Quyển 1 - Chương 20

Chú ý tới đôi mắt khóc đến sưng đỏ của nàng, rồi lại nhìn sang gương mặt đang tươi cười lúc này, trong lòng Phù Âm tựa như có thứ gì đó đang dần dần tan chảy. Hắn không nói rõ được tại sao lòng mình lúc này lại đau đớn như thế, cũng chẳng hiểu tại sao lại không thể buông bỏ Bạch Lung. Hắn chỉ biết dùng sức ôm chặt nàng hơn, giống như muốn giấu người này vào nơi ấm áp nhất trong trái tim, để bất cứ ai cũng không thể làm tổn thương, không thể chạm vào được...

“Ùng ục ục...”

Phù Âm đang chìm sâu trong cảm xúc, chợt nghe thấy tiếng bụng Bạch Lung kêu lên rất dài.

Bạch Lung ngượng ngùng sờ sờ bụng, sau đó chỉ lên quả trên cây kia, ánh mắt đầy mong chờ nói: “Phù Âm, ta đói quá, muốn ăn cái kia.”

Phù Âm thở dài, nói: “Quả đó có độc, ăn vào sẽ trở nên rất thối, nàng vẫn muốn ăn sao?”

Thối!

Sắc mặt Bạch Lung chợt thay đổi, nàng vội vùi đầu vào ngực Phù Âm, không dám ngẩng lên lần nào nữa.

Tâm trạng vốn đang nặng nề của Phù Âm giờ phút này hoàn toàn bị nàng làm cho tan biến hết sạch. Hắn bật cười: “Sao vậy, sợ rồi à?”

Lúc này, Bạch Lung mới dè dặt hé ra nửa khuôn mặt nhỏ, rất nghiêm túc nói: “Ta không muốn biến thành thối đâu. Nếu ta thối, chàng lại sẽ bỏ rơi ta nữa.”

Phù Âm ngẩn ra giây lát, sau đó ôm nàng thật chặt, giọng nói đầy khó khăn vang lên: “Xin lỗi nàng, ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng nữa đâu.”

Bạch Lung hừ hừ một tiếng, có chút hờn dỗi. Nàng bứt bứt ngón tay, do dự một hồi lâu, cuối cùng, tình cảm yêu thích dành cho Phù Âm vẫn chiến thắng sự tủi thân trong lòng. Thế là nàng ngẩng đầu lên, rất nghiêm túc nói: “Không sao đâu, ta rất rộng lượng mà, ta tha thứ cho chàng đó.”

Dưới ánh trăng, đôi mắt nàng sáng rực rỡ như những vì sao.

Phù Âm bỗng nhiên lại nghe được tiếng trái tim mình đang đập mạnh mẽ trong l*иg ngực. Lúc này hắn mới thực sự hiểu rõ, chỉ trong vỏn vẹn một ngày ngắn ngủi này, hắn đã không thể kiểm soát được bản thân, một cách gần như vô lý... mà động lòng mất rồi.

.

Trăng lên rồi, gió mát cũng nhẹ nhàng ghé qua, màn sương mỏng dần tan, để lộ ra khung cảnh núi rừng về đêm yên tĩnh và thanh lạnh.

Phù Âm ôm lấy Bạch Lung chậm rãi quay về, giọng nhẹ như ru: “Đừng vội, ta đi tìm đồ ăn cho nàng.”

Cả đời Phù Âm chưa từng dùng chất giọng dịu dàng thế này với bất kỳ ai. Nếu để đám người trên núi nghe thấy, tám phần sẽ nghĩ lão đại của bọn họ bị yêu ma quỷ quái nào nhập rồi.

Nhưng với Bạch Lung, Phù Âm như lúc này mới chính là người nàng quen thuộc nhất. Nàng an tâm hơn, ánh mắt đầy mong đợi: “Phù Âm, Phù Âm, ta muốn ăn ngó sen.”

Ngó sen? Trên núi lấy đâu ra ngó sen chứ?

Phù Âm lắc đầu: “Có cái ăn là tốt lắm rồi, còn kén chọn nữa hả đại tiểu thư?”

“Không có à?” Bạch Lung vô cùng thất vọng, đến cả hàng mi cũng rũ xuống.

Phù Âm nhìn nàng như vậy, bước chân chợt khựng lại, bỗng nhiên ôm nàng xoay người, sải bước hướng thẳng ra ngoài rừng.

