Khoảnh khắc tiếp theo, sự lạnh lẽo tích tụ trong mắt hắn bỗng nhiên tan vỡ, đôi đồng tử không khỏi mở to, bởi vì...
Bạch Lung đột nhiên ôm chặt lấy eo hắn, đầu dựa vào l*иg ngực hắn làm nũng mà cọ cọ: “Ta biết rồi mà, Phù Âm chắc chắn là đang lo lắng cho ta đúng không? Xin lỗi mà, sau này ta nhất định sẽ không nghịch đoản đao nữa.”
Thân thể nàng vừa mềm mại lại thơm ngát, giọng nói ngọt ngào ngoan ngoãn đến vậy. Bị nàng ôm thế này, tựa như phần khuyết thiếu trong tim hắn bỗng được lấp đầy một cách chặt chẽ, khiến cả l*иg ngực hắn ngập tràn một thứ cảm xúc phức tạp mà lại ngọt ngào.
Hắn cụp mắt, nhìn người trước mặt hoàn toàn không chút phòng bị. Cổ nàng mảnh mai mềm yếu như thế, chỉ cần hắn dùng lực nhẹ nhàng nơi ngón tay là sẽ có thể bẻ gãy ngay. Nhưng...
Dù ngoài miệng có cứng rắn thế nào, trong lòng hắn cũng không thể không yếu mềm mà thừa nhận rằng, đối diện với một người như vậy, hắn căn bản không thể nào xuống tay được.
Thật lâu thật lâu sau, ánh mặt trời mới lên chiếu xuyên qua khung cửa sổ, Phù Âm bỗng nhiên tỉnh táo lại, đẩy nàng ra, rồi lúng túng quay người tránh ánh mắt nàng.
“Nửa canh giờ nữa ta sẽ đưa ngươi xuống núi, ngươi muốn đi đâu thì tùy, nơi này của ta sẽ không giữ ngươi lại.”
Bạch Lung ngây ra, do dự nói: “Nhưng mà, ta là nương tử của chàng mà, ta mặc hỉ phục đến đây chính là để gả cho chàng đó, chàng bảo ta đi đâu chứ?”
Nương tử?
Trong lòng Phù Âm chấn động, lập tức quay phắt người lại nhìn nàng.
Lúc này Bạch Lung đã đội lại phượng quan, nàng bước xuống khỏi giường, nhẹ nhàng nâng tà áo lên, xoay vài vòng trước mặt hắn. Y phục đỏ rực tung bay, váy áo phấp phới, làm nổi bật nụ cười rạng rỡ như hoa, vô cùng chói mắt của nàng.
Phù Âm ngây ngẩn nhìn hồi lâu, đối diện với Bạch Lung cứ liên tục gọi hắn là "phu quân", hắn bỗng trầm mặc hẳn.
Hắn nghĩ, hắn đã hiểu ra rồi.
Cô nương này, tám phần là đầu óc có vấn đề.
.
Tu tiên giới, Đông chi vực, Ô Lĩnh Bạch thị.
Bạch Lung hôm qua đã đào hôn bỏ đi, nhưng mãi đến trưa hôm nay, Bạch gia mới biết được chuyện này.
Sứ giả từ Xuân Sơn ném lại thị nữ Phù Chi, người đã bị hút cạn nguyên âm vì bị coi là tân nương, rồi buông xuống một câu đe dọa đầy ác ý, sau đó liền phẩy tay áo bỏ đi.
Mấy người của Bạch gia vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, lập tức cãi nhau ầm ĩ.
Bạch Tung cố nén giận, nói: “Ta đã sớm nói rồi, cách này không ổn, không ổn! Bà cứ cố chấp làm theo ý mình, giờ thì hay lắm, Bạch Lung chạy mất, còn đắc tội cả Thanh Sơn nữa!”
Tần Nhược Sương dựng ngược đôi mày liễu, đáp trả ngay: “Nếu ông không đồng ý, ta có thể đưa Bạch Lung ra ngoài chắc? Đến lúc này lại muốn phủi sạch trách nhiệm, Bạch Tung, ông thật đúng là hèn nhát vô dụng!”
Bạch Trân đứng bên cạnh nhìn hai người tranh cãi thì trở nên tức giận mà trút cả lên người Phù Chi: “Chẳng phải đã bảo ngươi trông chừng Bạch Lung rồi sao, sao ngươi lại để nàng ta chạy mất hả?” Nhìn thấy Phù Chi ánh mắt trống rỗng, dáng vẻ tuyệt vọng như đã chết tâm, Bạch Trân cũng mất hết hứng thú, chán nản đạp nàng ta một cái, đá văng sang một bên.
