Nhân gian giới, núi Thương Hào.
Đúng như lời Phù Âm nói, năm thôn dân kia quả thật chẳng cách nào thoát khỏi cánh rừng nguy hiểm trùng trùng này. Thậm chí, chưa chạy xa nổi một dặm, bọn họ đã bị mấy con sói hung tợn, bụng đói kêu vang nhắm trúng. Ngay lúc cả đám tuyệt vọng tưởng rằng sẽ bỏ mạng trong bụng sói, trên trời bỗng nhiên rơi xuống một vệt sáng đỏ chói mắt, kèm theo tiếng động vang rền khi vật nặng đáp đất, luồng sáng đỏ ấy chuẩn xác rơi xuống ngay trước mặt đám sói hoang.
Lũ ác lang vừa rồi còn hung ác nhe nanh múa vuốt, chỉ trong nháy mắt đã hoảng sợ quay đầu bỏ chạy tán loạn.
Những thôn dân vừa thoát khỏi tai họa định thần nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện kia nào phải là ánh sáng đỏ gì, rõ ràng chính là một tuyệt đại giai nhân mặc hồng y.
Thôn dân ngơ ngác nhìn nàng, thậm chí quên mất dưới thân nàng còn có một con thụy thú.
Tuyệt đại giai nhân mở miệng nói: “Các ngươi có biết Phù Âm đang ở đâu không?”
Vừa nghe thấy cái tên tựa như ác mộng này, mấy thôn dân đều đồng loạt run rẩy một lượt, nhưng lại không dám trái lời, thành thành thật thật chỉ tay về phía núi Thương Hào.
Giai nhân liền cưỡi thụy thú hướng về núi Thương Hào mà đi, mới đi được một đoạn ngắn, nàng như sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại nhìn đám thôn dân nói: “Cảm ơn các ngươi, các ngươi sẽ bình an trở về nhà.”
Quả nhiên, mấy người thôn dân ấy sau đó thật sự một đường bình an vô sự trở về nhà. Khi ôm lấy thê nhi thân quyến vui mừng đến mức bật khóc, được người ta hỏi làm cách nào trở về được, bọn họ đều đồng thanh đáp: “Là một vị tiên nữ từ trên trời hạ xuống cứu chúng ta!”
Chẳng phải chính là tiên nữ đó sao? Từ đó về sau, ngôi làng này liền bắt đầu thờ phụng bài vị của tiên nữ, dần dần còn vẽ tranh, dựng tượng cho nàng. Trên tượng tiên nữ mặc một thân hồng y, đầu đội hoa quan, bên cạnh còn có tiên thú màu trắng. Câu chuyện nàng từ trên trời giáng xuống cứu thôn dân, cứ thế đời đời lưu truyền khắp vùng đất này.
Chờ đến khi ngôi làng càng lúc càng lớn, phát triển thành một tòa thành, mỗi năm hoạt động tế lễ tiên nữ đều náo nhiệt đến mấy ngày.
Đương nhiên, đó đều là chuyện của rất lâu về sau. Còn vào lúc này, vị “tiên nữ” cứu người mà không để lại tên kia mới đi được hơn mười bước về phía núi Thương Hào, trước mắt bỗng nhiên hơi dao động. Chờ đến khi nàng kịp phản ứng lại, con thụy thú oai phong lẫm liệt bên dưới nàng đã trở về dáng vẻ một chú thỏ trắng nhỏ xíu.
Bạch Lung suýt nữa thì ngã xuống, nàng vươn tay giữ lại phượng quan trên đầu, sau đó đầy ghét bỏ mà túm lấy tai con thỏ nhỏ: “Ngươi thật vô dụng mà!”
Bạch Trạch lườm nàng một cái, sau khi giãy thoát khỏi tay Bạch Lung liền nhanh chóng men theo vạt váy nàng bò lên vai, ngồi vững vàng rồi mới chậm rãi, bình thản nói: “Hết giờ rồi, bây giờ đến lượt ngươi làm tọa kỵ cho ta.”
Bạch Lung lắc lắc vai mấy cái, nhưng chẳng thể nào rũ được con thỏ xuống, nàng không vui, bất giác mím chặt môi. Nhưng rất nhanh sau đó, khóe môi nàng lại cong lên, một tay đỡ lấy phượng quan, một tay xách tà váy, bước chân nhẹ nhàng vui vẻ hướng về núi Thương Hào.
Lúc ấy trời đã về đêm, chim chóc đều quay về tổ, ngay cả tiếng côn trùng trong rừng cũng trở nên dịu dàng hơn.
Bạch Lung không đếm xem mình đã đi bao nhiêu bước, nàng chỉ biết chân mình đã bước đến mức mỏi nhừ rồi, thế nhưng tại sao núi Thương Hào nhìn như gần ngay trước mắt kia lại vẫn xa nàng như vậy?
Gió đêm nổi lên, trong gió mang đến mùi thơm mát của cỏ cây.
Mũi Bạch Lung khẽ hít hít, đột nhiên ngửi được một mùi hương quen thuộc, đôi mắt nàng sáng lên, bước chân liền chuyển hướng về phía đó.
...
Phù Âm trồng một gốc cỏ dưới chân núi Thương Hào, để bảo vệ gốc cỏ này, hắn còn đặc biệt trồng quanh đó rất nhiều bụi cây.
Lúc ánh trăng leo lên ngọn cây, hắn theo thường lệ đến nơi này, vừa mới nhìn đã phát hiện ra điểm kỳ lạ.
Có người từng tới đây!
Hắn vội vàng nhìn về phía gốc cỏ kia, phát hiện nơi ấy giờ chỉ còn lại một cái hố, lửa giận lập tức từ ngực bùng lên. Hắn điên cuồng đảo mắt nhìn quanh, vừa phát hiện ra dấu vết của kẻ kia liền chẳng chút do dự giơ cao đoản đao đâm tới!
Ngay khoảnh khắc ấy, bóng người đang ẩn náu trong bụi cây thấp bé kia cũng vừa vặn quay người lại.
Trong tích tắc đó, tựa như dấu ấn mà bánh xe vận mệnh lưu lại bỗng dưng được thức tỉnh, hắn nghe rõ tiếng trái tim mình đang đau đớn siết chặt rồi đột nhiên căng phồng lên.
Trời đất trong nháy mắt đã chìm vào yên tĩnh, ngay cả gió và trăng cũng trở nên dịu dàng, quyến luyến.
Lưỡi dao hắn đang đâm ra bất giác ngừng lại giữa không trung.
Bóng hình kia, bóng hình với đôi mắt sáng rực kia, đột nhiên dang rộng hai tay, bay nhào về phía hắn.
Hồng y rực rỡ, phượng quan lay động.
Như thể một áng mây ấm áp lao vào lòng hắn, xô hắn ngã xuống thảm cỏ mềm mại.
“Phù Âm, Phù Âm...” Giọng nàng lanh lảnh gọi tên hắn, hai má còn không ngừng cọ tới cọ lui trên l*иg ngực, chiếc phượng quan trên đầu nàng đυ.ng vào làm cằm hắn đau điếng.
Còn hắn thì cứng ngắc nằm yên dưới đất, đoản đao vẫn nắm chặt trong tay, cả người như một pho tượng đá, đến mắt cũng quên mất cả chuyển động.
Trong lòng hắn giờ phút này chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất: Ta có sức mạnh mãnh hổ, ta có thân thể sắt thép, tại sao lại dễ dàng bị đẩy ngã như thế? Làm sao có thể?