Thượng Quan Thanh Ninh miễn cưỡng mở mắt ra, liền thấy Yến Phong đang cười tươi, đôi mắt cong cong như vầng trăng.Cậu đưa tay kéo cậu nhóc vào lòng, giọng còn ngái ngủ:
“Sao em lại lên đây?”
“Em hỏi anh muốn ăn gì.” Yến Phong nói nhỏ, “Hôm nay dì Trương không ở nhà, ông nội cũng đi rồi, anh trai em định gọi đồ ăn ngoài, anh ăn gì?”
Nghe thế, Thượng Quan Thanh Ninh tỉnh táo hơn chút, ôm lấy Yến Phong, ngồi dậy hỏi:
“Vậy em muốn ăn gì?”
“Em muốn ăn quẩy và sữa đậu nành.” Cậu bé nghĩ một chút rồi bổ sung: “Với bánh bao nhỏ nữa.”
“Thế anh ăn giống em.”
“Vậy để em đi nói với anh trai.” Yến Phong nói xong định nhảy xuống giường.
Thượng Quan Thanh Ninh gật đầu, nhưng ngay sau đó lại tỉnh hẳn, kéo cậu nhóc lại:
“Đợi anh, để anh đi cùng. Lỡ anh trai em lại nói gì anh thì sao?”
Yến Phong ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ.”
Thượng Quan Thanh Ninh rửa mặt qua loa, vẫn mặc đồ ngủ, cùng Yến Phong xuống lầu.
Yến Tử Tu ngẩng đầu nhìn họ, khẽ nói:
“Dậy rồi à.”
“Ừ, anh đang đặt đồ ăn đúng không? Tôi ăn giống Phong Phong.”
“Được.” Yến Tử Tu đáp gọn, nhanh chóng hoàn tất đơn hàng. Xong việc, anh quay sang Thượng Quan Thanh Ninh:
“Đứng đó làm gì? Có việc thì đi mà làm.”
Thượng Quan Thanh Ninh thấy hôm nay anh ta không hề nói lời nào khó nghe, trong lòng ngạc nhiên, cảm thấy vô cùng hiếm có.
Yến Phong lấy hai chai sữa chua, đưa một chai cho Thượng Quan Thanh Ninh, còn mình thì ngậm ống hút, chạy đến ghế sofa chuẩn bị xem TV. Đúng lúc đó, Yến Tử Tu lên tiếng:
“Làm bài tập chưa?”
Yến Phong mếu máo, đáng thương nhìn anh trai:
“Em còn chưa ăn sáng mà.”
Yến Tử Tu lạnh lùng:
“Trước tiên làm bài tập, anh giám sát em.”
Yến Phong chớp mắt, cố gắng làm nũng nhưng không xi nhê, cậu nhóc liền quay sang cầu cứu Thượng Quan Thanh Ninh.
Thượng Quan Thanh Ninh mềm lòng, bèn nói:
“Không gấp đâu, để thằng bé ăn xong rồi làm cũng được mà.”
“Ăn trưa xong cũng được luôn ấy.” Yến Phong chen vào, thêm thắt.
Yến Tử Tu liếc nhìn Thượng Quan Thanh Ninh, giọng mỉa mai:
“Cậu thấy mình có tư cách nói câu này à? Với cái thành tích ba đời học trường ba, lại còn nợ môn, cậu nghĩ mình là hình mẫu lý tưởng cho nó học theo chắc?”
Thượng Quan Thanh Ninh: ……
Cậu siết tay, hận không thể cầm ngay tấm bằng danh giá 985 của kiếp trước mà nện thẳng vào mặt anh ta.
Yến Phong thấy anh trai lại bắt nạt anh Ninh Ninh, liền đứng chắn trước mặt anh:
“Anh sao cứ bắt nạt người khác thế! Ông nội không ở đây, anh làm vua làm chúa à?”
“Em còn biết câu này à? Cũng không tệ nhỉ.”
“Không cho anh bắt nạt anh ấy!” Yến Phong giận dỗi, tuyên bố:
“Anh ấy là người của em! Bắt nạt anh ấy là bắt nạt em! Bắt nạt em là bạo lực gia đình!”
Thượng Quan Thanh Ninh cạn lời nhìn cậu nhóc. Nhóc con, em còn biết cả khái niệm "bạo lực gia đình" cơ à?
Yến Tử Tu cảm thấy đứa em trai này quả thật biết hơi nhiều:
“Còn bạo lực gia đình? Yến Phong, bữa sáng của em vẫn đang trong tay anh, nếu còn lằng nhằng, bữa sáng này sẽ không đến tay em đâu.”
Yến Phong phồng má, kiêu ngạo đáp:
“Không thì không, em không ăn nữa!”
Yến Tử Tu gật đầu:
“Được, đói thì đừng quay lại tìm anh.”
Yến Phong quay đầu, ngẩng mặt lên không thèm nhìn anh trai.
Thượng Quan Thanh Ninh nhìn cậu nhóc, cảm thấy không cần thiết làm căng thẳng tình cảm anh em chỉ vì mình. Cậu xoa đầu cậu bé, dịu dàng nói:
“Để anh đi cùng em làm bài tập nhé. Anh trai em muốn em làm, thì nghe lời anh ấy đi.”
Yến Phong ngước mắt nhìn cậu, chớp chớp đôi mắt to, suy nghĩ vài giây rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người lên tầng hai, bước vào phòng của Yến Phong.
