Có thể đi theo Phù Âm chiếm núi xưng vương lâu như vậy, không bị Phù Âm từ đầu đã coi là phế vật mà đá đi, thì Lý Dũng cũng coi như có chút bản lĩnh. Thả ra bên ngoài, gã cũng là cao thủ lấy một địch mười. Thế nhưng giờ phút này rơi vào tay Phù Âm, gã lại chẳng khác gì con cá bị vớt khỏi nước, mặc gã sức lực lớn thế nào, giãy giụa dữ dội ra sao, trong tay Phù Âm đến một chút bọt nước cũng không thể vùng lên được.
“Lão... đại... buông...” Lý Dũng hoàn toàn không hiểu tại sao Phù Âm đột nhiên động thủ với gã, khuôn mặt gã dần dần nghẹn tới tím ngắt như gan heo, cơn đau đớn nghẹt thở khiến hai mắt gã lồi ra, vẻ mặt thống khổ vặn vẹo đến cực điểm.
Phù Âm vốn là người mắt không dung nổi nửa hạt cát, lúc này hắn đã muốn bẻ gãy cổ Lý Dũng ngay. Hắn không quan tâm Lý Dũng có mục đích gì, càng không quan tâm Lý Dũng từ khi nào trở nên to gan lớn mật như thế. Chỉ cần ánh mắt gã dám lén lút nhìn về phía căn nhà nhỏ kia, thì trong mắt Phù Âm, kẻ này đã chẳng khác gì người chết rồi.
Thế nhưng đúng khoảnh khắc tay hắn vừa dùng sức, bóng dáng Bạch Lung lại bất chợt lóe lên trong đáy lòng hắn.
“Phù Âm là người tốt bụng nhất, thiện lương nhất trên đời...”
Ầm một tiếng, Lý Dũng bị Phù Âm quăng xuống đất. Gã nằm sấp dưới đất không ngừng ho sặc sụa, trên cổ hiện rõ năm dấu tay tím bầm vô cùng đáng sợ.
Phù Âm lạnh lùng liếc nhìn Lý Dũng, hoàn toàn không coi sự căm hận trong mắt gã vào đâu cả: “Hôm nay tâm tình ta tốt, tạm tha cho ngươi một mạng, mau cút khỏi Thương Hào Sơn, đừng bao giờ để ta thấy lại nữa.”
Nghe được những lời này, Lý Dũng còn chưa kịp hoàn hồn đã vội vàng vừa bò vừa lăn chạy xuống núi.
Phù Âm nhìn chăm chăm vào bóng lưng đang bỏ chạy kia, thấy gã dù có ngã xuống đất vẫn không quên ôm chặt lấy ngực, trong lòng liền nổi lên vài phần nghi hoặc.
Lý Dũng người này, trong mắt Phù Âm cũng chẳng khác gì con kiến bò trên đất, Phù Âm chẳng thèm để tâm xem một con kiến có đang âm mưu trả thù mình hay không. Chỉ là hôm qua Lý Dũng còn nhát gan như chuột, hôm nay sao bỗng dưng lại thay đổi tính tình như thế?
Chân mày Phù Âm dần trầm xuống.
Ngay khi hắn còn đang trầm tư suy nghĩ, cửa căn nhà nhỏ đã bật mở, Bạch Lung vui vẻ cao hứng lao thẳng về phía hắn.
Tối qua chân nàng mới vừa bị trẹo, hôm nay đã dám vừa nhảy vừa chạy, dáng vẻ tùy tiện liều lĩnh này khiến Phù Âm giật nảy cả mình. Hắn vội vàng bước lên mấy bước đỡ lấy nàng, hỏi nàng vì sao lại chạy ra ngoài: “Có phải nàng đói rồi không? Ta đi lấy đồ ăn cho nàng.”
