Lý Dũng lộ ra ánh mắt mà nam nhân đều hiểu rõ, nói: “Ngươi nói xem, Bạch cô nương kia đẹp như tiên nữ ấy, lão đại liệu có khi nào đã đem nàng ấy...”
Trương Đại Trụ vừa bê đồ vừa đáp: “Vậy chẳng phải tốt sao? Theo ta thấy, cô nương tốt như thế, lão đại cưới làm thê tử là quá đẹp. Đỡ phải lúc nào cũng nghĩ tới tu luyện này nọ, Thiên Môn đã bao nhiêu năm chưa từng mở ra rồi. Theo ta thấy đó toàn là truyền thuyết thôi, làm gì có tiên giới hay tiên nhân gì chứ...”
Hắn vừa nói vừa quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Lý Dũng đã chẳng còn bóng dáng đâu nữa...
Giờ phút này, Lý Dũng đã ôm chặt lá bùa, vội vàng lao lên núi. Trên đường trở về gã đã suy nghĩ rất rõ ràng rồi, trước đây làm tiểu đệ là vì năng lực không bằng người ta nên chẳng thể không cúi đầu. Nhưng hiện tại gã đã nắm trong tay một con đường tắt có thể một bước lên trời, chỉ có kẻ ngốc mới chia sẻ công lao này với kẻ khác! Gã phải tìm một biện pháp chia rẽ Phù Âm và tiên tử ra mới được. Lỡ như Phù Âm đã làm hỏng mất tiên tử kia, tiên nhân nổi giận trừng phạt xuống, thì cũng không thể trách lên đầu gã được.
...
Trong căn nhà nhỏ trên đỉnh núi, Bạch Lung mơ màng tỉnh dậy, theo bản năng khẽ gọi: “Phù Âm...”
Phù Âm lúc này đang ngồi dưới cây ngô đồng, đối diện với ánh nắng ban mai, nghe thấy nàng gọi thì quay đầu lại đáp một tiếng: “Tỉnh rồi à?”
Hắn đứng dậy bước nhanh tới trước căn nhà nhỏ, vừa đẩy hé cửa ra một khe nhỏ, liền nhìn thấy ngay Bạch Lung đang ngồi phía sau cửa, cùng với chăn đệm trải trên nền đất.
Hắn đẩy mạnh cánh cửa ra, vội vàng đỡ lấy Bạch Lung từ dưới đất đứng dậy, giọng nói còn mang theo vài phần tức giận: “Tối qua nàng ngủ dưới đất sao?”
Hắn đã nhường cả nhà và giường của mình cho nàng, kết quả là nha đầu ngốc này lại chạy xuống đất ngủ? Khe cửa lớn như vậy, gió núi ban đêm thổi vào lạnh đến mức nào cơ chứ!
Không ngờ Bạch Lung còn ngang ngược hơn hắn, ôm lấy thắt lưng hắn, bất mãn nói: “Còn không phải vì Phù Âm không chịu ngủ cùng ta sao? Ta chỉ muốn được ở gần Phù Âm thêm chút thôi mà.”
Chạm phải ánh mắt hết sức lý trực khí tráng của nàng, Phù Âm thoáng ngẩn người, rồi lập tức bại trận. Hắn đỏ cả vành tai, lảng tránh ánh mắt nàng, vô thức dời tầm mắt lên búi tóc của nàng. Vừa nhìn một cái, hắn liền phát hiện ra điều mà tối hôm qua không hề chú ý: “Chiếc trâm của nàng đâu rồi?”
Bạch Lung sờ lên đầu tóc mình, đáp: “Tối qua ta đã để lại cây trâm cho nhà nông kia làm tiền trả rồi.” Nói xong, nàng đầy vẻ mong đợi nhìn về phía Phù Âm, chờ hắn khen ngợi.
