Sau khi yêu tướng đã lộ ra thì không dễ dàng thu lại được, nửa bên mặt của Phù Âm đầy máu, bên cạnh còn rơi rụng một đống nhỏ những vảy vụn, thế nhưng hắn vẫn tiếp tục nhổ, như thể chẳng biết đau đớn là gì.
Trương Đại Trụ đứng nhìn một bên, chỉ cảm thấy lão đại đúng là một người tàn nhẫn.
Lúc này, bóng dáng của Bạch Lung đã đến gần. Dường như nàng đã sớm biết rõ họ đang ở đây, khi tìm đến không chút do dự, lấy tay gạt đám cỏ dại che phủ cửa động, một gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo lập tức lộ ra: “Phù Âm!”
Trương Đại Trụ: Thôi xong! Bạch cô nương nhìn thấy bộ dáng yêu quái của lão đại rồi, chắc chắn sẽ không thích lão đại nữa!
Nhưng ngay tại thời điểm này, Phù Âm ngẩng đầu lên, để lộ ra một gương mặt sạch sẽ hệt như vừa được nước rửa qua. Vừa rồi nào là vảy, nào là máu đầy mặt, dường như chỉ là ảo giác của một mình Trương Đại Trụ mà thôi.
Thấy Bạch Lung cố sức gạt cỏ muốn chui vào, Phù Âm liền đá văng Trương Đại Trụ ra ngoài từ một cửa động khác, đồng thời vươn tay kéo Bạch Lung vào trong.
“Sao nàng lại đến đây? Không phải ta đã bảo nàng ngoan ngoãn ở lại trong động đợi ta hay sao?”
Bạch Lung lắc đầu, gương mặt nhỏ nhắn toát lên vẻ vô cùng cố chấp: “Lần này ta không muốn nghe lời nữa. Ta không muốn để Phù Âm một mình mạo hiểm. Cho dù có chết, ta cũng phải bảo vệ Phù Âm!”
Câu nói ấy rốt cuộc cảm động đến nhường nào đây?
Nhất thời, Phù Âm không biết phải nói gì.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Lung, hắn đã cảm thấy nàng rất quen thuộc. Cho dù là lúc nàng đâm sầm vào hắn, hay là khi nàng tủi thân làm nũng với hắn... hắn đều thấy nàng vô cùng đáng yêu.
Trước đây, hắn từng nghĩ rằng Bạch Lung tiếp cận mình là có mục đích khác. Hắn cũng từng cho rằng bản thân đối với nàng đặc biệt chẳng qua vì tham luyến sắc đẹp. Nhưng về sau, hắn mới hiểu rằng, cụm từ “nhất kiến chung tình” hoàn toàn không phải chỉ là chuyện hư cấu. Hóa ra trên đời thật sự có một người, tất cả mọi thứ đều vừa vặn hợp ý mình. Hóa ra trên đời thật sự tồn tại một người, khiến hắn đem tất cả đắng cay khổ cực trong lòng nấu thành một bát canh ngọt, rồi lại từng chút từng chút dỗ dành nàng uống hết vào lòng.
Có lẽ cuộc gặp gỡ của bọn họ hiện giờ thật sự là nhờ kiếp trước trải qua ngàn cay vạn đắng mới đổi được...
Phù Âm đột nhiên ôm chặt lấy Bạch Lung vào lòng, tựa lên mái tóc nàng mà lập lời thề: “Chỉ cần có câu nói này của nàng, dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, ta cũng quyết không để bọn chúng làm hại nàng.”
“Nàng ở lại đây đi, ta ra ngoài dẫn dụ bọn chúng.” Con linh khuyển kia đã không thể sử dụng được nữa, chỉ cần Bạch Lung trốn kỹ, hắn tuyệt đối sẽ không để đám người kia tìm được nàng!
Nhưng Bạch Lung lại dùng sức ôm chặt cánh tay hắn không cho hắn đi, đôi mày nàng cau lại đến mức có thể kẹp được cánh hoa: “Phù Âm bị thương rồi, không thể đi!”
Cơ thể Phù Âm bỗng cứng đờ, nhưng miệng lại phản bác: “Ta bị thương ở đâu chứ, ta...”
