Quyển 1 - Chương 37

Càng nghĩ Phù Âm càng đau lòng khổ sở, đây là lần đầu tiên trong đời hắn muốn dốc hết sức lực bảo vệ một người, nhưng đáng tiếc hiện thực lại quá đỗi tàn khốc. Hốc mắt hắn bất giác đỏ hoe. Không được, tuyệt đối không thể để bọn họ đưa Bạch Lung đi mất.Ánh mắt Phù Âm lóe lên, đột nhiên nảy ra một chủ ý. Hay là hắn cố bò ra ngoài, giả vờ cầu xin tha thứ, chờ đến lúc đám người kia tưởng rằng hắn muốn giao nộp Bạch Lung, lúc đó hắn sẽ hiện ra nguyên hình, nuốt gọn tên Bạch Tịch Phong kia vào bụng...

Không được, bọn chúng đông người, hắn lại đang trúng độc, phản ứng không kịp, e rằng còn chưa kịp tiếp cận đã bị phát hiện mất rồi. Hắn phải nghĩ cách khác...

Phù Âm lúc này còn chưa hay biết, hắn không phải trúng độc, càng không phải trúng thuật chú do Bạch Tịch Phong thi triển, mà là trúng phải ngôn linh thuật của Bạch Lung.

Nhìn hắn ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ không còn cử động nữa, Bạch Lung cực kỳ vui vẻ hài lòng. Nàng bắt chước dáng vẻ ngày trước của Phù Âm, vươn tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu hắn, rồi nghiêm túc cam đoan: “Phù Âm, bây giờ chàng là bệnh nhân, phải ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho tốt, chờ ta trở lại. Đợi ta giải quyết xong đám người xấu kia rồi, ta sẽ quay lại đón chàng.”

Phù Âm cảm thấy câu nói này nghe quen quen. Còn chưa kịp mở miệng ngăn cản Bạch Lung, ý thức hắn đã bắt đầu trở nên mơ hồ. Dù hắn cố gắng giãy giụa, vẫn không sao khống chế nổi, cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ.

Thấy Phù Âm ngoan ngoãn nằm xuống nghỉ ngơi, Bạch Lung vô cùng hài lòng. Nhưng nàng lại cảm thấy, dường như vẫn thiếu thiếu điều gì đó...

Đúng rồi! Trước đây, mỗi lần Phù Âm rời đi đều đặc biệt tìm người đến chăm sóc nàng!

Bạch Lung vừa quay đầu, liền nhìn thấy Trương Đại Trụ. Đôi mắt nàng sáng lên, rất đương nhiên ra lệnh: “Ngươi ở lại đây chăm sóc Phù Âm...” Nàng nghĩ một lát, lại bổ sung thêm một câu: “Nếu Phù Âm xảy ra bất kỳ sơ suất nào, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Điều mà Bạch Lung không hề biết chính là, dáng vẻ hiện tại của nàng hoàn toàn giống hệt ma long trên núi Tri Tuyết từng khiến người người nghe tên đã kinh hồn táng đảm ở kiếp trước. Tuy thần sắc nàng không có vẻ hung ác, nhưng khí thế uy nghiêm cùng sự lạnh lùng toát ra từ nàng, khiến Trương Đại Trụ chỉ mới nhìn một cái đã sợ đến run rẩy cả hai chân.

Trước đây hắn chỉ nghĩ Bạch Lung là một vị thiên kim tiểu thư xuất thân cao quý, yếu đuối không thể tự lo liệu. Nhưng cảnh tượng ngày hôm nay đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của hắn, trong lòng hắn đã khẳng định ngay, quả nhiên là tiên nhân từ trên cao xuống, dù trông có yếu ớt thế nào cũng tuyệt đối không thể xem thường!

Trương Đại Trụ vội vàng quỳ xuống, cam đoan rằng nhất định sẽ chăm sóc tốt cho lão đại.

Bạch Lung nhìn biểu hiện của Trương Đại Trụ, rồi hồi tưởng lại lời nói vừa rồi của mình một lần nữa. Sau khi chắc chắn rằng giống y hệt Phù Âm kiếp trước, nàng mới vui vẻ tung tăng rời khỏi hang động.

