Quyển 1 - Chương 34

Nó còn chưa nói dứt lời thì Bạch Lung đã nhanh nhẹn trèo ngay lên lưng nó. Bạch Trạch lập tức dồn sức xuống bốn chân đạp mạnh xuống đất, chở theo Bạch Lung lao thẳng lên trên.

Thế nhưng, khi bọn họ lên tới đỉnh núi thì trên đó đã sớm không còn bóng dáng một ai. Bạch Lung ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, trong lúc vô tình phát hiện những vết máu trên mặt đất, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc đã trở nên trắng bệch.

Bạch Trạch ngoảnh đầu lại nhìn nàng, thấy đôi mắt nàng đỏ hoe như thể sắp khóc đến nơi, nó hoảng sợ giật thót, vội vàng nói: “Đừng khóc, đừng khóc! Để ta tính thử xem sao!”

Vì linh lực đã gần như cạn kiệt, đầu óc Bạch Trạch bắt đầu choáng váng, sắc mặt cũng không còn tốt nữa. Nhưng Bạch Lung, với tư cách là một con người, hiển nhiên chẳng thể nhìn ra sắc mặt nó thế nào trên khuôn mặt đầy lông kia, nghe vậy liền đầy mong đợi mà nhìn nó.

Bạch Trạch nhanh chóng tính toán rồi nói: “Hắn chạy xuống phía dưới rồi, ta đưa ngươi xuống đó.”

Nói xong, nó vội chở Bạch Lung lao nhanh xuống núi. Thế nhưng còn chưa kịp bay tới lưng chừng núi, Bạch Trạch trong lòng liền thầm kêu không ổn!

Ngay giây tiếp theo, đám mây đang ngưng tụ dưới bốn chân nó bỗng chốc tan biến mất, thân hình uy phong lẫm liệt vốn có cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

Trời ạ! Lẽ nào nữ chính thiên mệnh này lại sắp bị nó làm ngã chết rồi sao!

Bạch Trạch lúc này hối hận không kịp, nhịn không nổi phát ra từng tiếng gào thảm thiết: “Bạch Lung! Mau cho ta sức mạnh! Mau lên!”

Bạch Lung vẫn còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra: “???”

Nàng chớp chớp mắt, đột nhiên thân thể mất trọng lượng, ngay sau đó, một người một thỏ cứ thế từ giữa không trung rơi thẳng xuống dưới.

Bạch Lung ngơ ngẩn nhìn mặt đất đang ngày càng gần mình hơn, bên tai nghe rõ cả tiếng vỗ cánh của đàn chim.

Ngay giây tiếp theo, một đàn chim lớn đồng loạt lao tới. Chúng dùng mỏ ngậm, dùng móng vuốt kéo, dựa vào sức mạnh tập thể, cưỡng ép nâng đỡ một người một thỏ nặng hơn chín mươi cân này lên.

Thế nhưng sức lực của lũ chim phàm trần chung quy vẫn quá yếu ớt, dù cả bầy chim đồng lòng cố gắng hết sức, Bạch Lung và Bạch Trạch vẫn cứ tiếp tục rơi vù vù xuống dưới.

Hai tiếng “bịch bịch” vang lên, Bạch Lung ngã trên một mảng cỏ lớn, còn Bạch Trạch cả người lăn hai vòng rồi lọt vào một vũng nước nhỏ.

Đám chim tới báo ân ríu ra ríu rít bay quanh hai vòng, thấy cả hai không bị gì nghiêm trọng, lại đồng loạt vỗ cánh bay đi.

Bạch Lung phủi phủi mông bò dậy, rất nhanh chóng vớt con thỏ nhỏ từ trong vũng nước lên.

Bạch Trạch toàn thân ướt nhẹp, cố sức nhấc mí mắt lên liếc nhìn Bạch Lung, giọng yếu ớt cất lên hỏi: “Ngươi ngã có đau không?”

Bạch Lung lắc đầu: “Có rất nhiều chim nhỏ tốt bụng kéo giữ lấy ta rồi, lúc rơi xuống chẳng đau chút nào, chỉ là hình như mông ta vừa bị cọ phải ớt.” Vừa nói nàng còn vừa quay đầu nhìn lại phía sau, lo lắng chiếc váy của mình có bị rách hay không.

Bạch Trạch: “...”

Nó còn đang cạn lời, đột nhiên lại bị Bạch Lung ôm vào trong lòng. Không những vậy, nàng còn lấy tay áo lau chùi khắp người nó từ trên xuống dưới một lượt.

“Ổn rồi, bây giờ không còn nhỏ nước nữa.” Bạch Lung vừa nói vừa chu môi lên, nhẹ nhàng thổi thổi mấy sợi lông trên đỉnh đầu nó: “Xin lỗi nhé, ta còn chẳng phát hiện ra ngươi bị bệnh.”

Bạch Trạch: “...”

