Quyển 1: Nhân Gian Giới - Chương 1

“Nữ nhân đó hại nàng, ta sẽ đi moi tim ả ra, lấy làm thuốc dẫn cho nàng... Nàng ở nhà, chờ ta trở về.”

Không, đó là cạm bẫy! Đừng đi, không được đi!

“Cùng họ Bạch, vì cớ gì hắn có thể ung dung chiếm giữ một phương, đứng ở vị trí cao cao tại thượng? Ta sẽ gϊếŧ hắn, báo thù thay nàng!”

Đừng đi! Đừng đi mà! Chàng sẽ chết mất! Chàng sẽ chết mất thôi!

Bạch Lung biết mình lại rơi vào một cơn ác mộng...

Trước mắt nàng là núi đao biển máu, cây hoa ngàn năm trên núi Tri Tuyết gãy đôi giữa chừng, cung nhân mặc áo tang nằm ngổn ngang trước điện Quảng Hoa, báu vật linh thiêng tại Vân Đào Các phút chốc hóa thành tro bụi. Máu tươi cuồn cuộn, chảy từ bên ngoài mãi cho đến tận bên giường nàng.

Tiếng gầm rú chém gϊếŧ hỗn loạn, tiếng rêи ɾỉ đau đớn khẩn cầu tha mạng... tiếng cười điên cuồng ngạo nghễ của kẻ xâm nhập, tiếng than khóc tuyệt vọng của người thua trận, xa xôi mờ ảo mà lại như vang vọng ngay bên tai...

Rất nhiều người đang gọi tên nàng, hối thúc: “Đi mau, không đi sẽ không còn kịp nữa đâu!”

Đi ư? Đi đâu được đây? Phù Âm còn chưa trở về, ta sẽ chẳng đi đâu hết.

Nhưng vì sao Phù Âm vẫn chưa về?

Phù Âm... Phù Âm... Nhà của chúng ta cháy rồi, kẻ xấu đã đến rồi, chàng mau mau trở về đi mà...

Bạch Lung muốn đứng dậy, nhưng đôi chân nàng đã sớm mất đi tri giác.

Bạch Lung muốn cất tiếng gọi, nhưng cổ họng nàng lại đau rát như bị lửa thiêu đốt.

Nước mắt sắp sửa rơi xuống, nhưng Phù Âm không ở đây, nàng không được khóc!

Bạch Lung lau nước mắt, mu bàn tay chạm phải má, nơi đó có một vết sẹo thô ráp, là dấu vết lưu lại sau khi nàng bị hủy dung.

Ai cũng bảo nàng xấu xí, chỉ duy nhất Phù Âm nói nàng xinh đẹp.

“Phù Âm là tốt nhất, ta thích Phù Âm nhất! Ta phải chờ chàng quay về, ta chẳng đi đâu cả...” Nàng âm thầm niệm trong lòng.

Sau đó thì sao? Sau đó đã xảy ra điều gì?

Trận đại hỏa hoạn cháy suốt một ngày một đêm trên núi Tri Tuyết, tất cả đều hóa thành hư vô, ngay cả bầu trời dường như cũng bị ngọn lửa này hun thành một màu xám u tối.

Chỉ còn lại mỗi Bạch Lung còn sống, nàng bị người ta túm tóc kéo lê lên một cái đài cao, trở thành mồi nhử để dụ Phù Âm vào bẫy.

Phù Âm ngày trước đẹp đẽ biết bao! Hắn luôn mặc chiếc áo màu vàng mà nàng yêu thích, tóc được buộc bằng cành cây nàng tặng, đai lưng cũng là nàng chọn cho hắn, sạch sẽ gọn gàng, phong thái như trăng thanh gió mát.

Nhưng hiện giờ, cả người hắn đầy vết thương, tóc tai rối bời, y phục rách nát, từng vệt máu loang lổ trên cơ thể đã khô lại, trở thành những dấu vết xấu xí. Nàng chưa từng thấy hắn rơi vào bộ dạng chật vật đến thế này bao giờ.