Quyển 1 - Chương 19

Ngươi thế này là ức hϊếp người ta quá đáng rồi đó.

Thấy nó không trả lời, Bạch Lung liền bĩu môi, làm bộ như lại sắp khóc.

Bạch Trạch vội vàng nói: “Được rồi được rồi, Phù Âm là người tốt, nam chính mới là kẻ xấu. Giờ thì ngươi hài lòng chưa! Đừng có khóc nữa nhé!”

Bạch Lung lúc này mới hài lòng mà lau nước mắt. Nhưng nàng yên tĩnh chẳng được bao lâu, mày lại khẽ nhíu một cái, rồi tiếp tục thút thít.

Bạch Trạch giật nảy mình: “Ngươi lại làm sao nữa vậy?”

Bạch Lung tủi thân nói: “Ta đói bụng, khó chịu.” Nàng cả ngày nay chưa được ăn gì rồi.

Bạch Trạch thật sự hết cách với nàng rồi. Nó lay động hai cái tai thỏ, đảo mắt nhìn xung quanh một hồi, mới nói: “Ta đi tìm thức ăn cho ngươi. Ngươi ở yên đây, đừng có chạy lung tung.”

Bạch Lung ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt đầy chờ mong nhìn nó.

Chỉ thấy con thỏ nhỏ chọn hướng bên trái, nhảy tung tăng rời đi.

Sương mù trong rừng rất nhanh đã che mất bóng dáng của con thỏ. Bạch Lung lại đợi thêm một hồi lâu nữa, vẫn không thấy thức ăn đâu, bụng nàng lại càng đói đến mức cồn cào khó chịu. Trong mắt Bạch Lung dần dần ngập đầy nước mắt, nàng lại muốn khóc rồi.

Nhưng nàng nhìn quanh trái phải, không thấy Phù Âm, cũng chẳng thấy Bạch Trạch. Thế là nàng hít hít mũi, cố nhịn không khóc ra tiếng.

Nhưng mà... nàng thật sự đói quá rồi!

Bạch Lung đã không còn chịu đựng nổi nữa. Lúc này, nàng bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm mê người thoảng qua, đầu óc nàng mơ màng, liền đứng dậy, đi theo hướng mà mùi hương kia bay tới...

.

Phù Âm bước chân cực nhanh, chỉ chớp mắt đã lao xuống núi Thương Hào, chẳng bao lâu đã chạy đến nơi hắn và Bạch Lung chia tay.

Trong rừng sương trắng mờ mịt, chỉ cách nhau vài bước chân thôi đã chẳng thể nhìn rõ đâu là người, đâu là cây cối. Nhưng thị lực của Phù Âm cực kỳ tốt, hắn quét mắt nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Bạch Lung đâu, tưởng nàng đã rời khỏi khu rừng, liền chạy ra phía bên ngoài tìm kiếm. Nhưng tìm kiếm được nửa chừng mà vẫn không phát hiện dấu chân của Bạch Lung, hắn lại vội vàng quay trở lại.

Khung cảnh âm u lạnh lẽo của cánh rừng này càng khiến hắn liên tưởng tới động phủ trong giấc mơ kia, khiến lòng hắn càng lúc càng nôn nóng. Hắn không khống chế nổi mà hồi tưởng lại cảnh tượng trong mơ, vô cùng lo lắng rằng giấc mộng không lành kia liệu có phải đang báo trước điều gì hay không.

Cánh rừng này cực kỳ hung hiểm, đến những nam nhân trẻ tuổi khỏe mạnh còn chẳng thoát ra được, một cô nương yếu đuối như Bạch Lung thì làm sao tự bảo vệ bản thân đây? Nếu chẳng may nàng gặp nguy hiểm...

Khi ấy tại sao hắn không đưa Bạch Lung ra xa hơn chút nữa? Người nhà của Bạch Lung đâu rồi? Tại sao chẳng có ai tới tìm nàng vậy?

Phù Âm vô thức quay trở lại nơi hắn nhìn thấy Bạch Lung lần cuối cùng. Một cơn gió thổi qua, khóe mắt hắn chợt loáng thoáng thấy một bóng đỏ vụt qua.

Phù Âm tập trung nhìn kỹ, phát hiện trên bụi cây thấp thoáng mấy sợi chỉ đỏ... Đây chính là sợi chỉ trên y phục của Bạch Lung!

Đồng thời lúc này, mũi hắn khẽ động, ngửi được một luồng mùi hôi tanh của dã thú vừa đi ngang qua.

