Quyển 1 - Chương 41

Hai huynh muội Trương Hạnh Vận tinh thần phấn chấn, vội giơ kiếm lên muốn tiến tới hỗ trợ, nhưng chỉ trong nháy mắt, người lữ hành nọ đã đi đến gần, từ dưới áo choàng bay ra mấy đạo phù chú màu vàng kim, từng cái từng cái nổ tung trên thân tuyết thú.

“Vạn thần triều lễ, dịch sử lôi đình!”

Ánh chớp lập lòe, bốn con tuyết thú tức khắc biến thành bốn khối than cháy đen, ngã rạp trên mặt đất. Tuyết trắng bay lượn đầy trời, chẳng mấy chốc đã phủ lên một lớp mỏng.

Hai huynh muội Trương Hạnh Vận ngẩn người tại chỗ, không dám tin những con tuyết thú đáng sợ kia lại dễ dàng bị tiêu diệt như vậy.

Lúc này, chiếc mũ trùm đầu của người lữ hành rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt vô cùng trẻ tuổi và tuấn mỹ, thật sự như ánh nắng trong trẻo phản chiếu trên tuyết, như gió quang trăng sáng.

Trương Hạnh Lãi vừa nhìn thấy, khuôn mặt liền đỏ bừng.

Hai người vội vàng cảm ơn và hỏi thăm danh tính ân nhân.

“Tề Chính Phi.” Người lữ hành chỉ để lại cái tên này, rồi quay người rời đi. Y thu lại linh lực quanh thân, chỉ dùng thân thể máu thịt thuần túy đi trên cánh đồng tuyết mênh mông, từng bước từng bước, vững vàng không đổi, như một kẻ khổ tu cố chấp mà kiên định.

Y đi xuyên qua vùng tuyết nguyên, rời khỏi biên giới Bắc Chi Vực, mãi đến khi đặt chân tới Đông Chi Vực, nơi khắp chốn đều xanh tươi, y mới dừng bước bên cạnh một dòng sông nhỏ. Nước sông trong suốt, soi rõ khuôn mặt y đang khẽ mỉm cười.

“Hẳn là tính ra, ngày tới Bạch thị ở Ổ Lĩnh, vừa khéo lại trùng với sinh thần của nàng.” Y thì thầm tự nhủ, trong mắt tràn đầy mong ngóng, chờ đợi khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ người định mệnh của đời mình...

.

Nhân gian giới.

Trận chiến này thắng lợi có phần ngoài dự liệu, đến mức về sau Phù Âm luôn cảm thấy có điều kỳ lạ.

Dựa theo đánh giá ban đầu của hắn, cho dù hắn có hóa về nguyên hình cũng đánh không lại Bạch Tịch Phong. Đây không phải hắn tự coi nhẹ mình, mà là hắn tự biết rõ thực lực bản thân. Dù sao chênh lệch cả một đại cảnh giới, không phải cứ tùy tiện là có thể bù đắp được. Ngay từ khoảnh khắc đối đầu với Bạch Tịch Phong, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý hy sinh bản thân để đưa Bạch Lung rời đi. Thế nhưng trên thực tế, khi hắn hoá về nguyên hình giao đấu với Bạch Tịch Phong, lại có thể cảm giác rõ ràng khí thế của đối phương suy yếu đi.

Không chỉ suy yếu về khí thế, ngay cả linh lực khi ra chiêu cũng giảm bớt bảy tám phần so với trước đó. Tựa như trong chưa đầy một canh giờ vừa qua, linh lực của Bạch Tịch Phong bỗng dưng hao hụt rất nhiều.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Phù Âm dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội ấy. Hắn dốc hết sức lực đánh cho Bạch Tịch Phong trọng thương, vừa định thừa thắng truy kích, lại thấy trên người Bạch Tịch Phong ném ra một vật, trong chớp mắt liền hóa thành một kết giới hình tháp, bao phủ hắn cùng hơn chục tu sĩ phía sau vào bên trong. Hắn lao đầu đâm vào, lại giống như đυ.ng phải một bức tường thép dày, đau đến đầu óc ong ong cả lên, còn kết giới kia chỉ hơi rung nhẹ một chút, những người bên trong không ai bị tổn thương dù chỉ là một sợi tóc.

