Quyển 1 - Chương 32

Bạch Lung hơi ngẩn ra, đã hiểu được vấn đề, nhưng ngay sau đó lại nảy sinh một nghi hoặc khác: “Bạch Trạch, ngươi chơi đủ nhanh vậy đã quay về rồi à?”

Chơi? Bạch Trạch nghe vậy suýt chút nữa không đứng vững, thiếu chút lăn luôn từ trên tảng đá xuống. Hai cái tai dài dựng đứng, cả người lông mao xù lên, phẫn nộ gào lớn: “Chơi cái gì mà chơi? Ta đi tìm đồ ăn cho ngươi, vừa quay đầu lại ngươi đã biến mất rồi, ta tìm ngươi suốt một đêm đấy, cả một đêm dài đằng đẵng!”

Giọng điệu Bạch Trạch cực kỳ thê lương, nhưng Bạch Lung lại càng thêm mờ mịt: “Chẳng phải Bạch Trạch thông hiểu vạn vật sao? Ngươi không phải biết ta đi theo Phù Âm rồi, cho nên mới chạy đi chơi sao?”

Bạch Trạch: “...”

Nó ngẩn ra một thoáng, nhưng mắt lại nhanh chóng đảo liên tục. Nếu để Bạch Lung biết được rằng chỉ khi biến về nguyên hình thì nó mới có thần thông, còn lúc bình thường chỉ là một con thỏ trắng nhỏ yếu ớt không chút sức mạnh, vậy thì uy nghiêm của thần thú nó còn ở đâu nữa? Sau này Bạch Lung chẳng phải càng thêm không chịu nghe lời nó sao?

“Khụ khụ.” Con thỏ nhỏ cụp hai tai xuống, vờ ra vẻ điềm nhiên đáp: “Đương nhiên ta biết chứ, vừa rồi chẳng qua là đang thử ngươi thôi. Xem ra ngươi đã ghi nhớ rất rõ năng lực của thần thú rồi đấy. Có điều...” Con thỏ nhỏ đứng thẳng lên, ra vẻ vô cùng uy nghiêm, nói: “Ta nào phải đi chơi, ta là đang thăm dò bí ẩn của vũ trụ đó! Vũ trụ là môn học vấn cực kỳ thâm ảo, ngươi chẳng thể nào hiểu được đâu.”

“Ừ ừ, Bạch Trạch thật là lợi hại!” Bạch Lung chắp hai tay vào nhau, đôi mắt to trong veo, chân thành tha thiết nhìn nó, khiến lòng Bạch Trạch nhất thời lâng lâng sung sướиɠ. Nhưng trong lòng nó vẫn có một tia nghi hoặc không sao lý giải nổi, hôm nay sao Bạch Lung lại ngoan ngoãn như vậy? Quả nhiên, ngay câu tiếp theo, Bạch Lung đã để lộ ra mục đích của mình.

“Bạch Trạch, ngươi có thể đưa ta lêи đỉиɦ núi không?”

Bạch Trạch lắc đầu ngay: “Không được!”

Bạch Lung thất vọng hỏi lại: “Tại sao vậy?”

Bởi vì lực lượng mà Bạch Trạch tích góp được đã dùng hết sạch rồi, còn chưa kịp tích luỹ được nguồn sức mạnh mới. Nhưng điều này tất nhiên không thể để cho Bạch Lung biết được. Vì vậy, nó hừ hừ hai tiếng, cố làm bộ mặt nhỏ nhen hẹp hòi đáp lại: “Chẳng phải đã nói rõ là luân phiên làm tọa kỵ cho nhau sao? Hai ngày nay ngươi đều chưa từng làm tọa kỵ cho ta, lần trước nợ ta vẫn còn chưa trả hết đâu đấy!”

Bạch Lung nhỏ giọng thương lượng với nó: “Vậy... vậy ta ghi nợ ngươi trước được không?”

Bạch Trạch cảm thấy hết sức hoang đường, cái thứ này cũng ghi nợ được à? Vấn đề là nó cũng chẳng có cách nào cho nàng ghi nợ cả!

