Thị nữ lần này đi theo Bạch Lung xuất giá đã đổi thành người khác, tên là Phù Chi, cũng là một trong những tâm phúc của Bạch Trân. Thấy Bạch Lung bỗng nhiên vén rèm kiệu lên, Phù Chi liền lộ vẻ cảnh giác: “Nhị tiểu thư, còn chưa đến Xuân Sơn đâu, người không nên để bị gió lùa vào.”
Bạch Lung không để ý tới nàng ta, ánh mắt nhìn thẳng về phía đầu đội ngũ. Ở nơi đó có một con yêu quái mặc chiếc áo bào xanh rộng thùng thình, nửa khuôn mặt đầy những đốm xanh lục. Bạch Lung vừa nghe được tên của hắn, liền lập tức gọi to: “Ếch ca!”
Ếch ca nghe thấy liền quay đầu, nhảy tưng tưng về phía nàng, những tiểu yêu khác trong đội ngũ liền cung kính nhường đường cho hắn.
Ếch ca há miệng, giọng nói khàn khàn như vịt đực: “Tân nương tử gọi ta làm gì ộp?”
Bạch Lung: “Dừng lại.”
Ếch ca lắc đầu: “Ngươi định làm gì ộp?”
Bạch Lung trầm mặt xuống, nhấn mạnh lần nữa: “Ta nói, dừng lại!”
Theo lời nàng vừa dứt, một luồng sức mạnh vô hình bắt đầu khuếch tán trong không khí, tạo thành từng vòng rung động lan ra xung quanh.
Ếch ca trợn tròn hai mắt, ngay sau đó thần thái đờ đẫn, ra lệnh đội ngũ dừng lại.
Đám mây vốn đang bay về phía trước bỗng nhiên đứng yên, mấy tiểu yêu chịu trách nhiệm cưỡi mây tò mò nhìn qua bên này.
Bạch Lung thì lại rất hài lòng với điều này, mặc kệ thị nữ đang trưng ra vẻ mặt khó tin, nàng tiếp tục nói với Ếch ca: “Các ngươi tự mình trở về Xuân Sơn đi.”
Nói xong, nàng dùng ngón tay thon dài chọc chọc vào con thỏ trong ngực, “Mau xuống đi, giờ đến lượt ngươi làm tọa kỵ cho ta rồi.”
Con thỏ miễn cưỡng nhảy ra khỏi lòng nàng, vừa đáp xuống đất liền lập tức biến hình, thân thể nhanh chóng lớn dần theo gió, chớp mắt đã hóa thành một con sư tử trắng oai phong lẫm liệt. Chỉ là con sư tử này lại có một chòm râu dê, trên đỉnh đầu còn có một chiếc sừng vô cùng uy vũ. Đây rõ ràng là Thụy thú Bạch Trạch!
Đám tiểu yêu kia vốn không nhận ra Thụy thú, nhưng lại bị dáng vẻ oai phong của “yêu tộc” này chấn nhϊếp, nhất thời chỉ biết há to miệng, sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Đợi tới khi bọn chúng phản ứng kịp, Bạch Lung đã cưỡi trên Thụy thú bay đi xa rồi.
Đám yêu tinh ếch lúc này mới bắt đầu rối loạn, kêu lên ồm ộp khắp cả một vùng.
Phù Chi không biết cưỡi mây, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng Bạch Lung rời đi. Mãi tới khi không còn nhìn thấy người đâu nữa, nàng ta mới chợt tỉnh ngộ, tức giận mắng chửi Ếch ca: “Súc sinh đúng là súc sinh! Bạch Lung nói cái gì các ngươi cũng nghe sao? Còn không mau đi bắt nàng ta về đây!”
Ếch ca nghe vậy liền khựng lại, đám yêu tinh ếch khác cũng đồng loạt khựng lại, bọn chúng đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm Phù Chi. Vì phẫn nộ, hình người của chúng không khống chế được mà dần dần sụp đổ, quần áo phía dưới tức khắc bị xé toạc, để lộ ra những cặp đùi ếch thô to đủ màu sắc. Trong miệng chúng cũng phát ra những âm thanh ồm ộp tức giận.