Phù Âm hơi nheo mắt, dùng ánh mắt bất thiện quan sát chiếc tiểu mộc tháp tạo nên kết giới kia.

Chẳng lẽ đây chính là pháp bảo trong truyền thuyết? Nếu đoạt được đem về cho Bạch Lung đeo trên người, vậy khi hắn ra ngoài chẳng phải có thể giấu Bạch Lung trong tháp này hay sao? Như thế hắn có thể yên tâm thoải mái ra ngoài săn mồi, không cần phải lo lắng Bạch Lung ở nhà không ai chăm sóc nữa.

Phù Âm chưa bao giờ che giấu du͙© vọиɠ và sự tà ác ăn sâu vào tận xương tủy. Không màng đến cái đầu còn đang đau nhức, hai mắt hắn phát sáng, không ngừng đâm mạnh vào kết giới kia, càng thấy kết giới chắc chắn, hắn lại càng hưng phấn, ngay cả vảy rơi đầy đất cũng không phát hiện ra.

Các tu sĩ trốn trong kết giới đều run rẩy, bọn họ hoàn toàn không ngờ bản thể của Phù Âm lại là Giao Long, đây chính là tồn tại khó dây vào nhất trong yêu tộc!

Khoảnh khắc nhìn thấy chân thân của Phù Âm, rất nhiều tu sĩ thậm chí còn mất luôn dũng khí chiến đấu với hắn.

Thấy kết giới sắp bị phá vỡ, Bạch Tịch Phong hạ quyết tâm, ra lệnh cho mọi người lấy ra truyền tống phù. Ngay khoảnh khắc kết giới bị đánh tan, hơn mười đạo ánh sáng từ pháp trận truyền tống đồng thời sáng lên, các tu sĩ lần lượt biến mất trong ánh sáng.

Giao Long thấy vậy thì nổi giận, liền há miệng lao tới cắn Bạch Tịch Phong đang cầm pháp bảo, nhưng đúng vào lúc này, phía sau đột nhiên vang lên tiếng kinh hô của thiếu nữ. Toàn thân Giao Long run lên, vội vàng duỗi thẳng cái đuôi, chiếc đầu khổng lồ bất an ngoái lại nhìn thử, phát hiện vì vừa rồi quá kích động mà suýt chút nữa làm Bạch Lung ngã xuống, hắn vội vàng điều chỉnh, giữ chiếc đuôi thật ổn định.

Chính khoảnh khắc ngoái đầu này, Bạch Tịch Phong vốn đang đoạn hậu cho các sư đệ đã lợi dụng tia sáng cuối cùng, biến mất ngay tại chỗ. Đồng thời, một viên châu tròn trịa không mấy bắt mắt từ trong luồng sáng rơi xuống, lăn vào giữa đám cỏ.

Giao Long vừa thấy miếng thịt béo bên miệng đã chạy sạch sành sanh, liền ngẩng cao đầu, cực kỳ bất mãn gầm lên một tiếng: “Ngao...”

Vừa thuận theo bản năng gầm xong, hắn chợt nhớ ra Bạch Lung cũng đang ở đây, toàn thân tức khắc cứng đờ, cái đuôi từ từ hạ xuống, đem Bạch Lung nhẹ nhàng đặt xuống đất.

Lần này Bạch Lung cuối cùng cũng có thể nghiêm túc quan sát thật kỹ chân thân của Phù Âm. Nhưng vừa nhìn kỹ, nàng liền phát hiện ra rất nhiều điểm khác biệt so với kiếp trước.

Ồ? Nguyên hình của Phù Âm sao lại nhỏ đi nhiều thế này? Còn nữa, cặp sừng cực kỳ uy phong trên đầu hắn đâu rồi?

Cả râu của hắn cũng biến mất luôn rồi sao? Bạch Lung thích nhất chính là râu rồng của hắn, vừa dài vừa chắc chắn, nàng còn dùng để đánh đu được kia mà!