Ý nghĩ này vừa mới thoáng qua trong đầu, trên núi bỗng nhiên truyền đến một tiếng nổ vang rền, vô số đất đá ầm ầm lăn xuống. Trong số đó có những tảng đá to bằng cả cối xay, nếu chẳng may bị đập trúng, không chết thì cũng mất đi nửa cái mạng!

Bạch Trạch kinh hãi trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt. Xong rồi, lúc này nó hoàn toàn chẳng có chút sức mạnh nào để bảo vệ Bạch Lung!

Ngay khoảnh khắc kế tiếp, một đôi tay bỗng dưng phóng lớn trước mắt nó. Chờ tới khi nó kịp phản ứng lại, thì cả người đã bị Bạch Lung ôm thật chặt vào lòng.

Bạch Lung ôm lấy con thỏ trắng nhỏ, ngồi xổm xuống co người thành một đoàn. Vì quá sợ hãi, nàng nhắm nghiền hai mắt thật chặt, mạnh đến mức vùng da non trắng quanh mắt nhăn thành từng nếp nhỏ, cả người run rẩy không ngừng, tựa như một con thú nhỏ yếu đuối bơ vơ trong trời đông giá rét. Nhưng đồng thời, giọng nói của nàng lại vang lên hết lần này tới lần khác, cực kỳ kiên định giữa tiếng đất đá ầm ầm rơi xuống: “Đừng đập trúng chúng ta!”

“Đừng đập trúng chúng ta!”

“Đừng đập trúng chúng ta...”

“Chúng ta...”

Bạch Trạch bị nàng ôm chặt trong lòng, ngơ ngẩn ngước mắt nhìn nàng. Trong đôi mắt đỏ của nó, ngoài một Bạch Lung bé nhỏ, còn phản chiếu một cảnh tượng vô cùng tráng lệ.

Trên bầu trời xám xịt, vô số bụi đá khổng lồ đổ ập xuống. Những vật khổng lồ ấy, trong mắt của một con thỏ nhỏ, chẳng khác nào những con cự thú thời hồng hoang, chỉ cần bất kỳ một tảng đá nào rơi trúng cũng đủ nghiền nát thân thể nó. Thế nhưng vào giờ phút này, nó nhìn thấy từng vòng từng vòng gợn sóng lan rộng ra trong không khí, lấy Bạch Lung làm trung tâm nhanh chóng đẩy về bốn phía. Những vật đáng sợ đang từ trên trời lao xuống kia, tựa như đồng thời bị một sức mạnh nào đó thu hút, đồng thời cũng như sinh ra sự e dè, lại đồng loạt tách ra ngay trên đầu bọn họ, biến thành hai dòng thác cuồn cuộn tràn về hai phía Đông và Tây. Ở ngay chính giữa hai dòng thác ấy, là một con đường bằng phẳng bảo vệ tính mạng!

Tiếng ầm ầm vang dội vẫn chưa dừng lại, mặt đất không ngừng run rẩy như đang phát ra tiếng rêи ɾỉ đau thương, chim thú hoảng loạn tán loạn tháo chạy, cây cối cao lớn dưới thảm họa từ trên trời giáng xuống cũng ầm ầm đổ gục...

Không biết từ lúc nào, bên cạnh bọn họ đã tụ lại một đám chim muông thú rừng. Trong khoảnh khắc này, chúng bỏ qua cả chủng loài lẫn thiên địch, chỉ lấy Bạch Lung làm trung tâm, từng tầng từng tầng chen chúc lại gần nhau, tạo thành một vòng tròn kín kẽ không một khe hở.

Thế giới hoang tàn khắp nơi, giống như tận thế, chỉ riêng nơi này lại là chốn đào nguyên của nhân gian.

Bạch Trạch ngây ngốc nhìn cảnh tượng ấy, đến lúc này mới hiểu ra, thì ra chữ "chúng ta" trong miệng Bạch Lung không phải chỉ bao gồm riêng hai người họ. Nó mơ hồ hiểu được vì sao chỉ có Bạch Lung mới là nữ chính của cuốn sách này, còn những người khác dù hao tổn tâm cơ đến đâu cũng mãi chỉ là nhân vật phụ.