Phù Âm trầm mặc quá lâu rồi, trong khoảng thời gian chờ đợi này, Bạch Lung cảm thấy tủi thân đến mức mặt cũng sắp phồng cả lên. Phát hiện ra Phù Âm không nghe rõ lời mình nói, nàng càng thấy ấm ức hơn, hận không thể phồng căng cả người lên rồi bay thẳng lên nóc hang động, cả đời cũng không chịu xuống nữa, khiến cho Phù Âm dù có nhảy lên cao đến mấy cũng không thể nào với tới được! Trừ phi Phù Âm biến trở về nguyên hình, cuộn lấy nàng rồi dỗ dành nàng thật lâu, thì nàng mới miễn cưỡng chịu nguôi giận.
Nhưng Bạch Lung biết rõ bản thân chẳng phải là một con yêu quái cá nóc, nàng không thể nào phồng to lên được, càng không thể bay lơ lửng lên trời, thế là sự ấm ức lại càng tăng lên gấp bội. Tâm trạng xúc động, nàng tức giận lớn tiếng nói: “Ta nói, nơi này không phải là nhà của chúng ta sau này hay sao? Vì sao ta lại không được xem đồ vật trong nhà mình chứ!”
Lần này Phù Âm đã hoàn toàn nghe rõ, hắn lập tức sững sờ, đứng chết trân tại chỗ, gương mặt được ánh đèn lưu ly chiếu rọi thành một màu trắng ấm áp, ngay cả hàng mi cũng quên mất việc phải run rẩy, cả người hắn như thể đột nhiên biến thành một pho tượng đông cứng vậy.
Thế nhưng ánh sáng đang lưu chuyển trong đáy mắt hắn, bất cứ ai nhìn vào cũng không thể không rung động. Đó là sự chấn động, là vui mừng, là khát khao, là sự theo đuổi, cũng là niềm xúc động khi mọi thứ hắn ao ước bấy lâu bỗng nhiên trở thành hiện thực...
Bạch Lung vốn đang có chút tức giận, nhưng ngay khi nàng đối diện với ánh mắt ấy của Phù Âm, nàng chợt ngẩn người. Chẳng hiểu vì sao cơn giận trong lòng lại nhẹ nhàng tiêu tan hết rồi. Nàng âm thầm quyết định, nếu lúc này Phù Âm chịu bước tới dỗ dành nàng, thì nàng sẽ không bay lên nóc động nữa đâu.
Nhưng mà nhưng mà...
“Phù Âm, sao chàng còn chưa tới dỗ ta?” Bạch Lung chờ một hồi lâu vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, rốt cuộc nhịn không nổi mà tự mình lên tiếng hỏi.
Câu hỏi này rốt cuộc cũng đánh thức được Phù Âm. Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống, khóe môi cứ muốn cong lên mãi, nhưng lại cố gắng khống chế bản thân, giữ vẻ mặt bình tĩnh hết mức có thể. Hắn dè dặt ngồi trước mặt Bạch Lung, nhỏ giọng hỏi: “Lời nàng vừa nói là thật sao? Nàng thật sự nguyện ý theo ta ư?”
Bạch Lung khó hiểu nhìn hắn: “Ta chẳng phải vẫn luôn đi theo Phù Âm sao?”
Lúc này, ý cười trên mặt Phù Âm đã không thể nào khống chế được nữa. Dù hắn đã cố hết sức để giữ nét mặt nghiêm túc, nhưng trong đôi mắt hắn vẫn cuồng nhiệt tuôn trào thứ cảm xúc mãnh liệt không thể nào che giấu nổi.
Nếu đổi lại là một người nào khác đứng ở nơi đây, nhất định sẽ chẳng thể nào trực tiếp đối diện với ánh mắt của hắn được, bởi vì tình cảm ấy quá mức nóng bỏng, nụ cười ấy quá mức đậm sâu. Khi bị một thứ tình cảm như vậy bao bọc lấy, người ta sẽ cảm thấy áp lực đến mức nghẹt thở. Nhưng Bạch Lung thì khác, nàng từ lâu đã quen thuộc với ánh mắt như thế, từ lâu đã tiếp nhận sự tồn tại như vậy rồi. Vì thế, lúc này nàng hoàn toàn chẳng thấy khó chịu gì, thậm chí còn có chút bực bội, thầm nghĩ hôm nay Phù Âm làm sao thế nhỉ, cứ hỏi mãi những câu kỳ lạ như vậy, còn chẳng chịu dỗ nàng nữa chứ!
Phù Âm đột nhiên ôm chặt lấy nàng vào lòng. Bạch Lung lập tức sáng mắt lên, thầm nghĩ, a, Phù Âm rốt cuộc cũng chịu bắt đầu dỗ ta rồi sao?
Phù Âm ôm chặt nàng trong vòng tay, nghiêm túc nói: “Chính nàng đã nói muốn đi theo ta đấy, không được phép đổi ý đâu! Cho dù sau này người nhà nàng có tìm tới, nàng cũng không được phép rời đi.”
Bạch Lung vội vàng đáp “ừm ừm” hai tiếng, trong lòng có chút lơ đãng, nghĩ thầm: Phù Âm à, giờ chàng có thể bắt đầu dỗ ta rồi đó.
Phù Âm nghe được nàng đáp lại thì ánh mắt liền trở nên vô cùng kiên định, hắn nói tiếp: “Nàng cứ yên tâm, chắc chắn nàng sẽ không phải hối hận đâu.” Vừa nói hắn rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà bật cười: “Cô nương ngốc à, cái hang động này sao có thể trở thành nhà của chúng ta được? Nàng chờ thêm chút nữa, ta nhất định sẽ tìm được một ngọn linh sơn thật tốt, khi đó sẽ xây dựng một tòa cung điện đẹp nhất, tìm thật nhiều đầy tớ hầu hạ nàng... Ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu chút thiệt thòi nào cả...”
Nhưng Bạch Lung hiện tại đã bắt đầu cảm thấy thiệt thòi rồi.
Phù Âm vừa mới nói gì kia chứ, hắn nói hang động này không thể trở thành nhà của bọn họ, thế nên hắn vẫn nhất quyết không cho nàng xem thứ bên trong những chiếc rương kia sao?
.
Thương Hào Sơn, cành lá sum suê, cây cối rậm rạp, khói mây mờ mịt.
Lý Dũng một tay ôm lấy ngực, một tay giữ chặt cổ, như một kẻ liều mạng từ trên đỉnh núi chạy xuống. Trên đường bị Trương Đại Trụ và những người khác nhìn thấy, gã cũng chẳng dừng lại lấy một khắc.
Chạy thẳng một mạch tới tận ven rừng, gã mới dừng lại thở hổn hển. Nỗi sợ hãi khi suýt chút nữa bị Phù Âm bóp chết vẫn còn hiện rõ trong mắt gã. Nhưng cũng chính vì sự sợ hãi này, gã lại càng quyết tâm phải dẫn tiên nhân đến đây. Bởi vì gã hiểu rõ con người Phù Âm, là kẻ lòng dạ độc ác, có thù tất báo, nói không chừng giờ này hắn đã hối hận vì vừa rồi tha cho gã một mạng. Nếu Phù Âm thực sự muốn gϊếŧ gã, gã hoàn toàn không có cách nào chạy thoát!
Phải mời tiên nhân tới đây, chỉ có như vậy, gã mới còn có đường sống!
Nghĩ tới đây, Lý Dũng đưa tay vào trong áo, lấy ra lá phù kia...