Bạch Lung ngơ ngác ngẩng đầu lên, biểu cảm vừa mừng rỡ vừa không dám tin: “Thật sao?”
Phù Âm vốn vừa buột miệng nói ra đã có chút hối hận, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ dè dặt, cẩn thận này của nàng, hắn lại cảm thấy tất cả đều ổn cả, mọi thứ đều không cần bận tâm nữa, chỉ cần Bạch Lung có thể vui vẻ là được rồi. Đổi lại là vài ngày trước, hắn tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi bản thân sẽ thất thố đến mức này, càng không thể tưởng tượng nổi rằng mình cũng có một mặt vô tư như vậy.
Thấy Bạch Lung vui mừng đến mức nhào ngay vào trong lòng mình, khóe môi Phù Âm bất giác cong lên mỉm cười. Hắn bế lấy nàng, chỉ vài cú nhảy đã rời khỏi đỉnh núi, tiến tới một sơn động bí mật nằm ở lưng chừng núi phía sau.
Sơn động này do hắn vô tình phát hiện, cửa động bị từng tầng dây leo chằng chịt che phủ kín mít, ngay cả dã thú cũng chưa chắc phát hiện ra. Một mặt dẫn theo Bạch Lung đi sâu vào trong động, hắn vừa thấp giọng nói với nàng: “Nơi này chỉ có một mình ta biết thôi, những thứ quan trọng ta đều để cả ở đây, rất an toàn. Chỉ là bên trong hơi tối, nhưng nàng yên tâm, ta sẽ...”
Lời còn chưa dứt, hang động trước mặt bỗng nhiên sáng bừng lên. Phù Âm kinh ngạc quay đầu nhìn lại, liền thấy Bạch Lung đang nâng một chiếc đèn lưu ly, mỉm cười dịu dàng nhìn hắn, ánh đèn rực rỡ, mỹ nhân như nguyệt.
Phù Âm bất chợt ngẩn ngơ.
Bạch Lung từ lâu đã biết Phù Âm thích ở trong động rồi, thế nên khi đến đây nàng đã chuẩn bị sẵn cả đèn mang theo, có thể nói là vô cùng chu đáo. Lúc này, nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Phù Âm, khóe môi nàng cong lên đầy đắc ý, cả gương mặt đều là kiêu hãnh, thậm chí còn vô thức ưỡn ngực lên, như thể ai mà không khen nàng một câu thì đúng là áy náy với lương tâm vậy. Nhưng chờ mãi vẫn chẳng thấy hắn khen ngợi gì, Bạch Lung đành nhỏ giọng nhắc nhở hắn: “Phù Âm, chàng thấy ta giỏi không?”
Lúc này Phù Âm đang thất thần, thực ra căn bản không nghe rõ nàng nói gì, chỉ theo bản năng gật đầu đáp: “Đẹp lắm.”
Bạch Lung chợt ngẩn người, nàng cúi đầu nhìn xuống chiếc đèn lưu ly trong tay, trong lòng thoáng có chút khó chịu. Nàng cảm thấy bản thân mặc bộ y phục mới đẹp như vậy mà Phù Âm chẳng khen lấy một câu, ngược lại còn đi khen một chiếc đèn đẹp, thế này không được đâu. Trong lòng Phù Âm, chỉ có nàng – Bạch Lung, mới được là người đẹp nhất thôi!
.
Bạch Lung cúi đầu, hung dữ trừng mắt nhìn chiếc đèn lưu ly đã giành mất sự chú ý của mình. Phù Âm thấy nàng cúi đầu thì cứ tưởng nàng đang xấu hổ, chậm chạp lùi về phía sau một bước, rồi ngượng ngùng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Hang động này đúng là kín đáo, nhưng không khí lại hơi bí bách ngột ngạt, nên Phù Âm thường chỉ đặt đồ đạc ở đây, chưa từng ở lại qua đêm. Giờ phút này chỉ vì một chút suy đoán của bản thân, mà lại khiến Bạch Lung vốn được nuông chiều phải chịu thiệt thòi, ngủ lại trong cái động ẩm thấp lạnh lẽo này, trong lòng hắn cảm thấy áy náy không yên. Đang định quay sang đảm bảo với nàng rằng chỉ cần qua đêm nay thôi, nhất định sẽ dẫn nàng đi ra ngoài thành trấn, nhưng vừa xoay đầu lại đã thấy Bạch Lung vui vẻ chạy quanh hang động rồi.
