Quyển 1 - Chương 11

Tần Nhược Sương cười nói: “Dùng một kẻ ngốc đổi lấy một linh mạch, cũng đủ để chặn miệng những người kia rồi.”

Chỉ cần những vị tộc lão này đã hưởng lợi, sau này nếu có người ngoài nghị luận chuyện này, thì tự nhiên bọn họ cũng sẽ đứng ra nói đỡ vài câu.

Hiểu được ý tứ trong lời của thê tử, Bạch Tung lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm, cất tiếng cười lớn.

Vài người bước tới cửa lớn, liền trông thấy một đội ngũ mấy chục người đang dừng lại bên ngoài Bạch phủ.

Những người này ai nấy đều mặc áo đỏ quần xanh, chỉ có điều ngũ quan vô cùng xấu xí, thân hình vừa lùn vừa mập. Nhìn kỹ một chút, còn có thể phát hiện làn da của họ thoáng hiện lên sắc xanh đen. Vừa nhìn đã biết đây là những con yêu tinh cóc hóa thành người. Chỉ là những yêu quái này tu vi không đủ, hình người hóa ra trông vô cùng khó coi.

Bạch Trân chỉ mới liếc nhìn một cái đã cảm thấy buồn nôn suýt chút nữa thì phun ra. Xuyên vào trong quyển sách này đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy thứ gì xấu xí đến thế. Có điều...

Nghĩ đến việc Bạch Lung sắp phải gả cho tên yêu quái Cóc còn xấu xí hơn gấp ngàn vạn lần, khóe môi Bạch Trân liền nhếch lên.

Nhanh thôi, rất nhanh thôi, nàng sẽ có được thứ mà mình muốn.

Đám yêu tinh cóc kia vây quanh một chiếc kiệu hoa màu đỏ. Người của Bạch gia trơ mắt nhìn Bạch Lung mặc hỉ phục được người ta dìu vào trong kiệu, trên mặt đều lộ rõ vẻ hài lòng.

Kiệu hoa được nâng lên, đám người Xuân Sơn chuyển hướng, rời khỏi khu vực Bạch gia, đi về phía Xuân Sơn.

Cách đó không xa, một đôi sư đồ đang đứng xem náo nhiệt.

Đồ đệ hỏi: “Sư phụ, sao con thấy đội ngũ đón dâu này nhìn đáng sợ thế nhỉ? Mấy người đó quái lạ quá.”

Sư phụ đáp: “Đứa ngốc, bọn họ nào phải là người, đó là yêu quái!”

Đồ đệ kinh ngạc nói: “Nhà kia sao lại gả nữ nhi cho yêu quái được?”

Sư phụ hết sức ung dung đáp: “Nơi này là Tu tiên giới, không phải là phàm gian sợ yêu quái như sợ cọp. Con người phải tu luyện, yêu quái cũng muốn tu tiên, những năm qua quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc không tốt không xấu, dù ít khi thông hôn, nhưng cũng không phải là không có. Chỉ là, gả đích nữ thiên kim cho loại yêu quái như thế này, ta đúng là lần đầu tiên nhìn thấy. Xem ra nhà này quả thực không có lương tâm rồi!”

Đồ đệ nghe vậy thì như có điều suy nghĩ, nói: “Sau này đồ nhi nhất định phải tránh xa gia đình này thôi.”

Kiệu hoa đi ngang qua trước mặt hai thầy trò, màn kiệu bị gió thổi tung lên một góc. Bạch Lung nhìn thấy hai thầy trò bọn họ.

Nàng nghiêng nghiêng đầu, rút chiếc trâm trên tóc xuống, lại bắt đầu vẽ vời.

Bạch Trạch nằm bên cạnh nàng, lật xem sách. Trên sách có một trang viết rằng: Thiếu niên Tiêu Cẩm, sau khi sư phụ qua đời đã đầu nhập Bạch gia, thiên tư xuất chúng, tư chất cực cao, là cây cột chống đỡ cho Bạch gia phồn thịnh trăm năm.

Bạch Trạch nói: “Không còn cây cột trụ này, căn nhà của Bạch gia xem ra sớm muộn gì cũng sập thôi.” Đang nói dở, nó bỗng nghe thấy từ miệng Bạch Lung phun ra hai chữ: “Đáng đời.”