Sắc mặt Phù Âm đã trở nên cực kỳ khó coi, hắn lần theo dấu chân của dã thú tiến lên phía trước, liền thấy một con sói hoang đang cúi đầu gặm cắn một thi thể...

Bên tai Phù Âm chợt vang lên từng hồi ong ong, trước mắt hắn biến thành một mảnh đỏ ngầu. Đợi đến khi hắn tỉnh táo lại, con sói hoang kia đã bị hắn xé toạc làm hai nửa, máu tươi văng tung tóe khắp mặt đất.

Hắn cứng đờ quay đầu nhìn thi thể nằm dưới đất. Khi phát hiện rõ ràng đó là một thi thể nam nhân, l*иg ngực vốn nghẹn đến mức gần như ngạt thở của hắn mới thở phào ra được một hơi.

Ngay lúc này, phía đông đột nhiên truyền đến một tiếng hét chói tai. Phù Âm không chút do dự lao ngay về hướng đó.

...

Bạch Lung men theo hướng mùi hương bay đến, liền phát hiện một quả mọc trên cây, đỏ mọng tươi đẹp, nhìn vô cùng hấp dẫn, chỉ liếc qua cũng biết rất ngon.

Nàng nuốt nuốt nước miếng, nhón chân lên, vươn dài cánh tay, nhưng dù thế nào cũng không với tới được.

Đói quá đi mất... Bạch Lung ngửa đầu chăm chăm nhìn quả kia, mở miệng nói: “Ngươi tự mình rơi xuống đi, rơi vào trong tay ta nè.” Đồng thời nàng xòe hai lòng bàn tay ra, đợi quả kia tự động rơi xuống.

Nhưng đợi rất lâu mà quả kia vẫn chẳng hề rơi xuống, chỉ có bụng nàng lại phát ra một tiếng réo dài đầy buồn bã.

Bạch Lung càng sốt ruột hơn, dồn hết sức bật lên cao để hái, kết quả đồ ăn không hái được, trái lại nàng còn té ngã xuống đất, đau đến mức suýt nữa khóc òa lên.

Nàng ôm lấy bàn chân bị đau, gương mặt đỏ bừng vì gấp gáp, ngẩng đầu lên đầy uất ức nói: “Sao ngươi vẫn chưa chịu rơi xuống cho ta ăn vậy hả? Ta đói lắm rồi...”

Nhưng lần này ngôn linh chẳng có tác dụng gì nữa, chỉ còn cái bụng của nàng liên tiếp phát ra từng đợt từng đợt âm thanh kêu réo.

Phù Âm vội vội vàng vàng chạy tới, cảnh tượng hắn nhìn thấy chính là một màn này.

Hắn ngẩn ngơ giây lát, sự hoảng hốt và sốt ruột trong lòng nhanh chóng tan biến, thay vào đó chỉ còn lại cảm giác dở khóc dở cười. Nhịn tới nhịn lui, cuối cùng hắn vẫn không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng.

Tiếng cười vang vọng không ngừng, là giọng nói quen thuộc mà Bạch Lung vẫn luôn mong đợi.

Nàng vội quay đầu nhìn sang, khoảnh khắc nhìn thấy thiếu niên áo đen kia, đôi mắt liền sáng lên, lập tức bật dậy, định nhào tới.

Nhưng chân nàng vừa bị trẹo đau, mới chạy được một bước đã không khống chế nổi mà ngã xuống đất. Tuy nhiên, Bạch Lung không hề bị thương chút nào đâu nha. Ngược lại, nàng vốn đã quen với việc đôi chân không thể đi lại từ kiếp trước, cho nên lúc này liền chống cả tay chân xuống đất bò nhanh về phía Phù Âm, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn cả đời trước nữa! Nàng vừa bò vừa ngẩng đầu chăm chú nhìn hắn, đôi mắt sáng long lanh đầy mong đợi được hắn khen ngợi.

Thế nhưng cảnh tượng này lọt vào trong mắt Phù Âm, lại hoàn toàn trùng khớp với cảnh tượng trong giấc mơ của hắn.

Trái tim hắn như bị thứ gì đó bóp nghẹt. Gần như chẳng thể kiểm soát nổi bản thân nữa, hắn vội bước nhanh tới trước, ôm chặt nàng vào lòng.

Bạch Lung được hắn ôm trong vòng tay, cảm giác quen thuộc giống hệt đời trước tức thì bao phủ lấy nàng. Nàng thỏa mãn cong cong đôi mắt, dịu dàng nói: “Ta biết ngay là Phù Âm chắc chắn sẽ quay lại đón ta mà!”