Nhưng trong lòng Phù Âm lại cuồn cuộn cảm giác khó chịu như sóng biển dâng trào. Một chiếc trâm vàng đủ để mua cả mảnh đất lớn trong cái thôn nghèo nàn ấy rồi, vậy mà cô nương ngốc nghếch này lại mang nó đi đổi lấy một bữa cơm... Một vụ làm ăn lỗ vốn đến vậy, nếu đổi lại là thuộc hạ của hắn dám làm, chắc chắn hắn sẽ phế luôn người đó rồi đá xuống khỏi Thương Hào Sơn ngay lập tức.
Tuy nhiên lúc này, đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của Bạch Lung... Phù Âm ngừng lại một chút, cuối cùng cũng miễn cưỡng đáp: “Nàng thật là thiện lương...”
Bạch Lung liền vui vẻ cong cong đôi mắt, tựa vào lòng Phù Âm vui sướиɠ nói: “Bởi vì Phù Âm là người tốt bụng nhất, thiện lương nhất trên đời, nên ta cũng phải làm người tốt, như vậy mới xứng đáng với Phù Âm chứ.”
Phù Âm: “...”
.
Lý Dũng tới thật không đúng lúc chút nào. Gã vừa chạy lên đến đỉnh núi, liền đυ.ng ngay phải Phù Âm sắc mặt đang âm u từ trong căn nhà nhỏ bước ra.
“Có chuyện gì?” Ánh mắt Phù Âm lạnh lùng nhìn gã.
Lý Dũng đi theo Phù Âm đã một thời gian không ngắn, gã hiểu rõ sự lợi hại của lão đại mình. Mỗi lần đối diện ánh mắt của Phù Âm, hai chân gã đều vô thức run rẩy. Tất nhiên, đấy là chuyện trước đây, hiện giờ gã cảm thấy bản thân đã có chỗ dựa, tâm thái cũng không còn giống ngày trước nữa.
“Lão đại, ta vừa từ trong thành về, mua rất nhiều lương thực và thịt. Ta lên đây là muốn hỏi lão đại và Bạch cô nương buổi trưa muốn ăn món gì?”
Gã tự cho rằng mình đã giả vờ vô cùng cung kính và cẩn thận giống như mọi khi, thế nhưng trong mắt Phù Âm, sơ hở thật sự quá rõ ràng. Thần sắc hắn lại lạnh thêm mấy phần, chẳng thèm đáp lời mà tự mình rời khỏi căn nhà nhỏ, bước về phía cây ngô đồng cao lớn kia.
Lần này Lý Dũng lại không theo sát như mọi khi, mà lén lút liếc mắt nhìn về phía căn nhà nhỏ hai lần. Lúc này, cửa chính lẫn cửa sổ của căn nhà đều đóng kín, nhưng vẫn nghe được động tĩnh của Bạch Lung từ bên trong truyền ra.
Trong lòng Lý Dũng nghĩ, đã là nam nhân thì tuyệt đối không thể bỏ qua một nữ nhân đẹp như tiên giáng trần thế này. Bạch Lung và Phù Âm cô nam quả nữ đã ở cùng nhau hai đêm, chắc chắn đã bị sờ soạng từ trong ra ngoài. Đến lúc đó, tiên nhân phát hiện ra tiên tử mất đi nguyên âm, tuyệt đối sẽ không tha cho Phù Âm.
Thế nhưng gã, Lý Dũng, cũng chẳng phải loại người phàm tục coi trọng trinh tiết kia. Đợi Phù Âm chết rồi, gã tiến vào tiên môn, sau đó lại hướng tiên tử cầu thân. Tiên nhân thấy gã không ghét bỏ Bạch Lung đã thất trinh, chắc chắn sẽ vui vẻ mà gả Bạch Lung cho gã.
Đến lúc đó...
Lý Dũng trong lòng đang mơ mộng viển vông, suýt nữa còn không nhịn được cười ra tiếng. Ai ngờ vừa mới vòng qua phía sau cây ngô đồng, gã liền bị một bàn tay bóp chặt lấy cổ, nhấc bổng lên.