Nàng ôm lấy con thỏ nhỏ, từng bước từng bước đi về phía Bạch Tịch Phong và đám người kia. Vừa đi nàng vừa lặp đi lặp lại bài ca: “Phù Âm Phù Âm ngoan ngoãn nằm, kẻ xấu gặp hết tai ương rồi. Phù Âm Phù Âm trốn kỹ nhé, kẻ xấu quanh quẩn hoài chẳng ra. Phù Âm Phù Âm thật lợi hại, kẻ xấu nhìn thấy liền tháo lui. Phù Âm Phù Âm đẹp nhất đời, kẻ xấu... ừm... kẻ xấu thế nào thì hay đây nhỉ?”

Nàng cúi đầu nhìn con thỏ nhỏ trong lòng, thỏ nhỏ quay ngoắt đầu sang chỗ khác, trong lòng nghĩ bụng: Cái người mê trai này ta tuyệt đối không quen.

Nhưng Bạch Lung lại nhìn chằm chằm vào cặp tai dài đang lắc lư của nó, đôi mắt sáng rực. Nàng liền hát tiếp lời vừa nghĩ ra: “Phù Âm, Phù Âm đẹp nhất đời, kẻ xấu toàn là quái tai dài...”

Bạch Trạch: “...”

Ngươi vừa hát cái gì? Ngươi thử hát lại lần nữa xem nào! Tai dài thì làm sao? Tai dài dễ thương cực kỳ luôn đấy nhé!

Vạt váy trắng tinh của nàng lướt qua thảm cỏ trong rừng, bóng dáng Bạch Lung dần dần đi xa, nhưng tiếng ca thì ngày càng trong trẻo vang vọng, vô hình biến thành một làn gió nhẹ, bao phủ toàn bộ khu rừng. Ngọn gió này, lúc ở cạnh nàng thì ấm áp và dịu dàng, nhưng khi đến bên cạnh những người khác thì...

.

Bạch Nhất rùng mình một cái, ngẩng đầu lên mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào khu rừng đã trở nên u ám hẳn. Thỉnh thoảng từng cơn gió lạnh âm u thổi qua, trong gió tựa hồ có gì đó quái dị, thổi vào người rét lạnh đến tận xương tủy. Dù có linh lực hộ thể, Bạch Nhất vẫn không ngừng run lên cầm cập.

Những người khác dường như không phát hiện ra điều gì bất thường, vẫn tiếp tục tìm kiếm ở xung quanh.

Sắc mặt Bạch Nhất hơi tái nhợt, hắn chỉ cho rằng bản thân tu vi thấp kém lại thêm việc vừa bị thương, mới cảm thấy như vậy. Nghĩ đến gia chủ và phu nhân đã ba lần bảy lượt thúc giục, lại nghĩ đến sự hy sinh của Tịch Phong ca, hắn liền cắn răng cố nhịn xuống.

Lúc này, nơi mà hắn đang tìm kiếm chỉ cách chỗ ẩn náu của Phù Âm đúng hai bước chân.

Ngăn cách giữa họ chỉ có một đám cỏ nhỏ mong manh che phủ ngay cửa động. Trương Đại Trụ thấp thỏm lo âu ngồi xổm ở đó, trong lòng kêu gào: Xong rồi! Thế này thì thật sự xong rồi! Chỉ mỗi một đám cỏ nhỏ như vậy, ngay cả mắt hắn còn chẳng chắn nổi, làm sao ngăn được mấy tiên nhân kia cơ chứ? Bọn họ sắp bước tới rồi! Lão đại gặp nguy hiểm rồi! Biết làm sao đây?

Mắt thấy tiên nhân mặc áo trắng kia càng ngày càng tới gần, lòng Trương Đại Trụ hoàn toàn tuyệt vọng. Thế nhưng tuyệt vọng một lúc lâu... hắn lại trở nên bình tĩnh.

Bởi vì hắn phát hiện, đám tiên nhân kia cứ loanh quanh lòng vòng tìm kiếm xung quanh, đến cả một hạt đậu phộng giấu trong hốc cây cũng bị họ lật ra được, vậy mà sống chết vẫn không nhìn thấy một hang động lớn thế này, cùng với hai con người lớn như vậy ở bên trong hang!