Quyển 1 - Chương 10

"Keng!" một tiếng vang lên! Lưỡi đao và chủy thủ va chạm nhau, nhưng cảnh tượng dự đoán sẽ một đao đánh bay thiếu niên kia lại không xuất hiện. Ngược lại, thanh bảo đao được hắn nâng niu nhiều năm, không ngờ chỉ một kích đã bị thanh chủy thủ kia chém gãy! Trong cơn khϊếp sợ, Quách Mãng vội giơ cánh tay lên đỡ lấy một chưởng của thiếu niên, nhưng lại bị sức mạnh tựa mãnh hổ kia ép gãy cả sống lưng.

Ánh sáng lạnh của chủy thủ lóe lên.

"Phịch" một tiếng, thi thể Quách Mãng đổ gục xuống.

Tại chỗ chỉ còn lại năm cỗ thi thể, thiếu niên đang nghịch nghịch thanh chủy thủ trong tay, cùng năm người dân bị bắt tới dò đường. Mấy người dân kia run rẩy co rúm lại thành một đống, ánh mắt nhìn thiếu niên tràn ngập sợ hãi, như thể chỉ giây tiếp theo thôi sẽ bị dọa cho đứt hơi chết mất.

Thiếu niên đang nghịch nghịch chủy thủ kia dung mạo tuấn tú, ngũ quan sắc nét, nhưng giữa chân mày lại hiện lên mấy phần u ám. Hắn giẫm một chân lên thi thể Quách Mãng, mũi chân khều lên cái túi gấm đeo bên hông đối phương. Túi gấm mở ra, lộ ra vài mảnh bạc vụn.

Thiếu niên tỏ vẻ ghét bỏ, lật tìm một lúc lâu, cuối cùng từ đống bạc vụn ấy nhặt ra một viên linh thạch chỉ nhỏ bằng đầu móng tay.

“Không ngờ trên người tên nghèo kiết xác này còn có thứ hữu dụng.” Nắm chặt viên linh thạch trong lòng bàn tay, Phù Âm xoay người quay đầu lại, còn chưa kịp nghĩ xem nên xử trí mấy người dân kia thế nào, thì bụi cỏ cao ngang người bên cạnh bỗng vang lên những tiếng xào xạc. Chốc lát sau, bụi cỏ bị người ta đẩy ra, để lộ mấy đại hán cả người dính đầy máu.

“Lão đại! Bốn mươi ba tên, gϊếŧ sạch rồi! Một tên sống sót cũng không để lại! Đây là đồ thu được từ trên người bọn chúng!”

Hai đại hán khác lấy ra một cái bọc, mở ra thì thấy bên trong là hàng chục chiếc túi tiền đủ màu sắc.

Phù Âm ngồi xổm xuống, dùng thanh chủy thủ sắc bén rạch tung tất cả túi tiền ra, bên trong đều là đồng tiền, bạc vụn, nhưng tuyệt nhiên không có viên linh thạch thứ hai nào.

Hắn bất mãn chậc lưỡi một cái, đứng lên nói với vẻ chẳng quan tâm lắm: “Chia hết đi!”

Mấy đại hán nghe vậy vui mừng khôn xiết, rối rít nói: “Đa tạ lão đại!”

“Lão đại quả thật hào phóng!”

“Lão đại, vậy mấy kẻ kia xử trí thế nào đây?”

Nhìn thấy mấy đại hán toàn thân đẫm máu, hung thần ác sát quay đầu nhìn về phía mình, năm người dân kia sợ đến mức mặt mày trắng bệch, run lẩy bẩy, suýt chút nữa tè ra quần.

Phù Âm liếc mắt nhìn bọn họ, cau mày ghét bỏ: “Muốn chết thì ở lại, không muốn chết thì cút!”

Hắn còn chưa nói xong, mấy người dân đã tranh nhau bỏ chạy ra khỏi khu rừng, nhanh như thể phía sau có mãnh hổ truy đuổi.

Một tên đại hán do dự nói: “Lão đại, bọn họ nhìn thấy mặt chúng ta rồi, cứ vậy mà thả đi...”

Phù Âm lạnh lùng hừ một tiếng: “Ngươi tưởng rằng chỉ bằng bọn chúng thì có thể thoát ra khỏi cánh rừng này sao?”

