Quyển 1 - Chương 28

“Đã sắp bốn ngày rồi, vẫn chưa có chút tin tức nào của Nhị tiểu thư!”

Tại một ngôi miếu hoang phế đã lâu ở ngoại thành Lâm Xuyên, một đệ tử Bạch gia vừa từ bên ngoài trở về, lo âu nói: “Gia chủ và phu nhân đã liên tiếp gửi xuống ba đạo thúc giục lệnh rồi. Hết ngày hôm nay, nếu chúng ta vẫn không tìm được Nhị tiểu thư, chỉ sợ tất cả sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc mất.”

Hai ngày nay, bọn họ đã lục tung khắp tất cả những nơi có khả năng cưu mang Bạch Lung, cũng đã phát ra mấy vạn tấm phù giấy, nhưng vẫn chẳng thể tìm được nửa điểm tung tích của nàng. Theo thời gian trôi qua, đám đệ tử Bạch gia này càng lúc càng thêm sốt ruột.

Trong số hơn mười người này, quá nửa vốn không mang họ Bạch, mà là được ban cho họ Bạch để thăng cấp thành đệ tử chính thức. Bình thường họ đều cẩn thận dè dặt, tuyệt không dám phạm sai lầm, mỗi lần nhận nhiệm vụ cũng đều ra sức hết mình, chỉ nhằm mục đích giữ vững địa vị trong Bạch gia. Bọn họ cực kỳ sợ hãi việc sẽ bị phế bỏ sức mạnh, trục xuất khỏi gia tộc, bởi đến lúc đó, mới thực sự là trời sập đất lở.

Như thể dưới chân đang giẫm phải than nóng, người đệ tử kia đi tới đi lui liên tục, bỗng nhiên lên tiếng hỏi: “Tịch Phong ca, liệu có phải linh khuyển xảy ra nhầm lẫn gì không? Biết đâu Nhị tiểu thư vốn chẳng hề chạy tới nhân gian giới?”

Bạch Tịch Phong nhìn các sư đệ từng người từng người một quay về với vẻ mặt ủ rũ thất vọng, đôi môi vốn đã nhợt nhạt lại càng mím chặt hơn. Nghe lời này, hắn lắc đầu đáp: “Không thể nào. Con linh khuyển kia được chính Lan thị thuần dưỡng, chưa bao giờ sai sót trong việc tìm kiếm người và vật. Ta nghĩ, bên cạnh Nhị tiểu thư rất có thể thật sự tồn tại thứ khiến nó sợ hãi.”

Vì vậy sau khi con linh khuyển chỉ rõ hướng đến nhân gian giới, nó liền không dám truy tìm tiếp nữa, bởi vì nó đã quá sợ rồi.

Trầm ngâm một lúc, Bạch Tịch Phong đưa ra quyết định: “Cho nó ăn một viên Vạn Linh Đan đi!”

Nghe được câu này, tất cả mọi người đều ngẩn ra, người đệ tử đang nôn nóng đi tới đi lui kia cũng há hốc miệng, kinh ngạc thốt lên: “Nhưng... nhưng viên Vạn Linh Đan kia là thứ huynh để dành để đột phá lên cảnh giới Thiên Nhân mà!”

Các đệ tử còn lại cũng bất chợt tỉnh táo trở lại, mỗi người một câu, liên tục lên tiếng khuyên can.

“Một viên Vạn Linh Đan đáng giá đến năm vạn linh thạch, Tịch Phong ca phải cửu tử nhất sinh mới lấy được từ bí cảnh về một viên duy nhất này, sao có thể đem cho một con súc sinh ăn chứ!”

“Tịch Phong ca, huynh phải nghĩ kỹ lại đi! Về sau huynh còn phải đột phá lên cảnh giới Thiên Nhân thì phải làm sao đây?”

“Tịch Phong ca...”

“Tịch Phong ca...”

Bạch Tịch Phong giơ tay lên, ngăn lại những lời khuyên nhủ của các sư đệ, nói: “Ta đã quyết định rồi, cứ làm như vậy đi!”

Nói xong, Bạch Tịch Phong lập tức gọi con linh khuyển kia từ trong linh thú nang ra, cạy miệng nó trực tiếp nhét vào một viên linh đan.

