Quyển 1 - Chương 31

Chút tâm tư ấy của người phàm, đám tu sĩ cao cao tại thượng của Bạch gia tự cho rằng liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu. Lý Dũng là hạng người nào, bọn họ sao lại không biết rõ? Giờ phút này nghe Phù Âm nói vậy, bọn họ cũng chẳng còn quan tâm lời trước đó của Lý Dũng là thật hay giả, dù sao chỉ cần đón được Bạch Lung về, nhiệm vụ của bọn họ liền hoàn thành.

Bạch Tịch Phong nhìn thiếu niên trước sau bất nhất này, mày kiếm hơi chau lại, nhưng cậy vào thực lực bản thân, cũng không cho rằng Phù Âm có bản lĩnh âm mưu tính kế bọn họ, liền nói: “Dẫn đường.”

Phù Âm khẽ mỉm cười, giơ tay chỉ về hướng Đông Bắc: “Chư vị, mời đi bên này...”

Linh khuyển lập tức xông lên phía trước, Bạch Tịch Phong cùng những người khác theo sát phía sau.

Biến cố phát sinh ngay trong khoảnh khắc đó. Khi linh khuyển chạy ngang qua người Phù Âm, bỗng nhiên từ bên cạnh lóe lên một điểm sáng bạc, theo sau tiếng gầm phẫn nộ của linh khuyển, một đường máu tươi vọt ra, vẩy ướt cả phiến đá xanh bên đường.

Bạch Tịch Phong vừa kinh hãi vừa phẫn nộ vung tay đánh ra một đạo linh lực, nhưng lại không trúng mục tiêu. Kẻ vốn bị bọn họ xem là người phàm yếu ớt vô cùng kia, thế mà tránh thoát được một đòn này. Thân hình hắn linh hoạt lùi về phía sau một bước, hoàn mỹ tránh khỏi sát chiêu kia.

Sắc mặt Bạch Tịch Phong chợt biến đổi: “Ngươi không phải phàm nhân!”

“Phong ca, linh khuyển!”

Tiếng hô của các sư đệ truyền đến, Bạch Tịch Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh phi đao nhỏ gọn cắm ngay cổ linh khuyển, mũi đao đã cắm sâu vào trong thịt. Nếu không phải linh khuyển sau khi dùng Vạn Linh Đan, thể chất mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, e rằng lúc này đã bị thanh phi đao này cắt lìa đầu khỏi cổ!

Bạch Tịch Phong vội vàng giơ tay đè lấy linh khuyển đang không ngừng kêu gào đau đớn, đồng thời rút phi đao ra, linh lực lập tức tràn ra, giúp linh khuyển cầm máu.

Ngay lúc này, các đệ tử còn lại của Bạch gia đã vây quanh Phù Âm. Ban đầu bọn họ tưởng rằng người trước mặt không có bất kỳ dao động linh lực này nhiều lắm cũng chỉ tu vi Trúc Cơ, chẳng ngờ vừa giao thủ một chiêu, đã bị tốc độ và sức mạnh của hắn làm cho kinh ngạc. Đây rõ ràng là một tu sĩ có cảnh giới vượt xa Phàm cấp!

Khi người thứ ba bị Phù Âm đánh bị thương, đám đệ tử Bạch gia luôn tự cho mình cao quý cuối cùng cũng phải thừa nhận rằng họ đã đánh giá quá thấp hắn. Kẻ này chẳng những tu vi cao hơn họ, thân pháp lại quỷ dị lúc ẩn lúc hiện, thủ đoạn còn vô cùng hiểm độc xảo trá, luôn có thể thành công đánh lén từ những góc độ bất ngờ nhất.

Một đệ tử Bạch gia mắt thấy sắp đánh trúng lưng Phù Âm, nhưng lại bị hắn phát giác trước một bước, kéo một người khác tới làm bia đỡ. Thấy đồng môn gặp nạn, tên đệ tử kia phẫn nộ mắng lớn: “Tên tiểu nhân bỉ ổi! Vô sỉ hết chỗ nói!”

