Quyển 1 - Chương 38

Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Ban đầu Trương Đại Trụ còn sợ hãi lo lắng, sau lại biến thành nghi hoặc ngạc nhiên, đến cuối cùng... hắn dứt khoát dựa vào tảng đá, đánh một giấc ngon lành...

Còn đám "tiên nhân" kia, rõ ràng theo dấu vết vòng quanh đây hết vòng này đến vòng khác, nhưng dường như bị thứ gì đó che kín đôi mắt, dù làm thế nào cũng chẳng thể nhìn ra cửa động ngay trước mặt, cuối cùng chỉ có thể không cam lòng mà rời khỏi nơi này, đi đến nơi khác để hội họp với Bạch Tịch Phong.

“... Chúng ta rõ ràng đi theo dấu vết tìm suốt cả đường, nhưng đến giữa chừng thì dấu vết kia đột nhiên biến mất...”

“Lẽ nào là một con yêu quái biết bay?”

Mọi người đang thảo luận, lông mày Bạch Tịch Phong vẫn luôn nhíu chặt không giãn ra được. Y bỗng hỏi: “Các ngươi có nghe thấy tiếng hát không?”

“Tiếng hát á?” Đám người đồng loạt lắc đầu, đều nói rằng không nghe thấy gì, lại hỏi liệu Bạch Tịch Phong có phải nghe lầm hay không, có khi chẳng phải tiếng hát mà là tiếng gió núi lay động lá cây thôi.

Thế nhưng, theo động tác lắc đầu của bọn họ, sắc mặt Bạch Tịch Phong bỗng nhiên thay đổi. Trong mắt y, những đôi tai của nhóm sư đệ này vậy mà trong khoảnh khắc đều bị kéo dài ra, trông hệt như là yêu tộc hiện nguyên hình...

.

“Á! Tai của ngươi! Hóa ra ngươi là yêu quái!”

“Tai của ngươi cũng biến đổi rồi kìa! Ngươi mới là yêu quái ấy!”

“Ta không phải yêu quái, ngươi mới là…”

Những đệ tử Bạch gia vốn đoàn kết nhất trí, lúc này vì biến cố đột ngột xảy ra mà lập tức rối loạn cả lên, luống cuống như người mù cưỡi voi mù, hỗn loạn không biết phải làm sao mới đúng.

Bạch Tịch Phong chăm chăm nhìn vào đám người này, nếu không phải y vẫn luôn ở bên cạnh họ từ đầu đến giờ, lại quen thuộc rõ ràng với từng người một, thì suýt chút nữa y đã tưởng rằng tất cả những người này đều bị yêu quái đánh tráo mất rồi. Thế nhưng dù vậy, nhìn các sư đệ từng người từng người một biến đổi hình dáng, y vẫn cảm thấy sởn hết cả gai ốc.

“Mọi người bình tĩnh lại! Các ngươi nhất định là trúng phải yêu thuật rồi, trước hết phải tìm cách phá giải.”

Mọi người nghe Bạch Tịch Phong nhắc nhở như vậy, lại thấy y vẫn bình thường không có chút thay đổi nào, dần dần cũng trấn tĩnh trở lại.

“Dùng khu tà phù!”

“Tịnh hóa thuật!”

“Thiên Diễn trừ vọng chú!”

Mọi người lần lượt thi triển tất cả pháp thuật khu tà từng học ra, thế nhưng tai của bọn họ chẳng những không trở lại hình dạng cũ, ngược lại còn càng lúc càng dài hơn!

Bạch Nhất tu vi yếu nhất, ảnh hưởng cũng nghiêm trọng nhất. Khi tai của những người khác mới chỉ vừa ngang đầu, tai của hắn đã vượt hẳn lêи đỉиɦ đầu, xuyên qua cả mão tóc, vậy mà vẫn tiếp tục dài ra không ngừng!

Hắn cố sống cố chết dùng tay che lấy tai, nhưng hoàn toàn vô dụng. Hai cái tai kia tựa như cỏ cây ngoan cường mọc lên, thề phải phá vỡ mọi trở ngại để vươn lên hưởng thụ ánh nắng cùng mưa móc, chẳng mấy chốc đã đâm vào lòng bàn tay Bạch Nhất đến chảy cả máu!

Bạch Nhất hoàn toàn sụp đổ, vừa khóc vừa gào lao tới trước mặt Bạch Tịch Phong cầu xin: “Phong ca, xin huynh cứu ta với! Ta không muốn biến thành quái vật tai dài đâu!”