Cặp mắt vốn đã lồi to chưa hoàn toàn hóa hình giờ đây càng thêm sưng phù, nhãn cầu gần như muốn rớt ra khỏi hốc mắt.
Chỉ riêng một con thôi đã đủ kinh sợ, huống hồ lúc này ở trước mặt nàng ta lại là hàng chục con yêu quái.
Phù Chi sợ hãi đến mức cứng đờ tại chỗ, lúc này nàng ta mới chợt nhớ ra, từ “súc sinh” đối với yêu tộc là một sự xúc phạm vô cùng nghiêm trọng, mà vừa rồi nàng ta lại nói tới hai lần trước mặt nhiều yêu quái như thế.
Nàng ta xong đời rồi!
Phù Chi kinh hoàng lùi lại một bước, nhưng chân lại vấp phải thứ gì đó, liền hét lên một tiếng, ngã nhào vào trong kiệu hoa.
Kiệu hoa lắc lư một cái, màn kiệu lập tức đóng chặt, giống như cái miệng khổng lồ của quái vật, nuốt chửng nàng ta vào bên trong.
“Rắc rắc” một hồi... quần áo trên người đám yêu quái đồng loạt vỡ vụn, những yêu quái đã giải phóng bản năng đều hiện ra nguyên hình, cả một đám ếch xanh nhảy tưng tưng tụ lại quanh Ếch ca.
“Ộp ộp ộp...”
Làm sao đây? Tân nương chạy rồi.
“Ộp ộp...”
Lão đại, giờ phải làm thế nào?
“Ộp ộp ộp, ộp ộp...”
Tân nương chạy mất một người rồi, nhưng chẳng phải vẫn còn một người nữa sao?
“Ộp ộp ộp...”
Đúng rồi, vẫn còn một người nữa cơ mà!
Ếch ca được thuộc hạ nhắc nhở bởi sự thông minh sáng suốt này, cũng đồng ý phát ra một tràng tiếng ếch: “Ộp ộp ộp ộp...” Đúng đúng! Tân nương vẫn còn ở đây, chúng ta cứ đưa tân nương về để kết hôn với đại vương thôi!
“Ộp ộp ộp...”
“Ộp ộp ộp...”
Quyết định sáng suốt của Ếch ca nhận được sự đồng tình của tất cả yêu tinh ếch.
Vì vậy, đám yêu tinh ếch nhanh chóng phân công hành động, có con thì nâng kiệu, có con tiếp tục cưỡi mây, có con thì tuần tra xung quanh...
Kiệu hoa lắc lư nghiêng ngả, đám yêu tinh thì vừa nhảy vừa kêu ộp ộp, tiếp tục hướng về phía Xuân Sơn.
Ở một bên khác, Bạch Lung đang cưỡi trên lưng Bạch Trạch, ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng phía trên, rồi lại cúi đầu nhìn núi non hồ nước phía dưới, bỗng nhiên mờ mịt do dự.
Bạch Trạch hỏi: “Đi đâu đây?”
Mắt Bạch Lung tức khắc sáng lên, giọng nói trong trẻo trả lời: “Nhân gian giới, núi Thương Hào.” Nàng nhớ rõ Phù Âm từng nói với nàng, năm hắn mười tám tuổi đã ở núi Thương Hào làm việc tốt giúp người, cứu giúp vô số lữ khách vô tình lạc lối trong rừng núi, nàng phải đến núi Thương Hào tìm hắn mới được!
Bạch Trạch lười biếng ngáp dài một tiếng: “Hướng nào?”
Bạch Lung ngó nghiêng hai bên, do dự một hồi, rồi chỉ tay về bên trái.
Bạch Trạch liếc nàng một lượt, kiêu ngạo hất cằm, ra hiệu cho nàng ngồi vững, sau đó dưới chân sinh gió, lập tức phi thẳng về bên phải...