Quyển 1 - Chương 22

“Phù Âm thích ăn linh thảo, ta từ nhà mang theo rất nhiều rất nhiều luôn đó, đều cho Phù Âm ăn hết!”

Âm thanh bên tai ngọt ngào như tiếng chim bách linh hót, chỉ vài âm điệu du dương xoay chuyển, đã kéo ngay tâm trí của Phù Âm trở về.

Phù Âm ngẩn ngơ ngẩng đầu nhìn nàng, khi chạm phải đôi mắt trong veo thuần khiết như trẻ thơ ấy, lần đầu tiên trong đời hắn hiểu được ý nghĩa của từ “xấu hổ”.

Trầm mặc một lúc, hắn khàn giọng nói: “Nàng có biết những cây linh thảo này quý giá thế nào không? Cứ thế cho ta, chẳng lẽ không sợ bị người nhà trách mắng?” Dừng một chút, hắn bổ sung thêm một câu: “Ta không có linh thạch, trả không nổi đâu.”

Hắn vẫn còn nhớ Bạch Lung từng nói, người trong nhà đối xử với nàng không tốt.

Không ngờ Bạch Lung lại ngẩng cao đầu, hết sức đương nhiên nói: “Đồ trong nhà vốn phải có một phần của ta. Ta chỉ lấy đi thứ thuộc về mình, ta đâu có sai.”

Cha nàng khi còn sống từng nói, ai cũng không thể trách cứ nàng vì điều này!

Thấy Phù Âm do dự, nàng lại lấy ra một nắm lớn linh thảo nhét vào lòng hắn. Nhìn áo hắn bị mình nhét đầy đến căng phồng lên, Bạch Lung bỗng cảm thấy có loại thành tựu như thể tự tay nuôi Phù Âm béo tốt vậy! Nàng cực kỳ vui vẻ, ôm lấy cánh tay Phù Âm, đôi mắt sáng lấp lánh: “Không cần trả linh thạch, đồ của ta chính là của Phù Âm, đều cho Phù Âm hết!”

Dưới ánh trăng, nàng cười vừa vui vẻ vừa ngây thơ, tựa như trên đời này ngoại trừ “ta” và “chàng” ra, không còn thứ gì đáng để bận tâm nữa.

Trái tim của Phù Âm như thể bị nụ cười này đập trúng một cái, vốn dĩ hai ngày nay đã đặc biệt hoạt bát, giờ lại càng thêm điên cuồng nhảy thình thịch trong l*иg ngực.

Dường như rất lâu, lại dường như chỉ trong chớp mắt, Phù Âm đột nhiên nhét tất cả linh thảo trở lại vào bọc vải của Bạch Lung, rồi xoay người ngồi xổm xuống, trong nháy mắt đã cõng nàng lên.

Bạch Lung bị hành động đột ngột này làm cho hơi ngơ ngác, nhưng nàng nhanh chóng theo bản năng tìm được tư thế thoải mái nhất, ngoan ngoãn nằm sấp trên lưng hắn.

Khác với khi đến đây, lần này Phù Âm từng bước chậm rãi bước đi. Ánh trăng kéo dài hai bóng người chồng lên nhau trên con đường đất vàng trước mặt, cùng với tiếng côn trùng kêu rả rích xung quanh, không ngờ lại tạo nên một cảm giác ấm áp dịu dàng, lan tỏa nhè nhẹ.

Phù Âm đột nhiên mở miệng nói: “Bạch Lung, nàng biết không? Nàng là người đầu tiên tặng ta món quà quý giá mà chẳng cầu mong thứ gì cả.”

Bạch Lung: “Ta có cầu mong mà.”

Bước chân Phù Âm chợt khựng lại.

Bạch Lung hơi buồn ngủ, dụi dụi mắt, mềm mại nằm trên lưng Phù Âm, nói: “Ta cầu mong Phù Âm đó! Phù Âm nhận đồ của ta, vậy thì sau này chàng chính là người của ta, đi đâu cũng phải mang theo ta... sao chàng lại không đi nữa rồi?”

“Không sao.” Phù Âm tiếp tục bước về phía trước, bước chân lại nhẹ nhàng, thoải mái thêm mấy phần.

