Quyển 1 - Chương 17

Thân thể Phù Âm cứng đờ. Hắn đối xử với nàng lạnh lùng, thô lỗ như vậy, sao nàng vẫn có thể vô tư, hồn nhiên mà thân cận hắn đến thế?

Hắn muốn rút tay ra, nhưng thân thể lại không tự chủ được mà tham luyến chút ngọt ngào kia, chẳng chịu nghe theo ý chí của hắn.

Đối diện với khuôn mặt tươi sáng, rạng rỡ của Bạch Lung, Phù Âm có chút thất thần, sau đó bối rối quay mặt đi chỗ khác.

Thôi vậy, lần này cứ tạm thời dung túng nàng một chút, sớm muộn gì cũng phải cho nàng biết thế nào là nhân gian hiểm ác!

Phù Âm dẫn Bạch Lung xuống núi.

Suốt cả đoạn đường, đám đạo tặc trên núi đều lén lút dõi theo bóng hai người họ.

“Cô nương này đẹp quá trời! Tiên nữ chắc cũng chỉ đẹp thế này là cùng nhỉ!”

“Nhìn mặt lão đại kìa, đen như đít nồi, cứ như bị người ta chém cho mấy đao vậy!”

“Ta đây là lần đầu tiên gặp một cô nương to gan như thế này đó. Lão đại trừng ta một cái thôi đã đủ sợ tè ra quần, vậy mà nàng ấy còn dám ôm lấy lão đại cơ!”

“Sao lại đưa xuống núi rồi? Giữ lại trên núi chẳng phải tốt hơn sao? Chỉ ngắm thôi cũng đủ sức ăn thêm hai bát cơm…”

Thính giác của Phù Âm thật sự quá nhạy bén. Hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, lạnh lùng quay đầu nhìn về phía sau. Thế là chỉ trong chớp mắt, đám đạo tặc đang núp trong mọi ngóc ngách liền hoảng loạn chạy tán loạn như chim muông.

Phù Âm mặt âm trầm quay đầu trở lại, hắn bắt đầu hối hận rồi, lúc trước tại sao lại nhận làm lão đại của những kẻ này cơ chứ? Sớm biết thế này, lúc ấy cứ gϊếŧ sạch là xong!

Núi Thương Hào nằm sâu trong một cánh rừng tràn đầy nguy hiểm. Hắn dẫn Bạch Lung đi mãi đến nơi an toàn ở tận rìa khu rừng, lúc này mới đẩy bàn tay nàng đang ôm trên cánh tay hắn xuống.

“Đi theo con đường nhỏ này khoảng mấy chục bước nữa là ra khỏi rừng. Bên ngoài có một con đường lớn, nếu có người tìm ngươi, chắc chắn sẽ chờ ngươi ở đó.”

Vội vàng nói xong những lời này, Phù Âm quay người định bỏ đi, thế nhưng góc áo bỗng nhiên bị kéo lại. Bước chân hắn hơi dừng lại, tay nắm chặt thành quyền, đứng yên tại chỗ.

Bạch Lung khẽ nghiêng đầu, dùng đôi mắt trong sáng sạch sẽ kia chăm chú nhìn hắn: “Chàng định đi đâu vậy?”

Phù Âm cứng rắn hạ quyết tâm, giọng điệu trở nên lạnh nhạt: “Ta đi đâu liên quan gì tới ngươi?”

Bạch Trạch đang nằm trong lòng Bạch Lung, vừa định truyền âm cho nàng: “Thấy chưa! Phù Âm chính là loại người xấu xa như thế đấy! Thích hắn là sai lầm nghiêm trọng rồi!”

Kết quả là nó còn chưa kịp truyền âm, đã bỗng nhiên nghe thấy tiếng lòng của Bạch Lung: Phù Âm khi còn trẻ thật nhiều sức sống... thật cá tính... thích quá đi...

Bạch Trạch: “...”

Thế là, trước ánh mắt lạnh lùng của Phù Âm, Bạch Lung hoàn toàn không bận tâm, cong cong đôi mắt, giọng nói vẫn mềm mại như cũ: “Vậy cũng được thôi! Ta sẽ đứng ở đây đợi chàng trở lại, chàng nhất định phải sớm trở về đón ta đó!”