Nó hơi sửng sốt, rồi lập tức tán đồng: “Đáng đời!”

.

Trên đỉnh Xuân Sơn, sơn chủ do Cóc tinh hóa thành dùng một tay ấn chặt đầu nữ nhân kia, mặc cho đối phương giãy giụa trong kinh hoàng, hắn há miệng hút mạnh một hơi, liền hút ra từ trên người nữ nhân một luồng nguyên âm thuần khiết, rồi nuốt vào trong bụng.

Sau khi nuốt luồng khí tinh thuần này, sắc mặt của Cóc tinh liền tốt lên mấy phần, trong đôi mắt sưng phù lộ ra vẻ hưởng thụ. Còn nữ nhân vừa bị cưỡng ép hút mất nguyên âm thì mặt mày xám xịt, thân thể mềm nhũn như sợi mì ngã sụp xuống đất.

Nàng ta vẫn còn hô hấp, vẫn còn có thể sống sót, nhưng đôi mắt thì tràn ngập tuyệt vọng, đã hoàn toàn mất đi ham muốn sống. Chỉ bởi vì người bị cưỡng ép đoạt mất nguyên âm thì sẽ không còn khả năng tu luyện nữa.

Nữ nhân rất nhanh đã bị đám tiểu yêu kéo xuống. Cóc tinh liếʍ môi, hỏi: “Thiên kim của Bạch gia khi nào thì tới đây?”

Thủ hạ hai bên lập tức đáp lời: “Đã ra khỏi địa giới của Bạch gia, ước chừng một canh giờ nữa sẽ tới chân núi.”

Cóc tinh lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Quá chậm.” Theo ý hắn, con người quả thực là quá xấu xí, vẫn là Cóc cái xinh đẹp hơn. Tuy nhiên...

“Tổ tiên Bạch gia vốn mang huyết mạch tiên nhân, nguyên âm của thiên kim Bạch gia chắc chắn sẽ là đại bổ, tương đương với trăm năm tu hành của bổn tọa. Xem ra dùng một linh mạch để mua nàng ta về, quả là đáng giá.”

Đúng lúc này, thủ hạ đưa tới một phong thư, thư do Bạch Trân viết, hy vọng sơn chủ sau khi “dùng xong” Bạch Lung thì có thể đưa Bạch Lung xuống núi, giao vào tay nàng ta.

Cóc tinh híp mắt lại, nói: “Dù sao mất nguyên âm rồi cũng chẳng còn giá trị gì nữa, nàng ta muốn thì cứ cho nàng ta đi!”

.

Cùng lúc đó, đoàn rước dâu của Xuân Sơn đã sớm rời khỏi địa giới Bạch gia. Mấy chục tiểu yêu cưỡi mây nâng kiệu hoa bay trên không trung, hướng về địa giới của Xuân Sơn.

Bức tranh thứ hai của Bạch Lung cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Bạch Trạch nhón đôi chân thỏ, ghé lên cánh tay Bạch Lung nhìn thoáng qua, chỉ thấy trong bức tranh kia đã không còn con cóc ghẻ nữa, thay vào đó là người áo trắng tay cầm một món pháp khí kỳ quái, đâm về phía tân nương... người kia chính là Bạch Trân.

Bạch Trạch khen ngợi: “Kỹ năng vẽ của ngươi tiến bộ rồi đấy!” Giờ đã biết dùng kiểu tóc để phân biệt nam nữ rồi cơ đấy.

Bạch Lung hừ một tiếng, nói một câu hết sức không biết xấu hổ: “Đó là đương nhiên, Phù Âm nói ta thông minh lắm mà!”

Bạch Trạch: “...”

Nó trầm mặc một lúc, mới đề nghị: “Hay là chúng ta đi tìm nam chính đi! Ta đảm bảo nam chính sẽ đối xử cực kỳ cực kỳ tốt với ngươi luôn.”

Bạch Lung chẳng thèm để ý tới nó, mà vén rèm kiệu lên nhìn ra bên ngoài.

Chỉ thấy mấy tiểu yêu kia canh giữ bốn phía kiệu hoa vô cùng cẩn thận, xung quanh đều là mây mù bao phủ, phía trên là một khoảng trời xanh ngắt, ngoài ra chẳng thấy gì khác nữa.