Quyển 1 - Chương 33

Yêu!

So với tu sĩ nhân loại cùng cảnh giới, thực lực của yêu tộc mạnh hơn rất nhiều. Nguyên nhân là bởi nhân tộc từ lúc khai trí đã có thể bước vào tu hành, còn yêu tộc chỉ riêng việc khai mở linh trí đã phải hao phí thời gian mấy chục năm, thậm chí lên đến hàng trăm năm. Vì vậy, dù cùng là cảnh giới Siêu Phàm, năm người tu sĩ nhân loại cùng lên một lúc chưa chắc đã đánh thắng nổi một yêu tu. Đây chính là sự bù đắp mà thiên đạo dành cho yêu tộc.

Vì thế, khi biết Phù Âm là yêu, nghi hoặc trong lòng Bạch Tịch Phong mới hoàn toàn được xóa bỏ. Thảo nào, thảo nào Phù Âm có thể đồng thời đối mặt với sự vây công của mười tu sĩ Siêu Phàm mà không hề rơi vào thế hạ phong. Ở một nơi linh lực cằn cỗi như Nhân gian giới này, hắn vẫn có thể tu luyện thành hình người, có thể tưởng tượng được hắn đáng sợ đến nhường nào.

Vốn dĩ Bạch Tịch Phong không muốn giao đấu với hắn, chỉ muốn mau chóng tìm được Bạch Lung, nhưng lúc này thấy Phù Âm lộ ra yêu tướng, cuối cùng cũng không thể nhẫn nhịn được nữa. Y vung tay ra hiệu cho đám người kia lui lại, rút trường kiếm ra, trực tiếp nghênh chiến.

Giờ phút này Phù Âm đã yêu hóa nửa thân người, hai mắt vốn đen tuyền nay đã biến thành dị sắc đồng tử, một mắt u tối đen nhánh, một mắt màu hổ phách. Những vảy đen kéo dài từ trán trái lan xuống tận dưới mắt trái, hai bàn tay hóa thành cặp vuốt tái nhợt thô ráp, móng vuốt sắc bén cứng rắn. Trong khoảnh khắc va chạm với trường kiếm, Bạch Tịch Phong rõ ràng cảm nhận được thanh kiếm của mình đang run rẩy sợ hãi.

Rốt cuộc nguyên hình của yêu quái này là thứ gì? Giao đấu vài chiêu, Bạch Tịch Phong càng đánh càng kinh hãi. Thấy hắn hướng về phía linh khuyển, sắc mặt Bạch Tịch Phong chợt trầm xuống, quyết định không giữ lại thực lực nữa, phải nhanh chóng giải quyết mối họa này.

Một tu sĩ Động Tuệ cảnh khi toàn lực bộc phát uy áp linh lực thì vô cùng đáng sợ. Phù Âm cảm giác được dao động truyền đến từ phía sau, nhưng không hề quay đầu lại. Thân thể yêu hóa so với vừa rồi còn nhanh hơn rất nhiều, chỉ trong chớp mắt đã vượt qua tất cả những người ngăn cản, lao thẳng đến trước mặt linh khuyển.

Linh khuyển hiển nhiên vẫn còn nhớ rõ mối thù bị đâm một dao trước đó, vừa thấy kẻ địch lao tới, nó liền há to miệng, nhe cặp răng nanh sắc nhọn, quyết phải cắn xuống một miếng thịt của đối phương!

Ngay khoảnh khắc này, hai tay Phù Âm nhẹ nhàng lướt qua, một dòng chất lỏng đỏ sẫm tức khắc phun vào trong cái miệng đang mở to của linh khuyển.

Máu của Phù Âm chứa kịch độc! Linh khuyển kêu lên một tiếng đau đớn, rồi ngã vật xuống đất.

Một chiêu thành công, Phù Âm toan quay người rời đi. Hắn không phải kiểu người rõ ràng đánh không lại nhưng vẫn ở lại liều chết. Nhưng vào đúng thời điểm này, khóe mắt hắn bỗng dưng liếc thấy đỉnh núi Thương Hào đang bị một luồng sức mạnh cực lớn nhấc bổng lên...

Bạch Tịch Phong muốn làm gì? Dùng cái đỉnh núi to lớn cồng kềnh ấy để đè chết hắn sao?

Hắn hoàn toàn có thể dễ dàng né tránh, nhưng nếu thân núi vì cú va chạm này mà sụp đổ, vậy thì Bạch Lung vẫn còn đang ở trong động núi...

