Quyển 1 - Chương 39

Trước đó, Bạch Tịch Phong vốn không hiểu được cảm giác của bọn họ, dù sao tu vi của y cũng cao hơn bọn họ hẳn một cảnh giới. Thế nhưng, vì vừa tiêu hao quá nhiều linh lực, giờ phút này y đã sức cùng lực kiệt, thân thể mơ hồ cảm thấy như bị cố định ngay tại chỗ. Muốn cử động dù chỉ một chút, nhưng không khí lại như bị lấp đầy bởi một thứ chất keo vô hình nào đó, khiến ngay cả một động tác giơ tay đơn giản nhất cũng nặng nề gấp mười lần bình thường.

Không đúng! Điều này cực kỳ không đúng! Bạch Tịch Phong chợt tỉnh táo lại, khi y nhìn lại Bạch Lung lần nữa, trong mắt đã tràn đầy sự kiêng dè.

Từng có lời đồn rằng Nhị tiểu thư Bạch Lung dung mạo tuyệt mỹ nhưng lại chỉ là một người phàm hoàn toàn không có chút tu vi nào. Hơn nữa, vì trí tuệ nàng không vẹn toàn, các trưởng lão trong tộc luôn xem nàng là nỗi sỉ nhục của Bạch gia suốt mấy trăm năm qua. Duy chỉ có tiền nhiệm gia chủ mới yêu chiều nàng như ngọc quý châu báu. Từ sau khi tiền nhiệm gia chủ qua đời, Bạch Lung chẳng còn ai coi trọng nữa. Tần Nhược Sương hạ lệnh cho y truy sát Bạch Lung nhưng trong lòng thực chất vẫn vô cùng khinh thường nàng. Nào ai ngờ rằng Bạch Lung thế mà lại sở hữu năng lực thần quỷ khó lường như vậy!

Thảo nào... Thảo nào nàng có thể trốn thoát khỏi kiệu hoa, thảo nào nàng có thể một thân một mình ung dung đi lại trong khu rừng này mà chẳng hề bị tổn hại gì. Ngay từ khoảnh khắc nàng xuất hiện, bọn họ vốn dĩ không nên bị vẻ ngoài của nàng đánh lừa mà mất cảnh giác mới phải.

Ngay từ đầu bọn họ đã nghĩ sai rồi. Kẻ gây ra tất cả chuyện này căn bản không phải là yêu quái kia, mà chính là thiếu nữ nhìn qua có vẻ yếu đuối trước mắt đây!

“Nhị tiểu thư, rốt cuộc người đã dùng thủ đoạn gì?” Bạch Tịch Phong gian nan mở miệng hỏi.

Bạch Lung nhìn y, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt tựa như có chút khó hiểu. Một lúc sau, chẳng biết nghĩ ra điều gì, nàng bỗng nở một nụ cười có phần tinh nghịch, dáng vẻ ấy cực kỳ ngây thơ đáng yêu, chẳng khác nào một tiểu cô nương đột nhiên nổi hứng muốn bày trò nghịch ngợm. Thế nhưng lời nói nàng vừa thốt ra khỏi miệng lại khiến tất cả mọi người tại chỗ đều lạnh buốt sống lưng.

“Đúng rồi, các ngươi đã làm tổn thương Phù Âm của ta, các ngươi đều là người xấu. Người xấu không thể chỉ biến thành quái vật tai dài được, người xấu thì nên bị lột da rút gân, hả hê lòng người mới đúng!”

Lời vừa dứt, Bạch Nhất có tu vi thấp nhất bỗng phát ra một tiếng thét thảm thiết, cả người hắn ngã nhào xuống đất, thân thể liên tục vặn vẹo giãy giụa, khuôn mặt vì đau đớn mà trở nên dữ tợn đáng sợ.

“Có người... có người đang lột da của ta! Phong ca cứu ta! Cứu ta với!”