Dùng hết sức lực thì đâu phải bị bệnh đâu, Bạch Lung ngốc này. Trong lòng tuy âm thầm phàn nàn như vậy, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn rúc sâu vào lòng nàng, cái đầu lông xù mềm mại vô thức dụi dụi vào quần áo của nàng.

Hai cái tai dài mềm oặt rũ xuống, nhưng đột nhiên có một cái dựng đứng lên, lắc lư một chút rồi chuẩn xác chỉ về hướng Tây Nam.

.

Do chịu tác động từ kiếm khí, tốc độ rơi xuống của Phù Âm nhanh hơn rất nhiều so với những tảng đá trên núi. May mắn là những tảng đá ấy đều tránh né hắn, hắn nằm sấp trên mặt đất điều chỉnh lại hơi thở một lát, rồi nhanh chóng nhìn về phía sơn động nơi Bạch Lung đang ở. Sau khi xác định nơi đó an toàn vô sự, hắn liền quay người chạy về hướng ngược lại.

Bạch Tịch Phong và những người kia vẫn đang truy kích hắn, hắn tuyệt đối không thể dẫn dụ họ đến chỗ của Bạch Lung. Chờ sau khi hắn nghĩ cách tách bọn chúng ra rồi lần lượt gϊếŧ sạch...

Một tay che lấy vết thương bên sườn bụng vẫn đang không ngừng rỉ máu, hắn lăn người vào một cái hang nhỏ gần đó. Hắn vội vàng nhắm mắt điều tức, nào ngờ vừa nhắm mắt lại, hắn thế mà ngủ thϊếp đi.

Trong mộng là một căn phòng tối mờ, hắn nghe thấy một giọng nói già nua đang vang lên.

“... Không chữa được đâu, nàng ta bị người ta đoạt mất vận thế rồi, cho dù thuốc gì cũng không chữa khỏi cho nàng... trừ phi, móc tim gan của kẻ thi thuật kia ra, dùng làm dược dẫn...”

Phù Âm bỗng nhiên mở choàng hai mắt, chẳng rõ vì sao tim đập mạnh dữ dội. Ngay khi mở mắt ra, hắn liền nhìn thấy Trương Đại Trụ đang ngồi xổm trước mặt mình, mà trong tay y lại cầm thanh chủy thủ Long Lân vốn nên ở trong tay Bạch Lung!

Ánh mắt Phù Âm tức khắc trở nên u ám và nguy hiểm.

Trương Đại Trụ: “Lão đại, vừa nãy thật đáng sợ, ta chạy đến đây vừa hay tìm thấy huynh.”

Trương Đại Trụ ban đầu nhìn thấy diện mạo yêu dị của Phù Âm liền giật mình kinh hãi, nhưng rất nhanh đã trấn định lại.

“Chủy thủ này, ngươi lấy từ đâu ra?” Ánh mắt Phù Âm lạnh lùng nhìn y.

Trương Đại Trụ nói: “Ta nhặt được trên đất, có phải lão đại đánh nhau với mấy tiên nhân kia không cẩn thận làm rơi xuống không?”

Vừa nói, y vừa dâng thanh chủy thủ lên.

Một bàn tay đầy móng vuốt của Phù Âm đưa lên, dường như muốn nhận lấy thanh chủy thủ, nhưng ngay giây kế tiếp lại hung ác bóp chặt cổ Trương Đại Trụ.

Trương Đại Trụ trợn trừng mắt, chủy thủ Long Lân “keng” một tiếng rơi xuống đất.

“Thanh chủy thủ này rõ ràng ta đã đưa cho Bạch Lung, sao lại ở trong tay ngươi? Bạch Lung đâu rồi?”

Trương Đại Trụ gần như sắp nghẹt thở, cố sức giải thích: “Ta không... nhìn thấy Bạch... cô nương, ta thực sự... nhặt được...”

Thế nhưng Phù Âm lại không hề tin hắn. Dù ngày thường Trương Đại Trụ một lòng trung thành tận tụy, nhưng với kiểu người ích kỷ như Phù Âm, thà rằng gϊếŧ nhầm một ngàn người cũng tuyệt đối không bỏ sót một ai.

Đúng vào lúc này, giọng nói trong trẻo dịu dàng của Bạch Lung từ xa truyền tới: “Phù Âm... Phù Âm...”

Sức mạnh đang siết chặt cổ Trương Đại Trụ thoáng chốc liền tan biến. Trong khi Trương Đại Trụ ra sức hít thở lấy hơi, y liền thấy Phù Âm vừa rồi còn âm lãnh đáng sợ, giờ đây lại đang nhắm mắt điều tức. Một lát sau, phát hiện yêu tướng trên người tạm thời không thể biến mất mà giọng nói của Bạch Lung thì càng lúc càng gần, hắn hiển nhiên bắt đầu có hơi hoảng loạn. Hết che vết thương rồi lại che móng vuốt, cuối cùng thậm chí còn cuống cuồng đưa tay lên mặt nhổ vảy xuống.

Trương Đại Trụ: “...”