Quyển 1 - Chương 14

Lão đại Phù Âm dẫn về một cô nương, nghe nói còn đẹp hơn cả tiên nữ!

Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, tin tức này đã truyền khắp núi Thương Hào trên dưới.

Trương Đại Trụ nghe xong, lại thấy cái người truyền tin vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ, lông mày liền nhíu chặt, giọng nói thô lỗ vang lên: “Lý Dũng, ngươi thử động não nghĩ xem, nơi núi non hiểm trở thế này lấy đâu ra tiên nữ? Đừng có mà là yêu ma quỷ quái trong núi biến hóa ra để mê hoặc người đấy nhé!”

Lý Dũng vẻ mặt vẫn đầy ao ước, đáp: “Huynh đệ chúng ta mắc kẹt ở cái chốn này đã hai ba năm nay chẳng chạm qua nữ nhân rồi. Dù cho thật sự là yêu quái biến ra, mà đã biến được xinh đẹp đến vậy, còn đi theo lão đại nhà mình, thì để làm gì kia chứ?”

Trương Đại Trụ hừ lạnh: “Để làm gì ư? Đương nhiên là để hút nguyên dương của lão đại rồi!”

Lý Dũng nghe lời chắc như đinh đóng cột này thì hơi sửng sốt, mãi một lúc sau mới ngẩn ra nhớ lại nguyên dương rốt cuộc là thứ gì.

Nguyên dương cũng giống như nguyên âm, là một luồng khí tồn tại trong cơ thể đồng nam đồng nữ. Nói nó là tinh khí của nam tử thì hình như không đúng lắm, nhưng nếu bảo không phải thì nó lại theo tinh khí nam tử mà cùng lúc tiết ra ngoài. Với những người thường như bọn họ thì nguyên dương nguyên âm chẳng có tác dụng gì cả, nhưng với người tu hành như Phù Âm, nguyên dương lại là thứ vô cùng quan trọng, tuyệt đối không dễ dàng để lộ ra ngoài. Bởi vì sau khi tìm được đạo lữ phù hợp, kết hợp nguyên dương với nguyên âm của đạo lữ sẽ giúp cả hai bên cùng tiến xa hơn trong tu vi, may mắn thì thậm chí có thể giúp tu vi tiến thêm một bước lớn.

Cho nên, bất cứ tu hành giả nào có chút chí tiến thủ, trước khi tìm được đạo lữ thích hợp đều sẽ giữ mình trong sạch, chẳng ai lại muốn chỉ vì chút □□ mà làm trễ nải tu hành.

Trong dân gian vẫn truyền miệng rằng, yêu tinh quỷ quái vô cùng khao khát nguyên dương của nam tử. Những câu chuyện hồ ly tinh, nữ quỷ hóa thành mỹ nhân mê hoặc nam nhân, chẳng qua đều là để lừa gạt nguyên dương của phàm nhân mà thôi.

Nghĩ tới đây, Trương Đại Trụ bỗng vỗ đùi một cái thật mạnh: “Lão đại dẫn cô nương kia lên núi lúc nào?”

Lý Dũng ngơ ngác đáp: “Tối qua.”

“Chết rồi!” Trương Đại Trụ vội vàng chạy tới nơi ở của lão đại, gấp đến mức mồ hôi đầy đầu: “Đã qua một đêm rồi, nguyên dương của lão đại chẳng chừng đã sớm bị lừa mất tiêu rồi!”

Đám người bọn họ từ khi chiếm cứ núi Thương Hào, trên núi đã dựng lên không ít căn nhà gỗ để ở, nơi ở của Phù Âm nằm ngay trên đỉnh núi.

Lúc này, Phù Âm đang đứng cạnh giường, ngơ ngẩn nhìn chăm chăm cô nương áo đỏ còn đang say ngủ.

Trương Đại Trụ thở hồng hộc xông thẳng lêи đỉиɦ núi, chẳng nghĩ ngợi gì đã trực tiếp đâm đầu xông vào: “Lão đại!”

Cánh cửa gỗ “rầm” một tiếng bị tên hán tử cao to như ngọn tháp này đẩy bật ra. Trương Đại Trụ còn chưa kịp nhìn vào bên trong, cổ đã cảm thấy lạnh buốt, một lưỡi đoản đao đã ngang nhiên kề lên cổ hắn.

