sự yên bình như thường lệ. Lúc này mặt trời đã nghiêng về tây, ánh chiều tà xuyên qua những khe lá chiếu xuống, mấy chú chim nhỏ đậu trên cành cây giúp nhau chải chuốt lông vũ, thỉnh thoảng lại nhảy nhót cúi đầu xuống nhìn một người một rồng ở phía dưới, tiếng kêu vừa tò mò vừa vui vẻ.
Nhưng Phù Âm lại cảm thấy tiếng kêu của bọn chúng vừa khó nghe vừa chói tai, phiền nhiễu đến mức hắn chỉ muốn vặt sạch lông của đám chim nhỏ này ngay bây giờ. Đến lúc đó tất cả đều hói hết, xem còn ai dám cười nhạo hắn nữa!
Bạch Lung vẫn đang sờ cái đầu của Phù Âm. Chỗ nào có vảy thì vừa lạnh vừa cứng, chỗ nào không có vảy thì dù chẳng ấm áp nhưng lại mềm mại hơn rất nhiều.
Bạch Lung vuốt ve hết phần đầu lại tiếp tục vuốt xuống phần thân của Giao Long, từ đầu tới đuôi đếm một lượt, vui vẻ báo kết quả cho hắn: “Một hai ba bốn... Ba mươi chín! Phù Âm à, trên người chàng có tổng cộng ba mươi chín chỗ bị hói rồi đấy!”
Phù Âm: “...”
Tâm như tro tàn.
Giao Long nằm bẹp trên đất, chiếc đầu lớn ủ rũ đặt xuống bãi cỏ, đôi mắt to như chuông đồng rũ xuống ủ ê, cả người tỏa ra một loại khí tức tuyệt vọng đến mức chẳng thiết sống nữa, trông thật đáng thương và tội nghiệp.
Bạch Trạch ngồi xổm dưới đất lắc mạnh đầu, không đúng, không được! Sao nó lại cảm thấy phản diện ác độc này đáng thương được cơ chứ? Nhất định là hắn cố ý làm vậy để chiếm lấy sự đồng cảm của nữ chính! Nữ chính có thể mắc lừa, nhưng nó thì không thể, nó nhất định phải tỉnh táo, tuyệt đối không được để tên phản diện xấu xa này mê hoặc!
Bạch Lung vui vẻ hồi lâu, cuối cùng cũng phát hiện Phù Âm có gì đó không ổn. Nàng bước đến bên cạnh đầu lớn của Giao Long, nhẹ nhàng vuốt ve hắn, hỏi: “Phù Âm à Phù Âm, sao chàng lại không vui thế?”
Phù Âm: “...”
Bởi vì ta hói rồi, bởi vì ta còn chưa kịp trở nên mạnh mẽ, ta đã hói rồi. Thật quá mất mặt mà.
Giao Long không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn nàng bằng đôi mắt hai màu.
Phù Âm hiểu rất rõ ánh mắt có thể truyền tải tâm trạng, vì vậy hắn cố hết sức kìm chế cảm xúc, không để lộ ra ánh nhìn. Nhưng hắn lại quên mất, hiện tại đôi mắt của hắn thực sự quá to!
Cảm xúc vốn vô cùng nhỏ bé ấy, khi thông qua đôi mắt to như vậy lại dễ dàng bị Bạch Lung nhìn thấu.
Nhận ra sự mất mát và bất lực trong mắt Giao Long, dù Bạch Lung có đơn thuần đến đâu cũng không tránh khỏi đau lòng. Nàng vuốt ve nhẹ nhàng chỗ bị hói trên đầu Giao Long, cố gắng an ủi hắn: “Không sao cả đâu, cho dù vảy của Phù Âm có rụng sạch hết, toàn thân đều hói cả thì ta vẫn thích Phù Âm nhất mà.”
Phù Âm: “...”
Hắn chẳng hề cảm thấy được an ủi chút nào, thậm chí còn thấy thất vọng hơn.
Giao Long với thân thể khổng lồ âm thầm nằm sấp trở lại mặt đất, tựa như vào thời khắc này chỉ có riêng vùng trời phía trên đầu hắn là đang mưa rơi.
Bạch Lung vẫn tiếp tục an ủi hắn, nhưng không hiểu sao càng an ủi thì Giao Long càng thất vọng. Đến cuối cùng, trong mắt hắn thậm chí còn thoáng ánh nước lấp lánh.
Có lẽ đây chính là nỗi khổ của việc mắt quá to chăng! Nhưng Phù Âm của lúc này vẫn chưa hề nhận ra điều ấy.
Thấy lời an ủi của mình không có tác dụng, Bạch Lung suy nghĩ một lúc, rồi học theo dáng vẻ của Giao Long nằm sấp xuống đất, ghé đầu sát lại cùng hắn, lặng lẽ cùng hắn thất vọng.
Một người một rồng cứ thế nằm sấp cạnh nhau, một cái đầu lớn và một cái đầu nhỏ kề sát bên nhau, khung cảnh ấy... thực sự quá ngốc nghếch rồi.
Cuối cùng Bạch Trạch cũng không chịu nổi nữa, nhảy tưng tưng đến trước mặt hai người, cố ý làm ra vẻ cao thâm nói: “Ta có một biện pháp có thể giúp ngươi.”
Từ trước đến giờ, Giao Long vẫn luôn cho rằng con thỏ này chỉ là một sủng vật bình thường. Lúc này bỗng nhiên nghe nó mở miệng nói chuyện, hắn bất chợt giật mình, thân thể đang nằm bò trên đất trong nháy mắt đã trở nên căng cứng, nửa thân trước dựng thẳng lên theo bản năng, đôi mắt tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào Bạch Trạch. Chiếc đuôi cũng nhanh chóng cuốn lấy Bạch Lung thật chặt, hai lỗ mũi lớn phì phò phun ra hai luồng khí trắng về phía con thỏ kia.