Phù Âm mặc kệ bọn họ chửi mắng. Dù sao hắn cũng một mình đối chọi với mười người, không đánh lén không dùng thủ đoạn, làm sao chiếm được chút lợi thế nào từ tay đám người này chứ? Một lần nữa đẩy lùi trường kiếm của một người, Phù Âm đề phòng nhìn thoáng về phía linh khuyển, lại phát hiện Bạch Tịch Phong đã trị khỏi cho con chó kia rồi.

Một con súc sinh sao da dày đến thế!

Ánh mắt Phù Âm âm trầm xuống. Tuyệt đối không thể để bọn chúng tìm được Bạch Lung!

Hắn nhất định phải nghĩ cách, nhất định phải hành động trước khi con súc sinh kia đánh hơi ra tung tích... Trên khuôn mặt vốn trắng trẻo tuấn tú của Phù Âm, lúc này thấp thoáng nổi lên những vảy đen kỳ dị, mu bàn tay nổi đầy gân xanh vì dùng sức nắm chặt cũng bắt đầu bị một tầng thứ gì đó tái nhợt thô ráp từ từ phủ kín...

Bạch Tịch Phong nhân lúc các sư đệ đang vây bắt Phù Âm, vừa trị khỏi linh khuyển đã lập tức sai nó đi tìm Bạch Lung, nào ngờ còn chưa kịp xuất phát, phía sau đột nhiên truyền tới tiếng kêu kinh hãi của các sư đệ: “Yêu quái! Sư huynh, hắn là yêu quái!”

Bạch Tịch Phong bỗng nhiên quay đầu nhìn lại.

.

Dưới chân núi Thương Hào, con thỏ nhỏ tìm suốt cả một đêm, vậy mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Bạch Lung đâu. Cuối cùng bất đắc dĩ, nó đành hao phí chút linh lực ít ỏi mình tích góp bấy lâu, biến thân thành thụy thú Bạch Trạch, lúc này mới tính ra được vị trí chính xác của Bạch Lung. Sau đó, để tiết kiệm linh lực, nó lại biến trở về dáng vẻ con thỏ nhỏ, dùng ý chí kiên cường của mình, nhảy từng bước từng bước lên núi Thương Hào. Đến khi tìm được Bạch Lung, nó lại phát hiện nàng đang đứng ở lưng chừng núi, nhảy lên nhảy xuống, lên rồi lại xuống liên tục tới mười lần.

Bạch Trạch: “...”

Bạch Lung học theo dáng vẻ của Phù Âm, buộc chủy thủ Long Lân vào bên hông, sau đó vô cùng tự tin ngẩng đầu nhìn lêи đỉиɦ núi, nói chắc như đinh đóng cột: “Ta phải nhảy lêи đỉиɦ núi.”

Dứt lời, nàng dùng sức bật một cái, "phốc" một tiếng, rơi trở về vị trí cũ.

Bạch Lung vỗ vỗ ngực cổ vũ bản thân: “Không sao đâu, thử thêm vài lần nữa là được. Ta nhất định sẽ nhảy được lêи đỉиɦ núi.”

Nói xong, lại bật mạnh thêm một lần, "bịch", vẫn tiếp tục rơi xuống chỗ cũ.

“Ta có thể nhảy lêи đỉиɦ núi.” Lại rơi xuống chỗ cũ.

“Ta có thể bay lêи đỉиɦ núi.” Vẫn rơi xuống chỗ cũ.

“Ta...”

Cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt mười lần mà vẫn không thể lên được đỉnh núi, Bạch Lung rốt cuộc cũng ngừng thử. Nàng ngơ ngác đứng tại chỗ, ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn lêи đỉиɦ núi, trong lòng hơi mờ mịt. Rõ ràng là khoảng cách mà Phù Âm chỉ vài cú nhảy đã có thể vượt qua, vậy mà đến lượt nàng lại xa xôi đến thế sao?

Bộ dáng của nàng thực sự quá đáng thương, cuối cùng Bạch Trạch cũng không nhìn nổi nữa. Nó nhảy vọt lên một tảng đá lớn gần nàng, đôi mắt đỏ của thỏ nhỏ nhìn ngang với ánh mắt nàng, mở miệng nói: “Bạch Lung ngốc nghếch, chẳng lẽ ngươi quên rằng ngôn linh không có tác dụng lên chính bản thân ngươi à?”