Quyển 1 - Chương 36

“Chuyện này...” Hắn lập tức quay sang nhìn Bạch Lung, trong lòng rung động khó nói thành lời. Hắn vẫn luôn cho rằng Bạch Lung không hề có tu vi, cho đến tận lúc này vẫn nghĩ như vậy, bởi vì hắn hoàn toàn không cảm giác được bất kỳ dao động lực lượng nào từ nàng. Nhưng vừa rồi... nàng đã làm thế nào vậy?

Bạch Lung cong cong đôi mắt cười nói: “Ta thức tỉnh thiên phú ngôn linh rồi, bây giờ ta lợi hại lắm, ta cũng có thể bảo vệ Phù Âm được.”

Nhưng Phù Âm trong lòng chẳng những không vui vẻ, trái lại còn trở nên cực kỳ trầm trọng. Bạch Lung đơn thuần không hiểu chuyện, nhưng hắn thì không ngốc. Một năng lực như thế này rơi vào tay Bạch Lung chẳng khác nào đứa trẻ ôm vàng đi giữa phố xá đông người, thật sự quá nguy hiểm rồi. Hắn liệu có thể bảo vệ nổi báu vật này hay không đây?

“Ngoài nàng ra, còn có ai biết chuyện này nữa không?”

Bạch Lung lắc đầu.

Phù Âm vừa mới định thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên lại nghe thấy Bạch Lung bổ sung thêm một câu: “Ngoại trừ Bạch Trạch ra, không còn ai khác biết nữa.”

Bạch Trạch, Bạch Trạch... lại là cái tên này! Ánh mắt Phù Âm bỗng trở nên lóe lên đầy cảnh giác, hắn vừa định mở miệng hỏi, lại nghe thấy động tĩnh từ đám người Bạch Tịch Phong truyền tới từ xa xa bên ngoài.

Sắc mặt Phù Âm tức khắc nghiêm lại, khẽ giọng nói với Bạch Lung: “Linh thảo Thất Dạ, nàng có thể cho ta vài cây được không?”

Bạch Lung gật đầu, hào phóng lật ngược túi vải của mình ra. Nhưng chẳng ngờ linh thảo chưa rơi ra, lại có một con thỏ nhỏ lông xù bị đổ ra ngoài. Con thỏ nhỏ trong móng vuốt đang ôm vài cây linh thảo, vừa ra ngoài liền ném thẳng tới trước mặt Phù Âm.

Phù Âm trước đây từng thấy qua con thỏ nhỏ này của Bạch Lung, chỉ tưởng nó là một sủng vật bình thường. Sau khi nhận lấy linh thảo, hắn đã nhét luôn vào miệng, linh khí trong linh thảo tràn vào kinh mạch. Phù Âm cả người chấn động, cảm giác có thứ gì đó đang mọc ra từ phía sau lưng.

Phù Âm lập tức đưa tay ra sau đè lại, giọng nói có chút nghẹn lại: “Nàng ở yên đây, tuyệt đối không được nhìn ra ngoài.”

Bạch Lung nghiêng đầu: “Tại sao chứ?”

Sắc mặt Phù Âm đột nhiên trầm xuống, đáp: “Bởi vì ta sẽ biến thành thứ rất đáng sợ, nhất định sẽ khiến nàng sợ đến phát khóc mất.” Phù Âm chưa từng tới tu tiên giới, hắn không biết rõ tình hình tu tiên giới ra sao, nhưng nhìn phản ứng của đám người Bạch Tịch Phong thì có lẽ tu tiên giới cũng không khác phàm gian là bao, đều đối với yêu tộc căm ghét đến cực điểm, chỉ muốn đuổi cùng gϊếŧ tận. Nếu hắn muốn đánh bại Bạch Tịch Phong thì nhất định phải hiện ra nguyên hình. Nếu Bạch Lung nhìn thấy nguyên hình của hắn mà cảm thấy chán ghét, xa lánh hắn, vậy thì...

Hắn tuyệt đối sẽ không buông tha nàng! Hắn tuyệt không cho phép Bạch Lung sau khi chiếm được trái tim hắn rồi lại vứt bỏ hắn!

Thật ra, trạng thái như hiện tại mới là tốt nhất, chỉ cần Bạch Lung chưa thấy được diện mạo thật sự của hắn, chỉ cần nàng vẫn…

Bạch Lung nghiêng nghiêng đầu, đột nhiên vui vẻ giơ tay lên hỏi: “Có phải chàng nói thứ này không?”