Những lời còn lại của Phù Âm mắc kẹt nơi cổ họng. Hắn nghiến răng thật chặt, hất mạnh tay Bạch Lung ra, giọng lạnh lùng nói: “Ta thật sự hoài nghi ngươi là ngốc thật hay giả vờ ngốc đây! Ngươi không nhìn ra ta chỉ muốn vứt bỏ cái gánh nặng là ngươi thôi sao?”

Bạch Lung hơi ngẩn ra, ánh mắt có phần hoang mang nhìn hắn: “Phù Âm...”

“Đừng gọi tên ta!” Phù Âm lui lại hai bước, tránh để bản thân lại bị nàng níu kéo.

Hắn chăm chú nhìn nàng, trên mặt không hề có chút cảm xúc nào: “Trước đây ta chưa từng gặp qua ngươi, lại càng không thể giữ ngươi bên cạnh. Ngươi cho rằng những lời ngươi nói ta sẽ tin sao? Nhân lúc này, nhân lúc ta còn chưa nổi sát tâm với ngươi, mau chóng rời khỏi nơi này, lập tức trở về nhà đi!”

Có lẽ do sắc mặt Phù Âm quá âm trầm, cuối cùng Bạch Lung cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Phù Âm... dường như thực sự không còn giống với trước kia nữa. Hắn thông minh như vậy, chẳng lẽ vẫn chưa nhớ ra chuyện kiếp trước sao?

Bạch Lung nhỏ giọng nói: “Ta không muốn về nhà, bọn họ đối xử với ta không tốt, ta không tin bọn họ, ta chỉ tin tưởng chàng thôi.” Nàng nói rồi lại nói, rất nhanh sau đó giọng nói cũng trở nên kiên định hơn hẳn, nghiêm túc nhìn thẳng vào Phù Âm: “Ta chỉ thích một mình Phù Âm thôi, ta chỉ muốn ở bên cạnh chàng!”

Đồng tử của Phù Âm chợt co rút mạnh, nhưng ngay lập tức, chút cảm xúc ấy lại chìm xuống tận nơi sâu nhất trong lòng hắn. Hắn nâng bàn tay của Bạch Lung lên, đặt vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve một cách tỉ mỉ.

Bạch Lung cảm nhận được động tác thân mật này, rất nhanh lại vui vẻ trở lại, chút hoang mang vừa rồi đã tan biến sạch sẽ.

Nhưng Phù Âm lại chẳng giống như nàng tưởng tượng, hắn vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay của Bạch Lung, một lúc lâu sau mới khẽ cười nhạo một tiếng: “Ngươi nói người nhà ngươi đối xử không tốt với ngươi, nhưng hãy tự nhìn lại bản thân ngươi xem, một thân da dẻ mềm mại nõn nà, một thân lụa là gấm vóc... Có điểm nào không phải được nâng niu chiều chuộng mà lớn lên? Ngươi lại không tin tưởng người thân sinh ra, nuôi dưỡng ngươi, ngược lại đi tin tưởng ta, một tên thủ lĩnh sơn tặc chỉ mới quen biết ngươi một ngày? Thật nực cười!”

Bạch Lung cảm thấy lời hắn nói không đúng, nàng muốn giải thích nhưng lại không biết nên giải thích thế nào, gấp đến mức đỏ bừng cả mặt, một chữ cũng chẳng nói ra được.

Phù Âm cố gắng không để ý đến dáng vẻ đáng thương của nàng. Hắn buông tay nàng ra, khóe môi kéo lên thành một nụ cười lạnh: “Ngươi là đào hôn chạy ra ngoài đúng không? Có phải ngươi không hài lòng với cuộc hôn nhân do gia tộc sắp đặt, cho nên giả ngốc giả khờ, nghĩ rằng ta sẽ một lòng một dạ đối tốt với ngươi? Nằm mơ đi! Ta không phải loại kẻ ngốc chẳng biết gì hết, chiêu này của ngươi không lừa nổi ta đâu!”

Nhưng rốt cuộc có lừa được hay không, chỉ có mình Phù Âm mới biết rõ mà thôi.