Bạch Lung nghi hoặc nhìn ngó xung quanh, vươn tay túm nhẹ áo của Phù Âm nhắc nhở: “Phù Âm đi nhầm đường rồi, Thương Hào Sơn ở phía sau kìa!”

Phù Âm đáp: “Không sai đâu.”

Bạch Lung nghiêng đầu khó hiểu.

Phù Âm cúi đầu nhìn nàng mỉm cười: “Không phải muốn ăn ngó sen sao? Ta dẫn nàng ra ngoài kiếm ngó sen!”

Nụ cười này thật đúng là phong thái phong quang nguyệt lãnh, tư dung vô song. Bạch Lung chẳng biết phải hình dung thế nào, chỉ biết Phù Âm của nàng thật sự là đẹp quá đi!

...

Ngoài núi Thương Hào có một thôn nhỏ. Trước đây Phù Âm từng giả làm người trong thôn đó, bị thuộc hạ của Quách Mãng bắt đi, địa hình và bố cục của thôn đó, hắn cực kỳ hiểu rõ.

Lúc này đêm đã khuya, nông dân ngủ sớm, đảo mắt nhìn quanh cả thôn làng đều im lặng không một tiếng động, chỉ thỉnh thoảng truyền ra vài tiếng chó sủa khe khẽ.

Phù Âm ôm lấy Bạch Lung nhảy vài cái, mỗi lần đều cách xa đến mười trượng, chỉ trong nháy mắt đã tới bên cạnh ao sen phía sau thôn.

Trong ao lá sen chen chúc dày đặc, mỗi cọng đều cao hơn cả người.

Bạch Lung nhìn thấy những lá sen mọc um tùm này thì khe khẽ “oa” lên một tiếng.

Phù Âm đặt nàng xuống một tảng đá nhẵn nhụi cạnh ao, tiện tay ngắt một chiếc lá sen lớn như cây dù đưa cho nàng.

Bạch Lung nhận lấy ôm vào lòng, ngửa đầu đếm vân lá sen, thì Phù Âm đã xuống ao rồi.

Hắn cúi đầu mò tìm dưới mặt nước một lúc, chẳng mấy chốc liền rút lên hai củ ngó sen thô to dính đầy bùn. Hai củ đều dài bằng cánh tay, chia làm ba khúc mập mạp. Sau khi rửa sạch bùn đất bằng nước ao, Phù Âm lên bờ, phủi sạch nước dính trên người, cầm ngó sen chọn đại một căn nhà nông gần đó rồi đi vào.

Bạch Lung thì giơ lá sen như che dù, theo sát phía sau hắn.

Nàng lén la lén lút nhìn trái ngó phải, nhỏ giọng cầu nguyện như kẻ trộm: “Các người ngủ say chút nha, đừng phát hiện ra bọn ta đấy!”

Hoàn toàn chẳng được đường hoàng, thoải mái như Phù Âm.

Âm thanh nhóm lửa nấu cơm vốn chẳng nhỏ chút nào. Ban đầu Phù Âm vốn dự định nếu giữa chừng có người trong căn nhà nông này thức giấc, hắn sẽ tiện tay đánh ngất luôn. Không ngờ từ lúc hắn bước vào nhà bếp cho tới khi dập lửa, căn nhà này vậy mà chẳng hề có chút động tĩnh.

Ngủ say như chết thế này, e rằng cho dù trong nhà bị cướp sạch cũng chẳng biết gì. Thảo nào đám người Quách Mãng dám ngang nhiên xông vào thôn bắt người. Phù Âm cực kỳ coi thường những kẻ nửa điểm cảnh giác cũng không có như thế này.

Nhưng Bạch Lung vẫn đang đói, hắn rất nhanh không còn tâm trí nghĩ chuyện khác nữa, động tác nhanh nhẹn rửa sạch ngó sen rồi thái lát, lại thuận tay thò vào chuồng gà của nhà này bắt lấy con béo nhất, còn tìm ra cả chút bột mì trắng mà gia đình nọ cất giấu, làm cho Bạch Lung một bát gà hầm ngó sen, lại dùng mỡ gà rán thêm hơn chục cái bánh ngó sen nữa.

Đêm hôm ấy, Bạch Lung ăn uống cực kỳ thoả mãn. Món ăn từ ngó sen mà Phù Âm làm đúng là ngon nhất trên đời!