Phù Âm đang chìm sâu trong tâm trạng u ám vừa nâng mắt lên, liền thấy nàng đang cầm trong tay một thứ dài ngoằng, bên trên chi chít những vảy nhỏ màu đen. Thứ đó trong tay Bạch Lung thoải mái đung đưa nhẹ nhàng, phần đuôi là một chùm lông trắng mềm mại, dịu dàng cọ tới cọ lui trên cánh tay nàng, cứ như đang làm nũng.

Phù Âm cảm thấy thứ này quen quen, vội hỏi: “Thứ này từ đâu ra vậy?”

Bạch Lung vui vẻ cười cong cả mắt, đáp: “Nó tự mình bơi qua đây đấy!”

Phù Âm vội quay đầu nhìn lại phía sau, sau khi phát hiện phía sau trống rỗng chẳng còn gì, hắn liền trợn to mắt đầy khó tin.

Đuôi của hắn đâu rồi? Cái đuôi của hắn đâu mất rồi!

Sao tự nhiên lại biến mất được? Sao lại chạy đến chỗ của Bạch Lung rồi chứ!

.

[Bên ngoài nguy hiểm như vậy, Bạch Lung lại yếu ớt tay trói gà không chặt, nói không chừng đã bị yêu vật nào đó hại chết rồi.]

[Phu nhân yên tâm, Nhị tiểu thư cát nhân tự có thiên tướng, ta nhất định sẽ đưa Nhị tiểu thư bình an trở về.]

[Hừ, ngươi còn chưa hiểu rõ ý ta rồi. Ý ta là, một kẻ vô dụng chẳng có chút tu vi nào, cho dù có chết bên ngoài, thì cũng chẳng phải là chuyện gì lạ lùng, ngươi nói xem có đúng không?]

Những lời nói của Tần Nhược Sương bất chợt vang lên bên tai, vẻ mặt Bạch Tịch Phong càng thêm phần phiền não.

“Phong ca, phía trước có dấu vết yêu vật kia vừa mới đi qua!”

Bạch Tịch Phong chợt bừng tỉnh, hạ lệnh ngay: “Đuổi theo!”

.

Trong hang động, Phù Âm đột nhiên rút mạnh đuôi lại, vành tai nóng đỏ như sắp nhỏ máu. Trên chiếc đuôi của hắn vẫn còn lưu lại cảm giác bị Bạch Lung vuốt ve, khiến cả người hắn nóng ran, dường như sắp bốc hơi đến nơi. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt thuần khiết trong veo tựa như làn nước sạch của Bạch Lung, hắn lại cảm thấy dường như tất cả những ý nghĩ xấu xa trong lòng đều bị nhìn thấu, càng thêm phần xấu hổ vô cùng.

Nhưng vào đúng lúc này, hắn lại nghe thấy động tĩnh của đám người Bạch Tịch Phong lần nữa vang lên, càng lúc càng gần hơn.

Phù Âm giật mình tỉnh táo lại, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng: “Bạch Lung, nàng nghe lời ta, ngoan ngoãn trốn ở đây đi.”

Thế nhưng vẻ mặt của Bạch Lung còn nghiêm trọng hơn cả hắn: “Phù Âm, chàng mới là người nên nghe lời, chàng phải ngoan ngoãn trốn ở đây mới đúng.”

Nếu không phải tình thế cấp bách ngay lúc này, hắn thật sự chỉ muốn dành thời gian dịu dàng dỗ dành nàng. Nhưng hiện tại căn bản không phải lúc để nhi nữ tình trường, Phù Âm đành cắn răng quyết tâm, định sẽ trói nàng lại giấu đi. Thế nhưng đúng vào lúc đó, hắn bỗng phát hiện bản thân mình không thể cử động được nữa.

Phù Âm kinh hãi vô cùng, tưởng rằng đám người kia đã hạ độc mà hắn không nhận ra. Trong lòng hắn liền dâng trào cảm giác hối hận. Làm sao đây? Hắn không thể cử động được, ai sẽ bảo vệ Bạch Lung đây? Nàng yếu đuối như thế, ngây thơ như thế, lỡ như nàng rơi vào tay đám người kia, bọn họ chắc chắn sẽ...