Bạch Lung lắc đầu. Nàng chạy ra đâu phải vì bụng đói chứ. Hôm nay nàng đổi bộ quần áo mới đó, là một bộ váy dài tay bó màu vàng nhạt, bên ngoài còn khoác thêm áo choàng bằng giao ti trắng muốt, bên hông treo chiếc túi nhỏ khảm đầy trân châu. Không cần nhìn gương nàng cũng tự thấy mình xinh đẹp vô cùng. Nàng chạy ra ngoài, chẳng qua là vì muốn được Phù Âm khen ngợi mà thôi.
Nhưng hình như Phù Âm hoàn toàn không nhận ra điều ấy. Đợi hồi lâu mà chẳng nghe được câu “đẹp quá” nào, Bạch Lung có chút thất vọng.
Phù Âm cúi người kiểm tra mắt cá chân của Bạch Lung một lượt, sau khi xác định không sao rồi, hắn đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve búi tóc thiếu mất một cây trâm của nàng, dịu giọng nói: “Tối nay e rằng nàng phải chịu thiệt thòi một chút, ngủ ở trong sơn động rồi.”
Sơn động? Hai mắt Bạch Lung bỗng sáng bừng lên. Có phải là hang động kiếp trước nơi Phù Âm từng chăm sóc nàng không nhỉ? Vừa nhớ lại hình ảnh ngày trước, khi Phù Âm cõng nàng bay ra khỏi hang động, rồi đưa nàng ngao du trời đất khắp bốn phương tám hướng, Bạch Lung đã hào hứng không thôi, vội vàng hỏi hắn: “Phù Âm, Phù Âm, ta có thể cưỡi chàng trong sơn động được không?”
Phù Âm không biết suy nghĩ trong lòng nàng, nghe thấy những lời này thì chợt ngây ra: “... Cưỡi á?”
Trong đầu hắn bỗng dưng hiện lên cảnh tượng bản thân bò trên mặt đất, còn Bạch Lung ngồi trên lưng hắn vỗ vào mông hắn liên tục kêu “giá, giá...”, Phù Âm lập tức cảm thấy cả người không ổn rồi.
Bạch Lung ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy mong đợi nhìn hắn, hỏi: “Có được không?”
Phù Âm nhìn quanh trái phải một hồi, dù rõ ràng biết rằng trên đỉnh núi này ngoài hai người ra chẳng còn ai khác, nhưng hắn vẫn lúng túng tới mức đỏ bừng cả mặt, thấp giọng thương lượng với nàng: “Như vậy không tốt đâu nhỉ, ta có thể cùng nàng chơi thứ khác mà.”
Bạch Lung nghe bị từ chối thì thất vọng gấp đôi. Trước đây mỗi lần nàng đổi bộ y phục mới, Phù Âm đều sẽ khen nàng, nhưng giờ đây thì không còn nữa. Trước đây mỗi lần nàng muốn cưỡi Phù Âm để chơi, Phù Âm sẽ chẳng nói hai lời mà lập tức hóa về nguyên hình mang nàng bay lượn khắp nơi, nhưng giờ đây... cũng chẳng còn nữa. Lẽ nào Bạch Trạch nói đúng rồi, có phải bây giờ Phù Âm đã không còn thích nàng nhiều như trước nữa rồi không?
Vừa nghĩ tới việc sau này Phù Âm có thể ngày càng không thích nàng nữa, Bạch Lung liền không kìm được mà đỏ hoe cả đôi mắt.
Thực ra, ngay khi nàng vừa lộ ra vẻ mặt thất vọng, Phù Âm đã có chút dao động rồi. Hắn nghĩ, Bạch Lung vốn chẳng hiểu thế nào là nam nữ hữu biệt, cũng không hiểu gì về lễ nghĩa liêm sỉ. Nàng chỉ là tính tình trẻ con, đơn thuần muốn chơi đùa một chút thôi, dù có đồng ý nàng cũng chẳng có gì quá đáng cả. Nhưng hắn không ngờ, chỉ trong khoảnh khắc hắn còn đang do dự, Bạch Lung lại khóc mất rồi!
Nhớ tới đôi mắt đỏ hoe sưng vù tối qua ở trong rừng, Phù Âm buột miệng nói ra: “Được! Ta đồng ý với nàng!”