Câu nói còn chưa dứt, Bạch Lung đã chỉ thẳng vào sườn bụng hắn, kiên định nói: “Chính là chỗ này! Chàng bị thương ngay ở đây!”
Theo hướng ngón tay nàng chỉ, một cái đầu tai thỏ nhọn hoắt đang chỉ thẳng về phía vết thương bên sườn bụng của Phù Âm lập tức “soạt” một cái rụt lại vào trong túi của Bạch Lung.
Phù Âm nhất thời á khẩu không trả lời được, một lúc lâu sau mới yếu ớt hỏi lại: “Sao nàng lại biết?”
Bạch Lung vừa gạt ra lớp áo che chắn vết thương của hắn, vừa trả lời: “Là Bạch Trạch nói cho ta biết.”
Bạch Trạch? Sắc mặt Phù Âm thoáng đề phòng. Người này lại là ai nữa?
Nhưng chỉ chớp mắt sau, hắn đã chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ vấn đề này nữa, bởi vì Bạch Lung đã nhìn thấy vết thương của hắn.
Vì bị kiếm khí của tu sĩ Động Tuệ cảnh làm bị thương, đến tận bây giờ Phù Âm vẫn chưa thể cầm máu, chỉ đành xé áo từng lớp từng lớp quấn chặt lại. Giờ bị Bạch Lung gỡ ra, máu tươi liền tràn ngay ra ngoài, chẳng mấy chốc đã thấm ướt cả y phục.
Mắt Bạch Lung đỏ hoe, nước mắt lã chã từng giọt từng giọt rơi xuống.
Phù Âm đột nhiên cảm thấy hối hận vì đã ở lại đây. Ngay từ lúc nghe thấy tiếng gọi của Bạch Lung, hắn đáng lẽ nên tránh đi thật xa mới phải. Nhưng nếu hắn né tránh rồi, lỡ Bạch Lung bị đám người kia bắt được thì sao?
Hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành lên tiếng an ủi nàng: “Không sao đâu, ta không đau, chỉ lát nữa là sẽ lành thôi.”
Bạch Lung bất chợt ngẩng đầu lên, nói: “Chàng nói dối! Phù Âm lúc nào cũng nói dối!”
Phù Âm: “...”
Ta nào có luôn luôn nói dối?
“Được được được, là ta nói dối, Bạch Lung đừng khóc nữa, lỡ khóc hỏng mắt thì sao?”
Hắn cố gắng dỗ dành nàng, nhưng Bạch Lung đã cúi người xuống, đưa môi lại gần vết thương của hắn, nhẹ nhàng thổi: “Ta thổi cho Phù Âm nhé, thổi xong sẽ không còn đau nữa, thổi xong Phù Âm cũng không mệt nữa...”
Vốn dĩ là hắn định an ủi nàng, nào ngờ ngược lại lại bị nàng dỗ dành mất rồi. Nhìn đầu nàng khẽ cúi xuống trước mặt mình, mái tóc đen bóng mềm mại, hắn không kìm được định giơ móng vuốt lên sờ một chút, nhưng khi ánh mắt chạm đến bàn tay đang giấu trong tay áo của mình, hắn lại lặng lẽ rụt tay trở về.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy nơi vết thương xuất hiện cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ không chịu nổi, liền ngạc nhiên cúi đầu nhìn xuống. Vừa nhìn thì phát hiện vết thương vốn dữ tợn kia thế mà đang nhanh chóng liền lại, chỉ trong nháy mắt, đã... đóng vảy?
Hắn không dám tin mà lấy tay sờ thử, lớp vảy máu thô ráp kia vừa bị hắn chạm vào liền phát ra một tiếng "rắc" nhẹ, vỡ ra thành mấy mảnh rồi hoàn toàn rơi xuống sạch sẽ. Không chỉ vết thương khỏi hẳn, ngay cả cảm giác mệt mỏi do tiêu hao sức lực lúc trước cũng hoàn toàn tan biến. Chỉ một câu nói của Bạch Lung, vậy mà lại tạo ra kỳ tích đến mức này!