Quyển 1 - Chương 18

Đến cuối cùng, ngay cả bản thân hắn cũng không nhớ nổi mình đã nói bao nhiêu lời lung tung lộn xộn, chỉ nhớ rõ khi hắn xoay người rời đi, ánh mắt kia cứ lặng lẽ dừng lại thật lâu trên lưng hắn, giống như một sợi dây tơ vô hình, từng vòng từng vòng quấn chặt lấy người hắn, khiến cho dù hắn đã rời đi thật xa rồi, vẫn không nhịn được mà chịu sự vướng víu...

Đêm hôm ấy, Phù Âm nằm mơ.

Đó là một nơi hắn chưa từng đặt chân đến bao giờ, nhưng trong mơ hắn lại rõ ràng biết được, nơi ấy thuộc về hắn.

Tiếng thác nước từ trên núi ầm ầm đổ xuống, lấn át gần như tất cả những âm thanh khác, nhưng thính giác nhạy bén của hắn lại dễ dàng nhận ra: Có người vừa xâm nhập vào động phủ của hắn!

Sự giận dữ vì lãnh địa bị xâm phạm khiến hai mắt hắn đỏ bừng, hắn thề rằng sẽ xé kẻ kia thành trăm ngàn mảnh vụn!

Hắn lao vào động phủ, nhưng lại không ra tay.

Người đang ẩn nấp trong động kia, hai chân đã bị gãy, dung mạo bị hủy hoại, ngay cả giọng nói cũng khàn khàn khó nghe vô cùng, nhưng... nàng lại có một đôi mắt trong veo sạch sẽ như trẻ thơ...

Phù Âm đột nhiên mở bừng hai mắt, ngồi bật dậy, lau đi lớp mồ hôi trên trán, trong đầu chợt hiện lên những cảnh tượng vừa nhìn thấy trong giấc mơ.

Đôi mắt kia trong giấc mơ rất quen thuộc với hắn, đó chính là...

Trái tim trong l*иg ngực đập mạnh như thể muốn phá tan l*иg ngực mà nhảy ra ngoài, Phù Âm chẳng chút do dự lao ra khỏi căn nhà, điên cuồng chạy xuống núi Thương Hào...

.

Trời dần về khuya, trong rừng sương mù bắt đầu dâng lên, đến cả tiếng côn trùng vốn vang vọng khắp nơi cũng trở nên yếu ớt.

Bạch Lung ôm đầu gối ngồi xổm trên một phiến đá vừa bẩn vừa lạnh, lần thứ chín mươi chín nhìn về phía núi Thương Hào, hy vọng bóng người kia có thể xuyên qua lớp sương trắng mờ ảo bước đến chỗ nàng, nhưng... vẫn chẳng thấy đâu.

“Sao Phù Âm vẫn chưa tới đón ta vậy?”

Không khí trong rừng ngày càng lạnh, nàng ôm chặt đầu gối, cuộn người lại thành một đoàn, bụng phát ra âm thanh réo rắt ùng ục, nàng cảm thấy thật khó chịu.

Đã thế, Bạch Trạch vẫn còn bên cạnh không ngừng lạnh lùng mỉa mai.

Con thỏ trắng ấy nhảy tới nhảy lui quanh nàng, cứ mỗi lần bật lên lại nói ra một câu khiến người ta đau lòng: “Ta đã nói từ trước rồi mà, Phù Âm chính là một phản diện độc ác! Hắn trời sinh đã là một kẻ xấu xa, hắn sẽ không bao giờ đối tốt với ngươi đâu!”

“Đã bảo ngươi đi tìm nam chính thì ngươi lại không đi, bây giờ bị Phù Âm coi như gánh nặng vứt bỏ rồi, mùi vị thế nào hả?”

“Dịu dàng và lương thiện của hắn đều là giả bộ thôi! Sau lưng hắn còn ác độc hơn bất kỳ ai khác đấy!”

Bạch Lung không tin, phản bác ngay: “Ngươi nói bậy! Phù Âm rất tốt với ta! Trước kia ta không thể đi lại, Phù Âm đi đâu cũng cõng ta trên lưng. Trước kia ta không thể nói chuyện, lần nào Phù Âm cũng kiên nhẫn chờ ta viết chữ. Trước kia ta xấu xí như vậy, nhưng Phù Âm chưa từng chê bai ta! Không ai tốt với ta hơn Phù Âm cả! Ngươi đang vu khống chàng!”

Bạch Trạch bĩu cái miệng ba múi của nó: “Những chuyện "trước kia" ngươi nói đều là chuyện của đời trước rồi, ai mà biết được đời trước hắn nghĩ cái gì. Nhưng đời này thì khác hẳn, rõ ràng là hắn đang ghét bỏ ngươi, ngươi còn chưa hiểu sao?”

