Quyển 1 - Chương 29

Trương Đại Trụ vừa làm xong bữa trưa, mới ra khỏi cửa liền thấy mấy người huynh đệ đang đứng sững như trời trồng cạnh tảng đá lớn phía trước, hắn liền ngạc nhiên hô lớn: “Các ngươi đứng ngây ra đó làm gì? Có nhìn thấy Lý Dũng vừa rồi chạy đâu mất không?”

Vừa dứt lời, hắn liền nhận ra có điều bất ổn. Thứ ánh sáng đang bay tới trước mặt kia rốt cuộc là cái gì vậy?

Đợi khi thứ kia dần dần tiến lại gần, Trương Đại Trụ mới hít vào một hơi lạnh. Mẹ nó chứ! Hóa ra trên đời thực sự có tiên nhân!

Chỉ thấy từ xa bay tới hơn chục nam tử trẻ tuổi mặc áo trắng, chân đạp mây mù, người dẫn đầu còn dắt theo một con chó săn thân hình đáng sợ, phía sau có một người đang xách theo một kẻ nữa, nhìn kỹ lại, chẳng phải đúng là Lý Dũng hay sao!

Chờ đám người kia bay tới gần, Trương Đại Trụ mới nghe rõ ràng được Lý Dũng đang nói gì.

“Tiên nhân, chính là đỉnh núi đó! Tên khốn Phù Âm đã nhốt tiên tử trên đỉnh núi, các vị mau mau cứu tiên tử đi!”

Chưa cần nói đến các huynh đệ khác, ngay cả Trương Đại Trụ nghe xong cũng ngơ ngác một lúc, khi hắn vừa tỉnh táo trở lại, thì đám tiên nhân với tốc độ nhanh kinh người kia đã lướt ngang qua đầu bọn họ, bay thẳng lêи đỉиɦ núi như những con chim khổng lồ.

Trương Đại Trụ vừa tỉnh táo lại liền đập mạnh lên trán, hô lên: “Hỏng rồi! Hóa ra Bạch cô nương thật sự là tiên nữ hạ phàm! Giờ nhóm tiên nhân kia tìm đến tận cửa bắt người rồi, phải làm sao bây giờ?”

Mấy tên huynh đệ vừa rồi còn ngây người ngưỡng mộ tiên nhân, lúc này cũng đều bừng tỉnh, bắt đầu ồn ào náo loạn: “Tiên nhân sẽ không gϊếŧ lão đại luôn đấy chứ?”

“Lão đại đã ngủ cùng Bạch cô nương suốt hai đêm, ngay cả rùa đen vương bát cũng không nhịn được, đám tiên nhân kia làm sao mà chịu nổi chứ?”

“Bọn họ tuyệt đối không tha cho lão đại đâu!”

“Vậy phải làm sao bây giờ? Đương nhiên là nhanh chóng chạy thoát thân đi thôi!”

Trương Đại Trụ vội vàng giơ tay ngăn cản, tức giận nói: “Lúc bình thường lão đại đối xử với các ngươi ra sao? Bây giờ hắn gặp nguy hiểm, các ngươi cứ thế bỏ chạy như vậy à?”

“Không thể nói khó nghe như thế được.” Một người trong đám bỗng lên tiếng, mang theo giọng mỉa mai: “Đừng nói đối phương là tiên nhân, cho dù tất cả chúng ta cùng xông lên cũng chẳng khác nào con kiến nhỏ bé cả. Cho dù có thể chiến đấu một trận, nhưng đâu cần thiết phải vì Phù Âm mà liều cả tính mạng chứ!”

“Nói hay lắm! Bình thường Phù Âm đối xử với huynh đệ cũng không tệ, nhưng những tài sản cướp được kia vốn cũng có phần công sức của chúng ta. Hơn nữa, ngay cả nữ nhân trong thôn hắn cũng không cho chúng ta đυ.ng vào, bản thân hắn thì lại độc chiếm một mỹ nhân tiên nữ. Huynh đệ bọn ta vốn đã có bất mãn từ lâu rồi. Giờ hắn rơi vào hoàn cảnh này, trách được ai đây?”