Nàng ta nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi, đám yêu tinh cóc kia đều đã có thể hóa hình, tu vi đều trên cảnh giới Siêu Phàm, còn Phù Chi tuy chỉ là nha hoàn nhưng cũng đã có tu vi Trúc Cơ. Một đám người như vậy, làm sao lại để một kẻ phế vật chẳng có tu vi như Bạch Lung trốn mất? Lẽ nào hào quang nữ chính thật sự có thể nghịch thiên đến mức ấy?
Giờ nàng ta phải làm sao đây? Nhất định phải nghĩ cách, nhất định phải nghĩ ra cách mới được!
“Sớm biết thế này, khi đó đáng ra nên phái thêm vài người nữa mới phải.” Tần Nhược Sương tức giận nói.
Bạch Tung đáp: “Ai mà ngờ được chứ?”
Ngay lúc này, vị quản sự từ bên ngoài vội vã chạy vào: “Gia chủ, phu nhân, đại tiểu thư, Bắc chi vực Tề gia gửi thư đến rồi.” Vị quản sự vừa nói vừa dâng lên một miếng ngọc phù hình con cá.
Vừa nghe hai chữ “Tề gia”, giữa đôi mày Bạch Trân khẽ giật giật.
Bạch Tung thì vẫn chưa phản ứng kịp: “Tề gia nào cơ?”
Tần Nhược Sương vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc hỏi lại: “Lẽ nào là gia tộc Tề thị ở đất Diệp Đô, gia tộc tinh thông chú thuật kia?”
Quản sự vội vàng gật đầu đáp: “Chính là bọn họ.”
Bạch Tung vội vàng mở ra ngọc phù hình cá. Lập tức, mấy dòng chữ nhỏ màu vàng lấp lánh hiện lên giữa không trung phía trên ngọc phù: [Một lần từ biệt đã nhiều năm, không biết Yến An huynh tu vi tiến triển thế nào? Ngu đệ trong lúc bế quan chợt nằm mộng nhớ lại chuyện xưa, nhớ về ước hẹn năm ấy... Không biết thiếu chủ quý phủ gần đây ra sao? Tiểu nhi Chính Phi tính tình ôn lương, tu vi tạm ổn... đủ làm lương phối... Ngày hai mươi chín, tiểu nhi Chính Phi sẽ mang theo hôn thư đến thăm...]
Yến An chính là tên tự của Bạch Tĩnh.
Xem xong bức thư, người nhà Bạch thị lòng đều kinh ngạc đến khó diễn tả bằng lời. Không ngờ cường giả Minh Tâm cảnh danh tiếng lẫy lừng ở Bắc chi vực – Tề Vấn Thiên, lại là cố giao của Bạch Tĩnh! Hơn nữa xem thái độ trong thư, y rõ ràng là định thực hiện hôn ước năm xưa, vốn tưởng chỉ là lời đùa giỡn giữa y và Bạch Tĩnh!
Bạch Tung hoảng hốt: “Tên Bạch Tĩnh này, không ngờ chết rồi mà vẫn còn để lại một chiêu! Không bao lâu nữa thiếu chủ Tề gia sẽ tới tận cửa, nếu để bọn họ biết được Bạch Lung đã... Chuyện này phải làm thế nào mới ổn đây?”
Kể từ khi nghe được cái tên “Tề Chính Phi”, ánh mắt của Bạch Trân đã liên tục lóe lên bất định. Lúc này nghe thấy Bạch Tung hoảng loạn, Bạch Trân cố kìm nén sự phấn khích, chậm rãi nói: “Phụ thân, trong thư chỉ nói muốn thực hiện hôn ước với thiếu chủ Bạch gia, nhưng Bạch Tĩnh đã chết từ lâu rồi, hiện giờ người mới là gia chủ mà!”
Bạch Tung hơi khựng lại: “Ý con là...”
Tần Nhược Sương đã hiểu ngay ý tứ của nữ nhi, liền dứt khoát nói: “Không thể để Bạch Lung còn sống! Lập tức phái người ra ngoài tìm ngay!”
Bạch Tung: “Bà nói thì dễ lắm, trời cao đất rộng thế này thì biết đi đâu mà tìm?”
Bạch Trân thấy thế liền cười nói: “Chẳng phải linh khuyển mà Lan gia nuôi dưỡng chuyên tìm người tìm vật sao? Bạch Lung là kẻ ngốc, lại không biết cách xóa dấu vết, chắc chắn chưa chạy xa được đâu.” Nàng ta cũng không ngờ sức mạnh của cốt truyện lại lớn như vậy, dù không còn cảnh Bạch Tĩnh lâm chung phó thác nữ nhi, Tề Vấn Thiên đang bế quan vẫn có thể đột nhiên nhớ đến câu đùa giỡn từ không biết bao nhiêu năm trước.
Bất luận thế nào, nàng ta cũng tuyệt đối không thể để Bạch Lung ở bên cạnh Tề Chính Phi được!