Trên mặt nàng tràn đầy tò mò và hưng phấn, chẳng có chút nào bất mãn hay phiền muộn cả, vẫn đang cầm theo đèn lưu ly soi tới soi lui khắp nơi.
Bạch Lung nhìn thấy dưới đất còn đặt hai chiếc rương, liền đặt chiếc đèn lưu ly xuống, ngồi xổm bên cạnh, gõ nhẹ lên rương hai cái. Nghe thấy tiếng động từ bên trong, mắt nàng liền sáng lên, đưa tay định mở rương ra. Nhưng đôi tay vừa mới đặt lên rương, nàng chợt nhớ ra Phù Âm hiện giờ không giống như trước kia nữa, có thể hắn sẽ không vui nếu nàng động vào đồ của hắn, vì thế nàng quay đầu nhìn hắn, đầy mong đợi hỏi: “Phù Âm, Phù Âm, ta có thể mở ra xem một chút không?”
Phù Âm theo bản năng vốn định đáp ứng nàng, nhưng ngay khi vừa thấy rõ cái rương mà nàng đang chạm vào, hắn liền nhíu mày, buột miệng nói: “Không được!”
“Ồ.” Có lẽ vì đã sớm đoán trước kết quả này, lần này Bạch Lung lại không hề thất vọng, rất nhanh nàng đã chỉ vào chiếc rương bên cạnh, hỏi: “Vậy cái này thì sao?”
Phù Âm lắc đầu: “Cái này cũng không được.”
Bạch Lung lại tiếp tục chỉ vào ba chiếc rương còn lại trong động, nhưng lần nào cũng đều bị Phù Âm từ chối không ngoại lệ. Tuy rằng lúc đầu nàng không quá thất vọng, nhưng sau khi liên tục bị từ chối năm lần như vậy, dù tự nhận bản thân vô cùng rộng lượng, Bạch Lung cũng không khỏi cảm thấy hơi ấm ức.
Nàng lặng lẽ ngồi xổm dưới đất, nghĩ bụng: Hang động này không phải là nơi nàng và Phù Âm gặp gỡ lần đầu tiên, cũng chẳng giống hang động kia vừa rộng vừa sáng, nhưng chỉ cần là nơi được ở bên cạnh Phù Âm, nàng đều thấy nơi ấy rất rất tốt. Nhưng mà...
“Vì sao vậy Phù Âm, nơi này chẳng phải là nhà của chúng ta sau này sao? Chẳng lẽ ta không thể xem thử đồ trong nhà mình một chút được à?”
Bạch Lung nào có biết, câu nói này của nàng đã gây nên chấn động lớn thế nào trong lòng Phù Âm.
Phù Âm từ nhỏ đã lang bạt khắp nơi, bởi vì từ khi mẫu thân ruột thịt của hắn qua đời năm hắn bảy tuổi, hắn đã không còn nơi nào gọi là nhà nữa.
Bao nhiêu năm qua, hắn phiêu bạt tứ phương, mục đích duy nhất chỉ là mở ra Thiên Môn để tiến vào tu tiên giới, vì điều này hắn sẵn sàng trả bất kỳ giá nào. Hắn chưa từng nghĩ rằng sẽ lại có một gia đình lần nữa, càng chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện một điều ngoài ý muốn như Bạch Lung.
Bạch Lung tựa như một đóa hoa quỳnh mà hắn từng vô tình nhìn thấy. Dẫu cho nàng chỉ thoáng nở rộ ngắn ngủi trong cuộc đời hắn một lần thôi, hắn cũng đã mãn nguyện rồi. Hắn không thể ép buộc nàng mãi mãi nở hoa, càng không thể đào bứng đóa hoa này ra khỏi môi trường thích hợp của nó, cố ép nàng ở bên cạnh mình.
Nhưng mà... Nhưng mà lúc này, đóa hoa ấy vậy mà lại níu lấy vạt áo hắn khi hắn đi ngang qua, nàng nói nàng nguyện ý cùng hắn đi chung một con đường!
Chính vì nhận thức này, Phù Âm đã ngẩn ngơ sững sờ một lúc lâu, rồi mới khó khăn cất tiếng hỏi: “Vừa rồi... nàng nói gì cơ?”