Đông chi vực và Bắc chi vực cách xa nhau quá mức, tin tức qua lại rất chậm trễ. Thêm nữa, tu sĩ bình thường bế quan ba, năm năm hay thậm chí mấy chục năm đều là chuyện hết sức bình thường. Vì vậy, suốt năm năm qua Bạch Tĩnh không hề truyền tin tức gì đến Bắc chi vực, Tề Vấn Thiên cũng không sinh nghi ngờ.
Tương tự, trong thư nói Tề Chính Phi ngày hai mươi chín tháng này sẽ đến cửa bái phỏng, điều này có nghĩa là hiện tại Tề Chính Phi đã sớm lên đường rồi. Chỉ cần bọn họ diệt trừ Bạch Lung trước khi Tề Chính Phi tới cửa, sau đó để Bạch Trân thay thế vị trí Bạch Lung ký kết hôn ước với Tề Chính Phi, đợi hai đứa trẻ lâu ngày sinh tình, đến lúc ấy Tề gia chắc chắn cũng không thể làm gì được Bạch Trân. Huống chi trong thư chỉ nói rõ muốn kết thông gia với "thiếu chủ Bạch gia", mà Bạch Trân lại là nữ nhi duy nhất của họ, ngoài nàng ta ra còn ai nữa đây?
Phu thê Bạch Tung và Tần Nhược Sương nghĩ đến đây, bỗng cảm thấy trước mắt như sáng tỏ ra, đồng thời cũng nảy sinh sự vui mừng khó kìm nén. Tề gia tuy xa xôi tận Bắc chi vực nhưng lại giàu có, thế lực hùng hậu, Tề Vấn Thiên còn là nhân vật danh chấn toàn bộ tu tiên giới. Hơn nữa, Tề gia nhân tài vô số, đệ tử ưu tú đông như cá sang sông. Nếu nhà họ có thể kết thông gia với Tề thị, tương lai lo gì không thể phát triển lớn mạnh ở Đông chi vực chứ?
Hai người bàn bạc một hồi, lập tức phái hơn chục đệ tử, môn sinh ít khi lộ diện, ra lệnh bọn họ che giấu dung mạo rồi mang theo linh khuyển đi ra ngoài tìm kiếm.
Bạch Tịch Phong là người duy nhất trong số họ đạt tới cảnh giới Động Tuệ, tự nhiên cũng trở thành người dẫn đầu trong lần hành động này.
Linh khuyển đánh hơi mấy vòng trong khuê phòng của Nhị tiểu thư, sau đó men theo lộ trình nàng rời khỏi nhà mà truy đuổi, rất nhanh liền dẫn nhóm người Bạch Tịch Phong đến chân một ngọn núi.
Một tên đệ tử lên tiếng: “Tịch Phong ca, nơi này chính là địa điểm cuối cùng mà hoa kiệu từng dừng lại.”
Bạch Tịch Phong gật đầu, thúc giục linh khuyển tiếp tục đi tới, nhưng lại phát hiện dù thế nào linh khuyển cũng không chịu tiến thêm một bước, chỉ liên tục hướng về một phía mà sủa vang không ngừng.
Bạch Tịch Phong nhìn theo hướng đó, liền thấy tại nơi xa xăm nơi chân trời kia, thấp thoáng hiện ra một vòng xoáy ánh kim pha sắc cam.
Nơi đó... chính là một trong những thông đạo nối liền Tu Tiên giới và Nhân Gian giới.
.
Nhân gian giới, núi Thương Hào.
Trương Đại Trụ một búa bổ đôi khúc củi, hắn cứ bổ một khúc thì lại ngẩng đầu nhìn lão đại đang ngồi trên cây một cái, bổ thêm khúc nữa lại ngẩng đầu nhìn lão đại trên cây thêm cái nữa... Cứ thế, mãi đến khi trước mặt hắn đã chất lên một đống củi cao như núi nhỏ, cuối cùng hắn cũng nghe thấy lão đại mở miệng nói.
Phù Âm: “Có chuyện mau nói!”
“Vâng ạ!” Trương Đại Trụ liền quăng cây rìu sang một bên, chạy đến dưới gốc cây, ngửa đầu nhìn lên thân cây nói: “Lão đại, nếu cô nương xinh đẹp như thiên tiên kia không phải do yêu quái núi biến thành, lại còn thích ngài đến vậy, chi bằng ngài cứ cưới nàng ấy về làm áp trại phu nhân đi!”
