Quyển 1 - Chương 30

Trên đỉnh núi Thương Hào, cây ngô đồng xanh tốt rậm rạp lay động trong cuồng phong, bóng cây loang lổ rơi đầy mặt đất. Đợi đến khi gió ngừng hẳn, bãi đất bằng trên đỉnh núi vốn chẳng có ai, bỗng nhiên xuất hiện hơn chục tu sĩ áo trắng.

Lý Dũng vừa đáp xuống đất, liền chỉ tay về phía căn nhà nhỏ kia: “Chư vị tiên nhân, Phù Âm chính là nhốt tiên tử ở trong này.”

Ai ngờ lời còn chưa dứt, đầu gối gã bỗng đau nhói, Lý Dũng khuỵu ngay xuống đất, kinh hoàng ngước mắt nhìn về phía vị tiên nhân vừa đá gã ngã.

Đó là một thiếu niên tiên khí đầy mình, nhưng giữa đôi mày lại phủ đầy nét bực bội: “Nói nhăng nói cuội! Trong căn nhà kia rõ ràng chẳng có một ai cả!”

Lý Dũng ngây ra, gã không dám tin, bởi vì Phù Âm vẫn luôn nhốt tiên tử ở chỗ này, đồ ăn thức uống đều do chính tay Phù Âm đưa tới, căn bản hắn không hề cho tiên tử ra ngoài! Chỉ trong một lát như vậy, lẽ nào Phù Âm đã biết trước tiên nhân sẽ tới? Sao có thể được chứ?

Mãi cho tới khi gã nhìn thấy linh khuyển lao vào trong căn nhà nhỏ mà chẳng thu hoạch được gì, gã mới cam chịu cúi đầu xuống. Gã sợ hãi co rúm lại một bên, rất sợ các vị tiên nhân sẽ giận cá chém thớt lên người mình. Ngay từ lúc bị tiên nhân xách tới đây, gã đã biết đám người bề ngoài tiên phong đạo cốt này thực chất chẳng phải loại tốt đẹp gì.

Vị đệ tử họ Bạch kia thiếu kiên nhẫn liếc mắt nhìn Lý Dũng đang co ro sợ sệt ở một góc, rồi sau đó quay sang nhìn Bạch Tịch Phong, giọng nói mang theo vẻ lo lắng: “Tịch Phong ca, giờ phải làm thế nào đây?”

Bạch Tịch Phong không đáp lời, chỉ chăm chú nhìn vào linh khuyển, thấy nó chạy vòng quanh căn nhà nhỏ một vòng rồi lại lao ra ngoài, dường như muốn hướng về phía đông bắc, nhưng đột nhiên lại quay đầu, hướng về phía cây ngô đồng thô to cách đó không xa phát ra tiếng gầm gừ giận dữ.

Sức mạnh của linh khuyển lúc này không thể khinh thường, theo tiếng gầm gừ đó, tại chỗ tức khắc nổi lên một trận cuồng phong mang theo linh uy.

Tội nghiệp cho Lý Dũng, gã vừa vặn đang co rúm tại hướng ấy, một kẻ phàm nhân như gã căn bản chẳng có sức phản kháng, cả người liền bị trận cuồng phong kia thổi bay ra ngoài, kêu thảm một tiếng rồi ngã sấp xuống cạnh cây ngô đồng. Gã giãy giụa muốn bò dậy, nhưng bỗng nhiên sống lưng trầm xuống, bị một bàn chân đạp mạnh, hung tợn ấn sâu vào trong đất bùn.

Gã sợ hãi quay đầu lại, trong khoảnh khắc nhìn rõ đối phương thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Tiên nhân, hắn chính là Phù Âm! Chính hắn đã giam giữ tiên tử...”

Một tiếng “rắc” trầm đυ.c vang lên, lời của Lý Dũng lập tức bị ngắt ngang, hai mắt gã trợn trừng như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, đôi mắt ngập tơ máu tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Nhưng cổ gã đã gãy gập xuống đất ở một góc độ vô cùng quái dị, không thể nào ngẩng lên được nữa.