Đám đại hán liền phá lên cười lớn: “Ha ha ha, đám tép riu kia, e là chạy chưa được mấy bước đã bị dã thú nuốt sống rồi!”

Thiếu niên chẳng buồn đôi co với họ nữa, vô thức nhìn về phía đám người dân vừa bỏ chạy, nhưng rồi ánh mắt hắn đột nhiên khựng lại.

Chỉ thấy tại góc trời vàng vọt u ám kia, có một bóng dáng màu đỏ chợt lóe lên. Thiếu niên ngẩn người ra, một lát sau mới định thần lại được.

Hắn lắc đầu một cách khó hiểu, xoay người đi lên núi. Viên linh thạch trong lòng bàn tay chẳng biết từ lúc nào đã hóa thành tro bụi xám xịt, bàn tay hắn vừa buông ra, liền lập tức bay theo gió tan biến mất...

.

Bạch Vĩ mở mắt ra, thấy viên linh thạch trong lòng bàn tay đã biến thành tro bụi màu xám trắng, vui vẻ nói: “Cha, nương, hai người xem này!”

Trong chính đường, phu thê Bạch Tung và Tần Nhược Sương nhìn nhau, đều thấy rõ sự vui mừng trong mắt đối phương.

Ở Tu tiên giới, cảnh giới tu luyện của người tu hành phân làm sáu cấp, từ thấp đến cao lần lượt là: Trúc Cơ, Siêu Phàm, Động Huệ, Thiên Nhân, Minh Tâm, Chân Tiên.

Người sở hữu linh căn nếu tư chất quá kém, lại không có ai chỉ dạy, cả đời cũng không thể bước qua ngưỡng cửa Trúc Cơ. Mà trưởng tử của bọn họ là Bạch Vĩ, năm nay mới hai mươi tuổi đã tiến vào cảnh giới Siêu Phàm, đã được coi là nhân vật xuất sắc trong nhóm đồng bối.

Bạch Tung nói: “Có thể hấp thu hoàn toàn linh khí trong một viên linh thạch cấp thấp, chỉ còn lưu lại tạp chất màu xám, mới chứng tỏ cảnh giới đã hoàn toàn ổn định. Mà bụi phấn trong tay con còn mang sắc trắng, chính là linh khí vẫn còn sót lại, điều này chứng minh cảnh giới của con vẫn chưa vững chắc, cần tiếp tục bế quan thêm một thời gian nữa.”

Bạch Vĩ hào hứng nói: “Con biết rồi, cha! Con nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, tuyệt đối không để cha nương thất vọng.”

Bạch Tung và Tần Nhược Sương đều lộ vẻ vui mừng an ủi.

Lúc này, Bạch Trân từ bên ngoài tiến vào, giọng đầy hưng phấn nói: “Cha, nương, người của Xuân Sơn đến rồi!”

Nghe vậy, Tần Nhược Sương đứng lên đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Lão gia, chúng ta mau đi thôi!”

Nhưng Bạch Tung lại đứng yên tại chỗ có phần do dự.

Tần Nhược Sương quay đầu lại nhìn thấy, không vui nói: “Chẳng lẽ đến giờ phút này rồi, ông lại còn thương tiếc đứa cháu gái kia hay sao?”

Bạch Tung vội vàng lắc đầu: “Không phải, chỉ là tương lai nếu các tộc lão biết được chuyện chúng ta gả Bạch Lung tới Xuân Sơn thì...”

Mặc dù cả Bạch gia hiện tại đã nằm gọn trong tay bọn họ, nhưng trong tộc vẫn còn vài vị tộc lão có uy tín và địa vị rất cao. Tu vi của những người này đều ở cảnh giới Động Huệ đỉnh phong, chỉ còn cách cảnh giới Thiên Nhân một chút nữa mà thôi. Bạch Tung vừa mới tiến vào cảnh giới Thiên Nhân không lâu, cho nên trong lòng vẫn còn có chút kiêng dè mấy vị tộc lão này. Lần này, bọn họ chính là thừa dịp các tộc lão đều đi vắng mới âm thầm cấu kết với Xuân Sơn.