Ánh mắt Phù Âm rơi trên người hắn, lạnh lẽo còn hơn cả rắn độc: “Cút!”

Lại một tiếng “rầm” nữa vang lên, nhưng lần này là Trương Đại Trụ bị một cước đá bay ra ngoài, cả người lăn mấy vòng trên đất, mãi đến khi đυ.ng phải một gốc cây lớn mới dừng lại được.

Hắn xoa xoa chỗ bị đυ.ng đau, nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của lão đại. Ừm, y phục chỉnh tề, một chút cũng không rối loạn, xem ra yêu quái kia vẫn chưa thành công!

Trong phòng, Phù Âm đóng cửa lại, quay đầu nhìn thì mới phát hiện cô nương áo đỏ kia đã bị tiếng động đánh thức, đang mở to đôi mắt sạch sẽ xinh đẹp nhìn chằm chằm hắn.

Thấy hắn quay lại, cô nương liền nở nụ cười. Trong khoảnh khắc đó, dường như cả gian phòng đơn sơ này cũng được chiếu sáng rực rỡ.

Phù Âm thoáng ngẩn ra, vừa thấy nàng sắp nhào tới, hắn vô thức giơ đoản đao lên chặn trước mặt nàng: “Không được động đậy!”

Bạch Lung lập tức khựng lại tư thế đang nhào tới, nàng ngồi trên giường, nghiêng đầu nhìn hắn, hai chân đung đưa nơi mép giường, dáng vẻ vừa ngây thơ vừa đáng yêu, ánh mắt lại càng trong trẻo động lòng người.

Phù Âm lại nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập thình thịch. Bởi vì biến cố bất ngờ này, nét mặt vốn âm u lạnh lẽo lâu nay của thiếu niên cũng trở nên sinh động hơn vài phần.

“Ngươi là ai? Sao lại nhận ra ta?”

Bạch Lung nhìn khuôn mặt thiếu niên trước mắt. Hắn giờ đây trẻ tuổi như vậy, sống động như vậy, không còn là dáng vẻ tái nhợt yếu ớt, đầy thương tích kia nữa. Chỉ cần được nhìn thấy hắn như lúc này, nàng đã cảm thấy thật vui, thật vui... Thế nên nàng cong cong đôi mắt, cười ngọt ngào nói: “Phù Âm, chàng không nhớ ra sao? Ta là Bạch Lung đây mà! Bạch trong màu trắng, Lung trong linh lung đó.”

Bạch... Lung...

Cái tên này lặng lẽ lăn qua lăn lại trên đầu môi vài lần, Phù Âm thầm nghĩ: Thật dễ nghe!

Hắn còn đang âm thầm nhấm nháp cái tên ấy, chợt thấy Bạch Lung đưa tay về phía đoản đao, hắn hoảng hốt, nhanh như chớp rút đao trở lại, cắm vào trong vỏ: “Ngươi định làm gì? Ngươi có biết cây đoản đao này sắc bén đến mức nào không? Chỉ chạm nhẹ một cái thôi cũng đủ cắt đứt ngón tay của ngươi đấy!”

Đây là lần đầu tiên Bạch Lung thấy dáng vẻ nổi giận của Phù Âm. Trong ký ức của nàng, Phù Âm vẫn luôn là người hiền lành, điềm tĩnh. Hắn luôn dịu dàng mỉm cười với nàng, chưa từng nổi giận bao giờ.

Phù Âm thấy nàng mở to đôi mắt, ngơ ngác bất an nhìn mình thì biết là nàng đã bị dọa sợ rồi. Ngón tay hắn hơi động đậy, vốn định nâng lên, nhưng khoảnh khắc tiếp theo lại nắm chặt thành quyền buông xuống. Cũng tốt, cứ để nàng nhìn rõ bộ mặt thật của hắn đi, tránh cho nàng lại ngốc nghếch nằm trên người hắn mà ngủ say lần nữa.

Hắn bước lên trước một bước, áp sát mặt nàng, lạnh lùng nói: “Ta mặc kệ ngươi làm sao xuất hiện ở nơi này, lại có mục đích gì, tóm lại...”