Vạn Linh Đan là một loại linh đan rất nổi danh trong tu tiên giới, bên trong chứa đựng lượng lớn linh lực tinh thuần vô cùng. Tất cả các tu sĩ muốn trùng kích lên cảnh giới Thiên Nhân đều cần phải sở hữu một viên linh đan như vậy, nếu không rất có thể giữa chừng sẽ bởi vì linh lực không đủ mà thất bại. Một viên linh đan quý giá như thế nay bị một con linh khuyển nuốt vào, hiệu quả hiển nhiên vô cùng kinh người.

Con linh khuyển vốn đang kích động bất an, sau khi nuốt xuống viên đan dược này, toàn thân liền tỏa ra một luồng linh quang. Được linh quang bao bọc, thân hình linh khuyển bỗng nhiên to lớn gấp mấy lần, móng vuốt và răng nanh cũng trở nên cứng rắn hơn, ánh mắt càng thêm linh hoạt so với trước, thậm chí thấp thoáng hiện lên vài phần nhân tính... Tin rằng một khi hoàn toàn tiêu hóa hết viên linh dược này, con linh khuyển vốn dĩ chỉ biết nghe theo sự sai bảo của người khác, rất nhanh sẽ thoát khỏi thú tính, trở thành một yêu tu có thể ngang hàng với tu sĩ nhân loại như bọn họ.

Sau khi linh quang tan đi, linh khuyển không còn vẻ sợ hãi bất an như lúc trước nữa. Nó khịt khịt mũi ngửi ngửi một lúc, rất nhanh đã xác định được một phương hướng, lập tức quay đầu về phía Tây Nam gầm lên một tiếng, rồi dẫn theo đám người hướng thẳng về phía Thương Hào Sơn. Rõ ràng, Bạch Lung đang ở hướng đó.

Có được tin tức về Nhị tiểu thư, đáng lẽ tất cả mọi người đều nên vui mừng hớn hở, thế nhưng lúc này ai nấy đều chẳng thể vui nổi.

Một tên đệ tử thậm chí còn đỏ hoe cả mắt, nghẹn ngào nói: “Tịch Phong ca là người duy nhất trong nhóm chúng ta bước vào cảnh giới Động Tuệ. Với tư chất như vậy, gia chủ chắc chắn sẽ không nỡ đuổi huynh ấy khỏi gia tộc đâu. Sư huynh làm thế này tất cả đều vì chúng ta cả...”

Những người khác nghe xong cũng đều lặng lẽ đau lòng. Vì bọn họ mà Tịch Phong ca đã phải trả một cái giá quá lớn.

Bạch Tịch Phong trầm giọng nói: “Hiện giờ quan trọng nhất là tìm được Nhị tiểu thư trước, những chuyện khác sau này hãy bàn tiếp.”

“Nhưng mà...”

Bạch Tịch Phong chăm chú nhìn về phía linh khuyển, nhàn nhạt nói: “Không còn sẵn Vạn Linh Đan nữa thì các ngươi giúp ta đi tìm dược liệu để luyện chế lại viên khác. Cùng lắm thì bỏ ra thêm năm ngàn linh thạch nữa để mời người luyện chế, số tiền này các ngươi gom góp chút ít, hẳn là vẫn có thể chi trả nổi.”

Đan phương của Vạn Linh Đan mọi người đều biết rõ, nhưng muốn tìm được luyện dược sư thì chẳng dễ dàng gì. Với mối quan hệ của Bạch Tịch Phong, còn phải mất thêm không ít ân tình mới mời nổi người đến luyện chế giúp. Các đệ tử đều hiểu rõ sư huynh đang cố gắng hỗ trợ bọn họ, trong lòng chỉ còn cảm giác biết ơn và ấm áp sâu sắc.

Đúng vào lúc này, ngọc phù bên hông một đệ tử bỗng nhiên phát sáng. Thì ra một trong số những lá phù giấy truyền tin bọn họ đã rải ra trước đó vừa nhận được hồi âm. Mở ra xem thử, chẳng phải đúng là Thương Hào Sơn phía trước hay sao?

“Đáng ghét, nếu sớm hơn một chút nữa thì đâu đến mức này...”

Bạch Tịch Phong phất tay ngăn lại, mọi người chỉ đành nuốt hết những lời oán trách vào bụng, vội vàng theo chân linh khuyển và Bạch Tịch Phong hướng thẳng về phía Thương Hào Sơn lao đi...