Một bàn chân mang giày ủng đen nhấc lên khỏi cổ gã, rồi lại giẫm mạnh xuống đám lá rụng dưới đất, nghiến thêm hai cái nữa, sau đó mới chậm rãi bước ra khỏi bóng cây ngô đồng, để lộ rõ gương mặt thật về phía đám “tiên nhân”.

Mãi cho tới lúc này, đám người Bạch gia mới hoàn toàn nhìn rõ kẻ không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau thân cây ngô đồng, nhưng lại bị khứu giác của linh khuyển phát hiện ra hành tung.

Đó là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi, dáng người gầy gò, áo đen tóc đen, diện mạo tuấn tú, nhưng giữa hàng mày lại toát lên một luồng tà khí khó mà xua tan. Trong mắt một số nữ tu, có lẽ đây chính là dáng vẻ phong lưu tà mị đầy mê hoặc, nhưng trong mắt bọn họ, hắn lại là một tên cuồng vọng ngông cuồng không hơn không kém.

Nhất là linh khuyển vẫn đang liên tục gầm gừ về phía hắn, hiển nhiên trên người hắn toàn bộ đều là khí tức của Bạch Lung.

Bạch Tịch Phong giành nói trước: “Ngươi đã giấu Nhị tiểu thư ở đâu?”

“Nhị tiểu thư?” Phù Âm thấp giọng lẩm bẩm một câu, ánh mắt hơi dịu xuống: “Các ngươi là người do gia quyến Bạch Lung phái tới à?”

Một đệ tử Bạch gia cao ngạo nói: “Một kẻ phàm nhân nhỏ bé, cũng dám trực tiếp gọi thẳng danh húy của Nhị tiểu thư? Mau mau giao Nhị tiểu thư ra đây. Nếu chờ đến lúc linh khuyển tìm ra, chỉ sợ ngay cả mạng nhỏ ngươi cũng chẳng giữ nổi.”

Một người khác nói thêm: “Cho dù hắn có giao ra Nhị tiểu thư thì thế nào? Lý Dũng cung cấp thông tin, dù không có công lao cũng có khổ lao, Bạch gia chúng ta luôn giữ lời hứa, chắc chắn sẽ báo thù cho hắn.”

Nghe xong những lời này, Phù Âm coi như đã hiểu rõ đức hạnh của đám người kia rồi. Miệng thì nói muốn báo thù cho Lý Dũng, ra vẻ hết sức trọng nghĩa, thế nhưng khi hắn vừa giẫm nát cổ của Lý Dũng, những người trước mắt lại chẳng một ai định ngăn cản. Trong mắt bọn họ, mạng của phàm nhân đến một con kiến cũng chẳng bằng.

Phù Âm thầm cười nhạo trong lòng, đều là một lũ cáo già, còn bày đặt giả vờ thanh cao đạo mạo. Nhưng ánh mắt hắn lại nhìn về phía Bạch Tịch Phong: “Chỉ nói miệng suông thì không đáng tin, phụ mẫu của Bạch Lung đâu?”

Hiển nhiên, hắn đã nhìn ra được, trong đám người này chỉ có Bạch Tịch Phong mới là kẻ đứng đầu.

Bạch Tịch Phong thản nhiên đáp: “Song thân của Nhị tiểu thư đều đã qua đời, hiện tại gia chủ là thúc thúc ruột của nàng ấy.”

Song thân qua đời? Thúc thúc ruột? Phù Âm chợt nhớ tới những lời Bạch Lung từng nói, trong lòng tức khắc chìm xuống lạnh lẽo. Nhưng khi hắn nhìn sang Bạch Tịch Phong và đám người kia, khóe môi lại cong lên thành một nụ cười khiến người ta như được tắm trong gió xuân: “Nếu các ngươi đã đến đón Bạch Lung trở về nhà, ta tất nhiên sẽ dẫn đường cho các ngươi. Còn về kẻ này...” Hắn liếc mắt nhìn Lý Dũng đã chết không nhắm mắt: “Hắn vốn là thủ hạ của ta, biết rõ ta luôn muốn tìm lại người nhà cho Bạch Lung, nhưng lại dám bịa đặt lừa dối, tội đáng chết.”