Những người khác thấy vậy cũng vội vàng lao tới theo. Đám tu sĩ thường ngày cao cao tại thượng, giờ phút này lại khóc lóc như thể cha mẹ vừa mới qua đời, chỉ lo rằng bản thân vĩnh viễn không thể trở lại hình dạng cũ nữa.

Bạch Tịch Phong nhìn cảnh tượng trước mắt, nhất thời đau đầu muốn nứt ra, căn bản chẳng biết phải xử lý thế nào, đành lên tiếng nói: “Ta thử truyền vào người các ngươi chút linh lực xem sao.”

Dưới sự truyền vào của linh lực tinh thuần, những người bị nhẹ đều đã hồi phục như ban đầu, người bị nặng cũng đã được giảm bớt. Thế nhưng, mặc dù Bạch Tịch Phong tu vi cao thâm, suy cho cùng cũng chỉ là một người, khi y truyền linh lực đến người thứ tám, dần dần bắt đầu có chút lực bất tòng tâm, sắc mặt cũng theo đó mà tái nhợt đi.

Chính vào lúc này, một luồng gió âm lạnh bỗng dưng từ phía sau quét tới. Mày Bạch Tịch Phong nhíu chặt, liền quay người rút kiếm quét ngang. Kiếm khí đảo qua, hơn mười cây đại thụ cao lớn tức khắc bị chặt đứt ngang thân, cuốn lên một trận bụi đất mịt mù. Nhìn qua dường như khí thế kinh người, nhưng đôi mày đang nhíu chặt của Bạch Tịch Phong vẫn không hề giãn ra chút nào. Bởi vì vừa rồi, kiếm khí của y không hề quét trúng bất cứ người nào hay yêu vật nào cả.

Một lúc sau, bụi đất dần dần lắng xuống, phía sau đó thế mà xuất hiện một bóng dáng nhỏ nhắn. Đôi mắt Bạch Tịch Phong hơi mở to.

Áo trắng váy vàng, tóc đen như mây, bên hông treo một túi vải nhỏ, trong lòng ôm một con thỏ. Gương mặt ấy đẹp tựa ánh nắng trong trẻo sau cơn mưa, rạng rỡ lấp lánh, lại dịu dàng như làn gió nhẹ nhàng xoay quanh tuyết trắng, tỏa hương thoang thoảng... Dù là trong tranh hay những đoạn ngắn ngủi ghi lại trong lưu ảnh châu, đều chẳng thể nào sánh bằng một phần mười so với người thật trước mắt.

Khi gia chủ đời trước còn tại vị, Bạch Lung được ngài nâng niu như ngọc quý, người ngoài hoàn toàn không có cơ hội nhìn thấy. Sau khi tiền nhiệm gia chủ qua đời, nội viện Bạch gia bị Tần Nhược Sương khống chế, Bạch Lung từ đó không còn ra khỏi nội viện nữa. Những người này lại càng không có cơ hội gặp mặt nàng.

Giờ phút này tận mắt nhìn thấy Bạch Lung, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ trong thoáng chốc. Bạch Nhất cùng đám người kia liền kích động kêu lên: “Là Nhị tiểu thư! Tìm thấy Nhị tiểu thư rồi!”

Bọn họ vừa định lao tới, thì một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Đứng lại”, khiến tất cả phải dừng bước ngay lập tức. Không phải vì e ngại thân phận Nhị tiểu thư, mà bởi vì bọn họ thật sự không thể cử động được!

Bạch Nhất lại một lần nữa cảm nhận được cái lạnh lẽo âm u như có thể thấm sâu vào tận xương tủy. Khu rừng càng lúc càng tối hơn, cành lá bị gió lạnh thổi qua xào xạc rung động, hệt như có một đám yêu vật vô danh nào đó đang âm thầm rình rập.

Điều mà Bạch Nhất cảm nhận được, những người khác của Bạch gia đương nhiên cũng đồng loạt cảm nhận được. Bọn họ tuy tuổi tác chênh lệch khá lớn, nhưng tu vi đều ở mức Siêu Phàm cảnh. Ấy thế mà hai chữ "Đứng lại" giản đơn kia, lọt vào tai họ lại chẳng khác nào sấm vang giữa trời quang, giống như thiên thần nổi cơn thịnh nộ. Bọn họ hoàn toàn không có chút sức lực phản kháng nào!