Hôm nay nhà Triệu thị bị trộm, ngày mai có khi nào đến lượt bọn họ không đây? Không nộp nổi thuế, đám quan sai kia nào có quản bọn họ có khổ tâm thế nào, cứ thế kéo hết đi phu phen khổ sai. Đợi người trở về, ai nấy đều bị hành hạ đến chẳng ra hình người nữa!
Dân làng đang thi nhau oán trách tên trộm, chợt nghe thấy có người hô lớn: “Không phải trộm, không phải trộm đâu!”
Mọi người định thần nhìn kỹ, hóa ra là lão hán Triệu gia từ trong bếp chạy ào ra, trong tay còn nắm chặt một chiếc trâm cài tóc, trời ạ, lại là làm bằng vàng cơ đấy!
Dân làng kinh ngạc nhìn ông ta, ngay cả Triệu thị đang ngồi bệt dưới đất gào khóc cũng ngừng bặt, đôi mắt trợn tròn như cái chuông đồng, ngây người nhìn chằm chằm cây trâm vàng trong tay ông ta.
Lúc này, lão hán họ Triệu đã quét sạch hết vẻ ủ rũ lúc trước, sắc mặt hồng hào hẳn lên. Ông cầm chiếc trâm lắc lắc một vòng trước mặt mọi người, cuối cùng đặt vào tay thím Triệu, rồi cố nén sự kích động mà nói: “Đây là thứ ta vừa tìm thấy trong bếp, nằm ngay trên bàn đó! Đêm qua chẳng phải trộm đến nhà ta, mà là có khách quý đến đó! Dùng đồ nhà ta cũng chẳng phải dùng không, còn để lại trâm vàng trả tiền nữa kìa!”
Thôn làng bất chợt náo động cả lên! Chiếc trâm vàng này làm bằng vàng ròng nguyên khối, có thể đổi được biết bao nhiêu cân lương thực mịn và biết bao nhiêu con gà cơ chứ! Vốn tưởng rằng Triệu gia xui tận mạng bị trộm ghé thăm, ai ngờ lại là vận may trời ban, gặp phải quý nhân! Nếu đổi chiếc trâm này thành bạc, chắc phải đủ cho nhà họ sống dư dả biết bao nhiêu năm đây!
Trong phút chốc, sự đồng cảm ban đầu dành cho Triệu gia đều biến thành ngưỡng mộ, thậm chí mọi người còn thầm nghĩ, không biết lúc nào mới đến lượt nhà mình cũng được tên "trộm" như thế này ghé thăm một lần đây!
Đang lúc dân làng xôn xao náo nhiệt, bỗng có người chỉ lên trời hô to: “Mọi người mau nhìn kìa! Đó là cái gì vậy!”
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời hướng Bắc, chỉ thấy trên nền trời xanh xa xa, thế mà lại xuất hiện một vòng xoáy màu vàng cam...
.
Nhân gian giới, thành Lâm Xuyên.
Sáng sớm hôm ấy, vài luồng ánh sáng xanh từ trên trời giáng xuống. Toàn bộ dân chúng trong thành Lâm Xuyên đều nhìn thấy trên bầu trời xuất hiện một vòng xoáy màu vàng cam, một nhóm người phong thái phi phàm từ trung tâm vòng xoáy kia chậm rãi đáp xuống. Tất cả bọn họ đều mặc áo trắng, bên hông đeo bảo kiếm, quanh thân còn có ánh sáng xanh trong veo bao quanh.
Tất cả người dân trong thành Lâm Xuyên đều nhìn đến ngây người. Chẳng biết là ai bắt đầu trước, mọi người đồng loạt quỳ xuống bái lạy, vô cùng cuồng nhiệt hô lớn: “Tiên nhân!”
Nhóm người vừa tới chính là Bạch Tịch Phong và các đồng môn đã đuổi theo đến tận nhân gian giới.
Bạch Tịch Phong khẽ gật đầu đáp lại, một môn sinh bên cạnh liền lấy ra một viên Lưu Ảnh Châu. Viên châu phát ra một luồng sáng, lập tức một bức chân dung sống động như thật liền hiện lên giữa không trung. Rõ ràng khoảng cách xa xôi, nhưng mỗi người đều có thể thấy rõ ràng người trong bức tranh kia là một nữ tử đẹp đến mức khiến người ta không cách nào rời mắt.
“Nữ tử này là người của tiên môn ta, hai ngày trước lưu lạc đến nhân gian giới, đến nay tung tích bất minh. Bất kỳ ai cung cấp manh mối, thưởng thêm năm mươi năm thọ mệnh. Bất kỳ ai giúp chúng ta tìm được người này, đều có thể theo ta cùng trở về tiên môn... Lá bùa này, đốt đi sẽ truyền được tin tức.”
Tiên nhân vừa dứt lời liền biến mất. Cùng lúc đó, vô số lá bùa trắng như tuyết bay tán loạn khắp nơi. Người trong thành phát điên tranh đoạt, ai đoạt được thì đều vui sướиɠ điên cuồng, tựa như đã thấy được cảnh bản thân bước vào tiên môn. Những người không giành được thì vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ nhìn người xung quanh, có người không cam lòng mà từ bỏ, có người âm thầm theo sau dự định cướp đoạt, lại có kẻ bỏ ra rất nhiều tiền bạc chỉ để đổi lấy một lá bùa...
Tin tức tiên nhân giáng thế xuống thành Lâm Xuyên, ban cho tiên phù, ai tìm được tiên tử trước thì người đó sẽ phi thăng thành tiên, nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Lý Dũng chính là một trong những người đã giành được tiên phù.
Thành Lâm Xuyên cách Thương Hào Sơn không xa lắm, đồng thời cũng là thành trì duy nhất gần núi Thương Hào. Lý Dũng cùng mọi người theo lão đại sống trên núi, ăn uống sinh hoạt tất nhiên không thể hoàn toàn tự cung tự cấp, vì thế cứ cách vài ngày, sẽ thay phiên nhau xuống thành mua đồ ăn và tiện thể dò la tin tức.
Lần này người được phái đi xuống thành đúng là Lý Dũng. Gã chẳng ngờ vận khí của mình lại tốt đến vậy, vào thành một chuyến đã có cơ duyên gặp được tiên nhân giáng thế, càng không ngờ người tiên nhân tìm kiếm kia, hóa ra lại chính là Bạch Lung, cô nương đang quấn quýt lấy lão đại của bọn họ!
Lý Dũng vừa che chặt lá bùa giấu trong ngực, vừa quay trở về núi, dọc đường không ngừng lẩm bẩm: Phát tài rồi, phát tài rồi! Lần này thật sự là phát tài lớn rồi!
Lúc trở lại Thương Hào Sơn thì đã là giữa trưa. Lý Dũng giao lương thực và trái cây vừa mua cho Trương Đại Trụ xong, liền ôm lấy ngực, lén lén lút lút nhìn quanh.
Trương Đại Trụ đang định đem lương thực vào bếp, thấy gã hành động mờ ám như thế, không khỏi cau mày hỏi: “Ngươi đang nhìn cái gì vậy?”
Lý Dũng lùi lại vài bước, ngẩng đầu hướng về phía đỉnh núi nhìn lên, tiếc là khoảng cách quá xa, thực sự nhìn không rõ: “Cái vị tiên... à không, Bạch cô nương chẳng phải đã được lão đại đón về rồi sao? Bọn họ vẫn đang ở trên núi à?”
Trương Đại Trụ hỏi lại: “Ngươi hỏi chuyện này làm cái gì?”