Trên trán Phù Âm vô thức toát ra một lớp mồ hôi lạnh, không chút do dự, hắn liền tung quyền đánh tới.

Cả một đỉnh núi bị hắn đánh tan thành vô số đá vụn, rơi xuống khắp nơi. Nhưng dường như Bạch Tịch Phong đã sớm đoán được rằng hắn sẽ phá hủy đỉnh núi để bảo vệ thân núi, ngay khoảnh khắc hắn vừa ra quyền, một kiếm đã chém thẳng tới.

Kiếm quang hung hiểm ác liệt, dù Phù Âm đã tránh né từ trước, nhưng sườn bụng vẫn bị kiếm phong xẹt qua gây thương tích. Đồng thời, cả người hắn cũng bị kiếm khí này đánh bật ra xa, rơi xuống chân núi với tốc độ kinh người.

Tiếng ầm ầm vang lên khi đá vụn lăn xuống, Phù Âm vốn tưởng rằng hắn lần này chắc chắn sẽ bị đống đá ấy đè ép đến thương càng thêm thương. Thế nhưng kỳ lạ thay, tất cả đá vụn khi rơi xuống mặt đất lại lần lượt tránh né hắn, tựa như trong cõi u minh có một sức mạnh vô hình nào đó đang âm thầm che chở hắn...

.

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, bên trên cuối cùng cũng không còn đá vụn lăn xuống nữa, mặt đất rung chuyển liên hồi giờ đây đã khôi phục bình yên.

Bạch Lung thận trọng mở mắt hé ra một đường nhỏ, chỉ thấy trước mắt là một mảnh bình yên, hoàn toàn khác biệt với cảnh tượng hoang tàn cây cối ngã đổ, đá vụn la liệt cách đó vài trượng.

Bạch Lung vui mừng reo lên: “Ngôn linh của ta lại dùng được rồi!”

Bạch Trạch nhỏ giọng đáp lại: “Đúng là như vậy.”

Nhưng Bạch Lung mới vui vẻ chưa đầy một cái chớp mắt, đôi chân mày thanh tú lại nhíu chặt: “Trên núi lăn xuống nhiều đá như vậy, nhất định là xảy ra chuyện lớn rồi, không biết Phù Âm thế nào...” Nàng cúi đầu nhìn con thỏ nhỏ trong lòng, ánh mắt do dự chần chừ, rõ ràng là đang muốn nhờ cậy vào con thỏ trước mắt này.

Biểu cảm của Bạch Trạch thoáng cứng đờ, nhưng nghĩ tới bộ dạng ngốc nghếch thường ngày của Bạch Lung, rồi lại nhớ tới lúc vừa rồi nàng dốc sức che chở mình trong lòng...

Thỏ nhỏ nghiến nghiến răng, Bạch Trạch mạnh mẽ giũ hai cái tai dài, gật đầu nói: “Được rồi! Ta đưa ngươi lên đó!”

Đôi mắt Bạch Lung vì vui mừng mà mở to ra: “Bạch Trạch, ngươi thật tốt. Sau này ta sẽ không bao giờ ghét bỏ ngươi nữa đâu.”

Bạch Trạch: “...”

Ngươi còn mặt mũi nói ra câu này sao.

Bạch Trạch nhảy khỏi vòng tay của Bạch Lung, xung quanh liền có một đàn chim vỗ cánh bay lên nhường chỗ.

Lúc vừa đáp xuống đất, hai chân của Bạch Trạch còn hơi run rẩy. Nó tự nhủ với lòng, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, về sau tuyệt đối không được vì thấy Bạch Lung vừa ngốc vừa ngây thơ mà dễ dàng hứa hẹn như vậy nữa!

Con thỏ trắng nhỏ đứng thẳng người trên mặt đất, hai cái tai dài vì dùng sức quá mức mà dựng thẳng lên như hai thanh kiếm, ngay cả bộ râu cũng căng cứng thành hai sợi thép. Đương nhiên, nó tuyệt đối sẽ không để Bạch Lung biết mình cố sức đến mức nào!

Dùng sức... Dùng thêm chút sức nữa đi... trong cơ thể hẳn là vẫn còn lại một chút linh lực cuối cùng...

Bạch Trạch khẽ rên lên đầy vất vả, bên trong cơ thể nhỏ bé cuối cùng cũng truyền đến từng đợt dao động quen thuộc. Chẳng mấy chốc, tầm nhìn của nó dần được nâng cao, dáng hình oai vệ của Thụy thú lần nữa hiện ra.

“Mau lên đây đi...”