Trong căn bếp nhỏ của nhà nông, ánh đèn leo lét như hạt đậu, dịu dàng mà yếu ớt, ánh sáng ấy soi vào hàng lông mày vốn ngày thường u ám, tà khí của thiếu niên, khiến hắn trông ấm áp hơn hẳn. Hắn lặng lẽ nhìn Bạch Lung ăn đến cong cả mắt, trong lòng chỉ còn lại một mảnh yên bình.Qua thật lâu sau, thấy Bạch Lung đã ăn không nổi nữa, Phù Âm mới bỏ mấy chiếc bánh ngó sen còn dư vào trong một cái giỏ rồi cầm theo, chuẩn bị mang theo Bạch Lung trở về Thương Hào Sơn. Nhưng vừa mới bước khỏi nhà nông, cổ áo Phù Âm đã bị Bạch Lung níu nhẹ xuống.
Phù Âm cúi đầu nhìn nàng: “Sao thế?”
Người trong lòng lộ ra một nụ cười nho nhỏ đắc ý, ra hiệu cho Phù Âm thả nàng xuống.
Phù Âm làm theo, lại thấy Bạch Lung giơ tay vạch cổ áo cưới ra. Hắn giật nảy mình, hai chân lại như bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn quên mất việc phải tránh né.
Bạch Lung cởi bỏ lớp áo cưới đỏ bên ngoài, nhưng bên trong vẫn còn hai lớp áo khác quấn nàng kín mít, chẳng lộ ra chút gì cả. Nàng thò tay vào trong ngực lấy ra một chiếc bọc vải, mở ra rồi tìm kiếm một hồi, từ trong ấy lấy ra một cây cỏ nhỏ toàn thân xanh biếc, đầu cành còn nở một đoá hoa trắng nhỏ.
“Cho Phù Âm.” Bạch Lung đặt cây cỏ nhỏ ấy vào tay Phù Âm.
Phù Âm cụp mắt không nhìn nàng, cũng chẳng để ý xem tay mình vừa bị nhét vào thứ gì, chỉ vô thức nắm chặt lấy. Đợi đến khi nhận ra hình dáng quen quen, hắn mới cúi đầu nhìn kỹ một chút, kinh ngạc nói: “Đây là cây cỏ dưới chân núi kia...”
Bạch Lung gật đầu: “Đây là Thất Dạ Linh Thảo đó, từ lúc gieo hạt nảy mầm đến lúc hoàn toàn trưởng thành chỉ mất đúng bảy ngày bảy đêm, ăn thứ này rất tốt cho thân thể của chàng.”
Phù Âm nắm chặt linh thảo trong tay, ánh mắt thoáng phức tạp. Đây chính là cây linh thảo hắn từng cẩn thận bảo vệ.
Thực ra trước đây hắn vốn chẳng biết gì về linh thảo, chỉ bởi khi còn nhỏ từng một lần trọng thương cận kề cái chết, lúc ấy vừa đau vừa đói, hắn nghĩ dù có chết cũng không thể làm ma đói, thế nên trong cơn mơ hồ đã tiện tay nhổ đại cây cỏ dại bên người nhét vào miệng. Có lẽ do hắn số chưa tận, lúc ấy bên cạnh hắn lại vừa vặn mọc một gốc Thất Dạ Linh Thảo, gọi là cỏ nhưng thực chất là một vị thuốc, hiệu quả trị thương của nó cực kỳ phi thường. Vốn tưởng rằng mình chắc chắn phải chết, nào ngờ cuối cùng lại dựa vào một cây cỏ như vậy mà sống sót.
Từ đó về sau, hắn bắt đầu cố ý tìm kiếm tung tích loại linh thảo này. Đương nhiên, ngoài hắn ra, không có người thứ hai nào biết được bí mật này. Ai mà ngờ được thứ cỏ trông như cỏ dại ven đường này lại có hiệu quả thần kỳ đến vậy chứ.
Loại linh thảo này không thể tùy tiện đào lên, nếu đào sớm sẽ chết ngay. Vì vậy, sau khi phát hiện ra Thương Hào Sơn có thể mọc được linh thảo này, hắn liền chiếm lấy ngọn núi đó, đồng thời bí mật giấu kín cây linh thảo kia, chỉ chờ khi nó trưởng thành sẽ lập tức nhổ lên nuốt vào.
Vốn dĩ hắn tưởng rằng cây linh thảo này đã bị Bạch Lung ăn mất rồi, không ngờ nàng lại cất giữ đến tận bây giờ, còn sẵn lòng trả lại cho hắn.
Trong lòng Phù Âm có chút phức tạp: “Làm sao nàng biết tên và công dụng của nó?”
Bạch Lung chớp chớp mắt, đáp với vẻ đương nhiên: “Cha ta dạy đó, sách cũng có viết nữa.”
Tuy Phù Âm từ lâu đã biết rõ thân phận Bạch Lung không hề đơn giản, nhưng hắn vẫn luôn cho rằng nàng chỉ là con cái của thế gia vọng tộc nào đó ở bên ngoài. Nhưng giờ xem ra, thân thế nàng còn hiển hách hơn rất nhiều so với hắn tưởng tượng. Nàng e rằng xuất thân từ một tiên môn ẩn thế nào đó, bởi vì giới phàm nhân này đã hàng chục năm không còn tu sĩ xuất hiện nữa.
Trong lòng Phù Âm bỗng trở nên hơi nặng nề. Đúng vào lúc này, trong tay hắn lại bị nhét thêm một thứ nữa. Hắn cúi đầu nhìn, phát hiện lại là một cây Thất Dạ Linh Thảo.
Phù Âm: “!!!”
Hắn ngẩn ra một lúc, hỏi: “Loại linh thảo này cực kỳ hiếm, nàng lấy từ đâu ra vậy?” Nhiều năm như thế, hắn cũng chỉ tìm được tổng cộng bốn gốc mà thôi. Gốc thứ nhất đã cứu mạng hắn lúc nhỏ, gốc thứ hai vì hắn đào lên quá sớm nên đã héo chết, hai gốc còn lại đều tìm thấy ở Thương Hào Sơn này, trong đó một gốc đã bị hắn ăn rồi, gốc kia thì chính là cây trước mắt. Hắn đã lục tung từng tấc đất ở Thương Hào Sơn, chắc chắn không hề có cây thứ ba. Vậy thì cây dư ra này, rốt cuộc là từ đâu mà có?
Thấy Phù Âm kinh ngạc, Bạch Lung rõ ràng rất vui vẻ, giống như đang hiến bảo vật, nàng lại lấy ra thêm một cây nữa từ trong bọc vải đặt vào tay hắn.
Phù Âm: “!!!”
Không đợi hắn kịp mở miệng, Bạch Lung lại liên tiếp lấy ra thêm bảy tám cây linh thảo nữa. Chiếc bọc vải nhỏ bé trong tay nàng tựa như một kho báu vô tận vậy.
Nhìn những thứ này, lòng tham trong đáy lòng Phù Âm bỗng lan tràn ra như cỏ độc.
Hiệu quả của linh thảo, hắn rõ hơn ai hết. Nếu như có thể chiếm lấy toàn bộ, hắn chắc chắn sẽ đột phá bình cảnh, thực lực tăng mạnh, nói không chừng còn có thể một lần bước vào Thiên Môn, từ nay không còn phải mắc kẹt tại giới phàm nhân này nữa... Hai tay hắn vô thức nắm chặt những cây linh thảo kia, ánh mắt Phù Âm dán chặt vào chiếc bọc vải trắng nọ.