Nhìn tên tu sĩ áo trắng đang đau đớn lăn lộn không ngừng trên mặt đất, vạt áo dần dần thấm đỏ máu tươi, trong đôi mắt đỏ rực của Bạch Trạch ngoài sự lạnh lùng còn hiện lên cả vẻ hả hê vui sướиɠ. Đáng đời lắm! Ai bảo các ngươi dám bắt nạt và truy sát Bạch Lung cơ chứ!

Dẫu rằng mấy tên tu sĩ trẻ tuổi này chưa chắc đã muốn gϊếŧ hại Bạch Lung, nhưng chỉ cần một ngày họ còn tuân lệnh của cặp phu thê Bạch Tung cùng với Bạch Trân, thì họ vẫn là hung thủ làm hại Bạch Lung!

Bạch Trạch vui vẻ thầm nghĩ, quả là việc huấn luyện giúp Bạch Lung trước khi rời khỏi Bạch gia không hề uổng phí chút nào! Từ lúc đầu nàng chỉ có thể ra lệnh cho cây cỏ động vật, giờ đây đã có thể đối phó với cả tu sĩ Siêu Phàm cảnh, thậm chí còn ảnh hưởng được đến tu sĩ Động Tuệ cảnh. Bạch Lung tiến bộ quá nhanh, quả không hổ danh là nữ chính thiên mệnh!

Tất cả những kẻ từng làm tổn thương hoặc có ý đồ làm tổn thương Bạch Lung đều đáng chết hết! Phải chết sạch hết mới được!

Ngay khi người tu sĩ đầu tiên ngã xuống, những tu sĩ còn lại cũng lần lượt ngã xuống theo, giống như những quân cờ domino bị xô đổ. Chỉ duy nhất Bạch Tịch Phong ở cảnh giới Động Tuệ vẫn còn đủ sức đứng tại chỗ, nhưng gương mặt tái nhợt và những giọt mồ hôi lạnh trên trán đã để lộ ra sự thật rằng lúc này y hoàn toàn không hề dễ chịu chút nào.

Bạch Trạch đang háo hức chờ đợi kết cục sắp tới của đám người này, thì bất ngờ thay, tiếng kêu thảm thiết của tên tu sĩ kia đột ngột dừng lại. Gương mặt hắn hiện lên vẻ ngơ ngác khó hiểu, mà những người khác, có người kinh ngạc nghi hoặc, có người đầy sợ hãi, nhưng tuyệt nhiên không ai còn vẻ đau đớn nữa.

Bạch Trạch giật mình kinh ngạc. Chẳng lẽ Bạch Lung là kiểu nữ chính thánh mẫu, miệng nói thì hung ác nhưng thực ra lòng đã mềm nhũn mất rồi?

Nguyên nhân nó nghĩ như vậy là bởi vì Bạch Trạch càng ngày càng hiểu rõ hơn, năng lực thiên phú của Bạch Lung có liên quan mật thiết đến niềm tin trong lòng nàng. Niềm tin càng mạnh mẽ, năng lực sẽ càng mạnh. Ngược lại, nếu nàng dao động, hiệu quả của ngôn linh sẽ giảm mạnh, thậm chí có thể hoàn toàn tan biến!

Nó quay đầu kinh ngạc nhìn Bạch Lung, nhưng vừa hay lại bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên không kém của nàng.

Bạch Lung một tay ôm nó, tay kia xoa xoa bụng, có chút ngượng ngùng nói: “Ta đói rồi.”

Ồ, hóa ra là đói bụng à. Bạch Trạch thầm nghĩ, không sao không sao, chỉ là đói bụng mà thôi... Khoan, khoan đã! Bạch Lung đói bụng rồi! Điều đó có nghĩa là nàng đã không còn sức lực để duy trì ngôn linh nữa!

Thôi xong rồi! Một người một thỏ bọn họ làm sao mà đánh nổi mười mấy tu sĩ đây?

Bạch Trạch vội vàng an ủi nàng: “Không sao đâu không sao đâu! Ta vừa tích được chút sức lực, ta dẫn ngươi chạy trốn ngay đây!”