“Vốn dĩ cũng chỉ là một đám đạo tặc cướp bóc, còn bày đặt không cho động vào nữ nhân, không cho gϊếŧ trẻ con, giả vờ thanh cao cái gì chứ!”

Ban đầu trên núi có hơn ba mươi người, nhưng lúc này từng người một lần lượt bỏ đi. Trương Đại Trụ tức giận đến mức cả người run rẩy, nhưng lại chẳng có cách nào ngăn cản. Khi hắn quay đầu lại, phát hiện trên núi vẫn còn sót lại một người, hắn thậm chí vui mừng hô lên: “Hảo huynh đệ, ta biết ngay ngươi vẫn là...”

Người kia lại khoát tay, vẻ mặt khó xử nói: “Đại Trụ à, lão đại cũng từng cứu mạng ngươi, ta biết ngươi vẫn luôn muốn báo đáp hắn. Nhưng ta thật sự tham sống sợ chết, thực lòng không dám ở lại đâu. Vạn nhất nhóm tiên nhân kia nổi giận...”

Trương Đại Trụ mệt mỏi buông thõng hai tay xuống, phất tay xua đi: “Đi đi đi, các ngươi đi hết đi! Một mình ta tự đi giúp lão đại là được!”

Nói xong hắn vội vã chạy thẳng lêи đỉиɦ núi.

.

Trong sơn động, tai của Phù Âm khẽ động, sắc mặt tức thì âm trầm hẳn xuống.

Bạch Lung đang ngồi trên chiếc rương cũng nhận ra điều gì đó, nàng nghi hoặc nhìn hắn, thì thấy Phù Âm tháo thanh chủy thủ của mình xuống, nhét vào trong tay nàng, ngữ khí nghiêm trọng nói: “Đây là Long Lân chủy thủ, vật cha ta để lại cho ta. Nàng ngoan ngoãn ngồi yên ở đây, lỡ như có người xông vào, nàng hãy dùng chủy thủ này đâm hắn.”

Từ sắc mặt Phù Âm, Bạch Lung nhận ra tình hình rất nghiêm trọng, nàng vội ôm lấy chủy thủ, lo lắng hỏi: “Có phải kẻ xấu tới rồi không?”

Phù Âm lắc đầu trấn an nàng: “Không sao, chỉ là vài tên tép riu thôi, ta đối phó được.”

Sắc mặt Bạch Lung lần đầu tiên trở nên nghiêm túc chưa từng thấy: “Ta muốn đi cùng với Phù Âm, ta muốn giúp chàng.”

Phù Âm bật cười: “Ta biết nàng rất lợi hại, nhưng tốt nhất vẫn nên ở lại đây. Nàng ngoan ngoãn đợi ta quay về, biết chưa?”

Bạch Lung không nhịn được phồng má giận dỗi, nàng đứng bật dậy muốn bước ra ngoài, lại bị Phù Âm ấn trở lại chỗ cũ. Nàng tiếp tục đứng lên lần nữa, lại bị Phù Âm ấn trở về.

Không tức giận, không tức giận, Bạch Lung là người tốt tính.

Miệng nàng thì tự nhủ như vậy, nhưng đôi mày nàng càng lúc càng cau chặt, hai má càng lúc càng phồng lên. Một lát sau, nàng đành ủ rũ thở dài nói: “Thôi được rồi, nhưng nếu có người nhà ta tìm tới, Phù Âm tuyệt đối đừng tin họ, họ muốn gả ta cho một con cóc ghẻ đó!”

Phù Âm chỉ nghĩ rằng nàng đã đồng ý. Trước khi đi, hắn còn cẩn thận kiểm tra lớp dây leo che cửa động một lượt, xác nhận đã che giấu kỹ lưỡng rồi mới yên tâm rời đi.

Nhưng điều hắn không biết là, hắn vừa đi khỏi chưa được bao lâu, Bạch Lung đã lần theo dấu chân của hắn mà rời khỏi sơn động.

Ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, Bạch Lung ôm chặt thanh chủy thủ trong tay, lẩm bẩm nói: “Phù Âm à, giờ ta đã lợi hại hơn rồi, ta cũng có thể bảo vệ được chàng rồi đó.”