Dưới ánh nhìn chăm chú của nàng, biểu tình trên mặt Lý ma ma dần dần trở nên ngây dại, giọng nói cứng ngắc đáp: “Vâng, ta sẽ báo lại với phu nhân.”
Lại một lát sau, thần sắc bà dần khôi phục vẻ tự nhiên, tựa như hoàn toàn đã quên mất suy nghĩ vừa rồi, lại bắt đầu chắc chắn rằng chính là Phù Thúy gây chuyện. Trong lòng bà thầm nghĩ may là tiểu ngốc tử này không hiểu chuyện, ngoài miệng thì lại thở dài nói: “Tiểu thư vẫn còn quá đơn thuần, về sau không thể ai nói gì cũng tin ngay được.”
Bạch Lung liền nở một nụ cười bẽn lẽn, vui vẻ đáp lời: “Ta biết rồi! Ta chỉ tin người tốt thôi.”
Lúc này Lý ma ma mới an lòng mà mỉm cười. Sau khi bà rời khỏi, căn phòng lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
Nhưng Bạch Lung lại không ngủ nhanh như Lý ma ma nghĩ. Đôi mắt nàng vẫn mở lớn, ánh mắt trống rỗng, không tiêu cự, mang vẻ mờ mịt khi đã chìm sâu vào những hồi ức xa xăm.
Tất cả những chuyện này phải kể từ mấy ngày trước.
Bạch Lung nhớ rất rõ, nàng đã cùng chết với Phù Âm rồi, nhưng không hiểu sao lại tỉnh dậy lần nữa, ở một nơi trắng xóa vô tận, trên tay còn xuất hiện một quyển sách kỳ lạ.
Trong cuốn sách đó, nàng không bị đưa tới núi Xuân Sơn, cũng không bị gãy chân hủy dung, càng không gặp được Phù Âm. Nếu chỉ có vậy thì Bạch Lung chẳng buồn để tâm làm gì, nhưng cuốn sách này càng viết lại càng kỳ quái. Nó thế mà nói Phù Âm của nàng là một kẻ tiểu nhân âm hiểm, gian xảo, tội ác ngập trời, còn nói hắn gϊếŧ người đoạt bảo, làm đủ mọi chuyện xấu xa, cuối cùng bị lột da rút gân, khiến lòng người hả hê.
“Vớ vẩn!” Bạch Lung vứt cuốn sách đó đi, hai má trắng nõn tức giận phồng lên.
Không ngờ rằng cuốn sách ấy lại bị một thứ màu trắng ngậm lấy rồi đưa lại gần nàng, vật màu trắng đó còn mở miệng nói chuyện nữa!
“Thế giới chính là một quyển sách, ngươi chính là nữ chính trong sách này. Những gì viết trong sách chính là vận mệnh vốn có của ngươi. Nhưng tất cả điều tốt đẹp này đã bị ngoại lai giả phá hỏng, hiện giờ tất cả quay trở lại điểm xuất phát, chúng ta phải sửa chữa sai lầm, đạt được kết cục tốt đẹp đã viết trong sách.”
Bạch Lung lớn tiếng phản bác: “Không đúng! Kết cục mà không có Phù Âm thì chẳng tốt đẹp chút nào! Ta chỉ muốn được ở bên Phù Âm!”
Vật màu trắng kia kinh ngạc đáp: “Nhưng Phù Âm là một tên phản diện xấu xa, âm hiểm gian trá mà! Nữ chính nhất định phải ở bên nam chính mới đúng! Ngươi không được thích Phù Âm!”
Bạch Lung bắt đầu tức giận, nàng hỏi: “Ngươi là ai?”