Nghe xong những lời này, Bạch Lung lập tức im lặng, nàng ngơ ngác nhìn nó.

Bạch Trạch đối diện với ánh mắt bất lực của nàng, hơi thở dài một tiếng, giọng điệu mềm mỏng đi vài phần.

“Không nghe Bạch Trạch nói, chịu thiệt ngay trước mắt đó.”

“Nếu người gặp ngươi là nam chính, hắn chắc chắn sẽ không nỡ bỏ mặc ngươi một mình ở nơi hoang vu thế này, hắn nhất định sẽ yêu thương che chở ngươi thật tốt.” Nó lại dịu dàng dỗ dành nàng: “Ta đưa ngươi đi tìm nam chính được không?”

Bạch Lung lắc đầu kiên quyết: “Ta không cần nam chính, ta chỉ cần mỗi Phù Âm thôi.”

Bạch Trạch tức muốn điên lên: “Đã nói là Phù Âm không cần ngươi nữa, không cần ngươi nữa mà! Sao ngươi lại cố chấp như vậy hả? Chân trời nơi đâu chẳng có cây thơm cỏ đẹp, sao cứ phải đơn phương mỗi một ngọn cỏ vậy chứ? Nam chính không thơm sao?”

“Ta không cần nam chính, ta chỉ cần mỗi Phù Âm thôi!” Bạch Lung lần nữa nhấn mạnh, nhưng nói mãi nói mãi, viền mắt nàng lại đỏ lên: “Lần này rõ ràng ta đã trở nên xinh đẹp rồi, tại sao Phù Âm lại không cần ta nữa?”

Bạch Trạch ngẩn ra, đang nói chuyện đàng hoàng tử tế mà, sao lại nói khóc là khóc rồi?

Nó giơ một chân lên, đặt lên chân nàng cố gắng an ủi: “Ngươi đừng khóc nữa mà! Tuy Phù Âm không cần ngươi nhưng vẫn còn có nam chính đấy, nam chính chắc chắn sẽ đối tốt với ngươi mà. Tương lai của ngươi vẫn rất sáng lạn, ngươi đừng nản lòng thế chứ...”

Nhưng Bạch Trạch càng an ủi, Bạch Lung lại càng khóc to hơn, cuối cùng từ tiếng nức nở nhỏ biến thành khóc òa lên dữ dội. Từng giọt nước mắt lớn như hạt đậu lăn xuống, rơi trúng ngay cái đầu thỏ của nó, ép bộ lông dày mịn thành từng cái hố nhỏ.

Bạch Trạch từ một cái chân biến thành hai cái chân cùng đặt lên chân nàng, còn đứng thẳng người lên chắp hai chân trước hành lễ, lắc đầu vẫy tai làm đủ trò như chú hề để dỗ nàng vui vẻ. Nhưng cách dỗ dành vụng về này không những chẳng hiệu quả, mà còn khiến Bạch Lung khóc thương tâm hơn.

Cuối cùng thật sự chẳng còn cách nào nữa, Bạch Trạch đành bất đắc dĩ nói trái lương tâm: “Ngươi đừng khóc nữa, thực ra những lời vừa rồi ta nói đều là gạt ngươi thôi, Phù Âm không có bỏ rơi ngươi đâu.”

Bạch Lung đang khóc nghe vậy, cuối cùng cũng có chút phản ứng. Nàng vừa nức nở vừa hỏi: “Thật... thật sao?”

Thấy chiêu này có hiệu quả, Bạch Trạch vội tiếp tục nói: “Tất nhiên là thật rồi, hắn nhất định sẽ đến đón ngươi!”

Bạch Lung vừa sụt sùi vừa nói: “Vậy sao chàng vẫn chưa đến?”

Bạch Trạch bắt đầu bịa chuyện: “Có lẽ hắn đang bị việc gì đó trì hoãn, biết đâu hắn đang trên đường tới rồi.”

Bạch Lung chăm chú nhìn nó một lúc, bỗng nhiên nói: “Ngươi nói dối.” Nói xong nước mắt lại tí tách rơi xuống.

Bạch Trạch thật sự rất sợ nàng khóc, vội vàng bảo đảm rằng mình tuyệt đối là nói thật, không hề lừa gạt nàng chút nào.

Nhưng Bạch Lung chẳng tin: “Trừ khi ngươi nói Phù Âm của ta là người tốt, còn nam chính mới là kẻ xấu.”

Bạch Trạch: “...”