Phòng cậu bé được trang trí theo tông xanh dương, mang phong cách cổ tích. Trong phòng còn có một góc nhỏ riêng để cậu làm bài tập.
Yến Phong kéo Thượng Quan Thanh Ninh đến bên bàn học, mở cặp sách, bắt đầu lôi ra từng quyển vở bài tập.
Thượng Quan Thanh Ninh vừa nhận được bộ tài liệu ôn thi cao học, bèn nói với Yến Phong:
“Em đợi anh một chút,” rồi quay về phòng lấy vài quyển sách xuống.
“Vừa hay, anh cũng làm bài tập.”
“Anh cũng có bài tập á?” Yến Phong ngạc nhiên. “Người lớn cũng có bài tập sao? Anh trai em đâu có.”
“Người lớn có thể có hoặc không, nhưng hiện tại anh có.”
Yến Phong tò mò cầm sách của cậu lên xem nhưng đọc mãi không hiểu gì, đành trả lại.
Thượng Quan Thanh Ninh ngồi xuống bên cạnh cậu bé, nhìn Yến Phong bắt đầu giải toán.
Thấy cậu nhóc chăm chú viết, Thượng Quan Thanh Ninh cũng mở sách ra đọc và ghi chép tài liệu của mình.
Đến khi đồ ăn ngoài giao đến, Yến Tử Tu lên lầu gọi hai người xuống thì thấy một lớn một nhỏ đều đang ngồi nghiêm túc bên bàn, chăm chỉ làm bài.
Khung cảnh này hiếm có đến mức thoáng chốc khiến Yến Tử Tu cảm giác như trong nhà bỗng dưng xuất hiện thêm một đứa trẻ nữa.
Anh bước tới gần, đứng bên cạnh Yến Phong. Cậu bé liếc mắt nhìn anh trai:
“Anh làm gì vậy?”
“Kiểm tra bài của em, tiện thể gọi em xuống ăn cơm.”
Yến Phong đưa vở cho anh:
“Anh kiểm tra đi.”
Yến Tử Tu lật xem, thấy không sai chỗ nào, liền xoa đầu cậu nhóc đầy khen ngợi.
Yến Phong thông minh, điều này Yến Tử Tu luôn biết. Cậu nhóc vừa lanh lợi, vừa dễ thương và hiểu chuyện. Nhưng cũng chính vì quá thông minh nên cậu nhóc thường lơ là, không chú tâm học tập. Nếu không có ai giám sát, cậu nhóc sẽ chẳng buồn động đến sách vở.
“Xuống ăn cơm đi.” Anh nói.
Yến Phong vui vẻ kéo tay Thượng Quan Thanh Ninh:
“Đi thôi, ăn cơm nào, anh Ninh Ninh!”
Yến Tử Tu nghe vậy, liếc mắt nhìn Thượng Quan Thanh Ninh, cố ý trêu chọc:
“Cậu cũng làm bài tập đúng không? Đâu, bài của cậu đâu?”
“Anh cũng muốn kiểm tra tôi á?” Thượng Quan Thanh Ninh cảm thấy không cần thiết. “Tôi đâu phải Yến Phong.”
“Đúng, cậu không phải nó.” Yến Tử Tu hạ giọng mỉa mai, “Yến Phong mỗi lần thi đều đứng nhất, môn nào cũng điểm tuyệt đối. Cậu thì sao?”
Thượng Quan Thanh Ninh: ……
Cậu không phải học thần môn nào cũng đứng nhất, nhưng là sinh viên trường trọng điểm hàng đầu cả nước, tuy không phải Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng cũng không đến mức bị so sánh thế này!
Nghĩ vậy, cậu cầm tờ bài tập tiếng Anh vừa làm xong đưa qua:
“Kiểm tra đi.”
Yến Tử Tu nhận lấy, nhìn bài rồi dần dần nhíu mày:
“Cậu đối chiếu đáp án à?”
“Không, tôi còn chưa tải đáp án xuống.”
Yến Tử Tu bán tín bán nghi:
“Thế sao cậu làm gần như đúng hết được? Chẳng phải cậu từng năm nào cũng nợ môn sao?”
Thượng Quan Thanh Ninh mỉm cười:
“Té đâu thì đứng dậy ở đó. Chính vì trước đây năm nào tôi cũng nợ môn nên giờ tôi càng chuyên tâm vào môn này. Yến Ảnh Đế, chẳng phải tôi đã bảo anh rồi sao? Đừng mãi nhìn tôi qua lăng kính màu. Sĩ biệt tam nhật, đương quát mục tướng đãi.”
Yến Phong gật đầu:
“Đúng vậy!”
Yến Tử Tu cúi đầu nhìn cậu em trai, trong lòng thầm nhủ: Em hùa cái gì chứ!
Dù vậy, anh vẫn không tin Thượng Quan Thanh Ninh không tra đáp án:
“Ăn xong cơm, tôi sẽ giám sát hai người làm bài tập.”
Thượng Quan Thanh Ninh nhún vai:
“Được thôi~”
Đưa mặt tới tận nơi thì sao không tát? Tát một cái cũng là tát, vậy thì tát mạnh hơn chút!
**
Tác giả có lời muốn nói.
Ninh Ninh: Ha hạ ha, đưa mặt đánh ai không đánh~~
Ninh Ninh: Anh vì cái gì kiểm tra bài tập tôi, tôi không phải em trai anh.
Yến Tử Tu: Em tương lai là vợ tôi
Ninh Ninh:??!!! Tự mình đa tình! X quấy rầy xin cáo từ!
Yến Tử Tu:......