Lời vừa mới nói ra khỏi miệng, Trương Đại Trụ chợt cảm giác toàn thân lạnh buốt, rùng mình một cái, cố chịu đựng ánh mắt như muốn gϊếŧ người của lão đại, cứng đầu nói thêm: “Cứ... cứ nhất định phải đuổi người ta đi sao?”
Một lúc lâu sau, giọng nói lạnh như băng của Phù Âm mới lần nữa vang lên: “Ta làm việc, còn chưa tới lượt ngươi dạy bảo.”
Trên đầu, cành lá khẽ phát ra tiếng xào xạc. Trương Đại Trụ lấy hết can đảm ngẩng lên nhìn thử, liền phát hiện trên cây trống rỗng không một bóng người. Thì ra lão đại đã rời đi rồi.
Hắn thở phào một hơi, lúc này mới nhận ra toàn thân đã đẫm mồ hôi, giũ nhẹ một cái cũng đủ rớt đầy một nồi.
Trương Đại Trụ không hề hay biết, thì ra đại ca nhà hắn cũng từng có lúc hoang mang.
Phù Âm trở lại đỉnh núi, núp trong một góc khuất kín đáo nhìn về phía căn nhà nhỏ, chỉ thấy Bạch Lung vẫn mặc chiếc hỉ phục đỏ rực ấy, đang nằm bò bên cửa sổ, dùng cành cây hí hoáy viết viết vẽ vẽ.
Ánh nắng rơi xuống gương mặt nàng, soi lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, vô tội ấy, dường như sắp hòa tan thành những đốm sáng, rồi theo gió mà tan biến.
Người này thật sự quá cao quý, giống như bộ giá y lụa là trên người nàng vậy, chỉ cần một chiếc lá rơi xuống thôi cũng đủ để làm xước tơ. Đáng ra nàng phải sống trong lầu son gác ngọc, được châu báu vây quanh, được người khác hầu hạ, nâng niu chăm sóc, cả đời áo cơm vô lo, sống ở vị trí cao cao tại thượng. Chứ không nên xuất hiện trong căn nhà đơn sơ chốn núi rừng hoang dã này. Nàng ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn, khô héo...
Tới lúc đó, nàng nhất định sẽ hối hận!
Hắn không nuôi nổi bông hoa này, lại càng không muốn biến cả đời mình trở thành dưỡng chất cho người khác.
Phù Âm đã hạ quyết tâm rồi.
L*иg ngực bỗng nhiên đau âm ỉ chua xót, hắn cố ném cảm giác này ra sau đầu.
Một cước đá văng cửa phòng, hắn tránh né gương mặt nhỏ bị dọa sợ của Bạch Lung, ánh mắt rơi xuống mặt đất, lạnh lùng nói: “Đến lúc rồi, ta đưa ngươi xuống núi.”
Hắn đoán chắc rằng Bạch Lung nhất định sẽ bị dọa sợ, dù sao nàng cũng nhỏ bé như thế, yếu ớt như thế, giống một con thỏ vừa mới sinh, chỉ cần động tĩnh hơi lớn một chút thôi cũng đủ khiến nàng giật mình. Thế cũng tốt, tránh việc nàng thực sự coi hắn là người tốt.
Bạch Lung có bị dọa hay không? Không có.
Thực ra Bạch Lung từ sớm đã biết Phù Âm đến rồi, thế nên nàng thu dọn tranh vẽ lại, rồi cứ ngồi trong phòng chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng cũng chờ được một Phù Âm oai phong đá cửa mà vào!
Tuy rằng phương thức bước vào cửa của Phù Âm đã thay đổi, nhưng hình như cách này càng có thêm vẻ nam tính hơn!
Bạch Lung thật vui vẻ! Nghe nói sắp được xuống núi, nàng lập tức đứng bật dậy khỏi bàn, tung tăng nhảy nhót đi tới trước mặt hắn, động tác ấy còn mang theo một chút cảm giác vui vẻ, hớn hở ôm lấy cánh tay hắn cười nói: “Được nha! Phù Âm nói đi đâu thì đi đó.”