Khi bước vào trong rừng, Bạch Lung chợt lên tiếng: “Phù Âm, chàng phải bế ta cơ.”

Phù Âm hỏi: “Vì sao chứ?”

Bạch Lung đáp: “Ta muốn nhìn mặt chàng.”

Vành tai Phù Âm hơi ửng đỏ: “Không cho nàng nhìn.”

Bạch Lung thầm nghĩ, giờ Phù Âm thật nhỏ mọn nha. Nhưng mà nhỏ mọn cũng chẳng sao, hắn nhỏ mọn thì ta rộng lượng là được rồi!

Chỉ là... Bạch Lung mơ màng nghĩ, hình như mình đã quên mất thứ gì rồi thì phải, rốt cuộc quên mất cái gì nhỉ?

Cùng lúc đó, chú thỏ nhỏ bị bỏ quên phía sau đang kéo theo mấy quả trái cây lớn, dùng hai chân trước túm chặt lấy tai, gào thét khản cả giọng trong rừng: “Bạch Lung, Bạch Lung! Ngươi chạy đâu mất rồi, chẳng phải đã nói rõ là không được động đậy sao...”

.

Ngày hôm sau, tại thôn Sơn Đầu.

Trời vừa tờ mờ sáng, cuối thôn Sơn Đầu bỗng vang lên một tiếng thét chói tai của một phụ nhân.

“Trời đất ơi! Trong nhà có trộm rồi!”

Có trộm?

Người trong thôn vội vàng kéo nhau chạy về phía phát ra tiếng hét, liền thấy thím Triệu ngồi bệt dưới đất, vừa gào khóc vừa nước mắt giàn giụa.

“Thím Triệu à, mất đồ gì thế?”

“Người đâu rồi, có ai thấy tên trộm không?”

“Bị trộm lúc nào thế? Sao bọn ta chẳng nghe thấy động tĩnh gì hết, chó cũng chẳng thấy sủa tiếng nào luôn.”

Nghe người trong thôn hỏi vậy, thím Triệu chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ, vừa khóc vừa kể lể hết một lượt những thứ bị mất trong nhà: “Sáng sớm vừa dậy, ta đã thấy khắp sân đầy lông gà, mở chuồng ra thì ôi thôi, gà mái đẻ trứng mất tiêu rồi! Vào bếp thì trời đánh cái thằng trộm này chứ! Nó ăn sạch con gà nhà ta, chỉ còn lại một đống xương thôi! Củi nhà ta bị nó đốt hết, nước cũng dùng cạn sạch, ngay cả ngó sen ta trồng sau nhà cũng bị nhổ sạch rồi!”

“Lại có chuyện như thế này sao!” Dân làng vốn tưởng rằng tên trộm chỉ vào nhà lấy đồ rồi bỏ chạy, chẳng ngờ lại lớn gan lớn mật đến mức dám nhóm lửa nấu cơm ngay tại chỗ!

Lại có người hỏi tiếp: “Vừa gϊếŧ gà vừa nấu cơm, động tĩnh không nhỏ chút nào, cả nhà già trẻ các ngươi sao không ai nghe thấy?”

Nhắc đến đây, thím Triệu cũng cảm thấy kỳ lạ: “Ta cũng chẳng hiểu là chuyện thế nào nữa, đêm qua cả nhà ngủ say như chết...” Nói đến đây, thím Triệu lại càng khóc càng hối hận: “Nhưng chưa hết đâu! Tên trộm đó còn lục tung cả lương thực mịn nhà ta giấu trong vại dưa muối nữa! Đấy là thứ dùng để nộp thuế đấy, cả nhà ta biết sống thế nào đây chứ!”

Nghe đến đó, dân làng liền sinh ra cảm giác bi thương, đồng cảm vô cùng. Đều cùng một thôn, nhà ai cũng sống chẳng dễ dàng gì. Nhưng tại sao chứ? Bọn họ khổ cực vất vả kiếm ăn, nhưng cuối cùng không phải bị đạo tặc cướp sạch, thì lại bị trộm dòm ngó. Họ đâu có dám mơ tưởng đại phú đại quý gì, nhưng sao ngay cả việc được ăn no mặc ấm cũng khó đến vậy?