Chương 27

Yến Tử Tu nhìn sang Yến Tường, nói: "Ông nội, không thể cứ như vậy được. Việc này là bổn phận của nó, không nên thưởng. Nếu ông cứ khen thưởng, nó sẽ nghĩ rằng làm gì cũng phải được thưởng, sau này không được lại sinh chuyện."

Yến Tường gắp cho Yến Tử Tu một miếng cá, rồi gắp thêm một miếng cho Thượng Quan Thanh Ninh, mỉm cười bảo:

"Không đâu, Phong Phong không phải kiểu trẻ con như vậy. Ông vốn định tặng nó món đồ trang sức này, nhưng vừa hay có dịp, nên đưa cho nó thôi. Con đừng nghĩ nhiều."

Nghe vậy, Yến Tử Tu không nói thêm gì.

Lúc này, Yến Phong đã tự múc cơm ra, vừa ăn vừa kể chuyện ở trường, trông rất hào hứng.

Ăn cơm xong, Yến Phong lên tầng làm bài tập, còn Thượng Quan Thanh Ninh và Yến Tử Tu về phòng mình, tiếp tục đọc sách.

Thượng Quan Thanh Ninh mở app, tiện tay đổi tên mình từ [Buồn Bực Chanh] thành [Vui Vẻ Chanh].

Vui Vẻ Chanh: [A Trầm, để tôi kể cho anh nghe. Hôm nay tôi đã thắng được tên đồng nghiệp ngốc của tôi, haha!]

Vui Vẻ Chanh:

[Lúc đầu, tôi làm như anh nói, coi hắn như không khí. Nhưng hắn lại chế giễu tôi, nghĩ tôi chẳng biết gì, còn bảo muốn kiểm tra kiến thức chuyên môn của tôi. Tôi tuy làm việc không xuất sắc, nhưng hồi đi học, tôi rất chăm chỉ và đạt thành tích cao, anh biết không?]

Vui Vẻ Chanh:

[Thế là tôi đối đáp lại ngay tại chỗ. Hắn hỏi một câu, tôi đáp một câu. Cuối cùng, tôi trả lời đúng hết, làm hắn chẳng biết giấu mặt vào đâu, haha!]

Vui Vẻ Chanh:

[Tôi vui quá đi mất!]

Yến Tử Tu về phòng, đọc mấy trang Thủy Hử, rồi mới nhớ ra cả ngày mình chưa mở app đọc sách. Anh tò mò không biết cậu bạn nhỏ của mình hôm nay thế nào, có bực bội đăng đàn hay không.

Mở app lên, anh thấy tên đối phương đã đổi thành “Vui Vẻ Chanh”, xem ra tâm trạng rất tốt.

Quả nhiên, vừa mở khung chat, anh đã thấy cậu bạn nhỏ vui vẻ chia sẻ niềm hạnh phúc vì "trị" được đồng nghiệp ngốc.

Trầm Mặc Là Vàng:

[Tốt lắm, cho hắn biết mắt chó nhìn người thấp là gì. Xem lần sau hắn có dám đối đầu với cậu nữa không.]

Vui Vẻ Chanh:

[Chắc không đâu, nếu lần sau hắn còn dám, tôi sẽ lấy chuyện hôm nay ra, làm hắn mất mặt tiếp!]

Trầm Mặc Là Vàng:

[Hay đấy.]

Trầm Mặc Là Vàng:

[Xem ra lý thuyết của cậu rất ổn, chỉ là chưa quen áp dụng thực tế thôi. Thử làm nhiều hơn, học hỏi thêm từ người khác, tôi nghĩ cậu sẽ làm tốt.]

Thượng Quan Thanh Ninh đọc dòng tin, bất giác mỉm cười. Tôi thì đương nhiên không tệ, chỉ là nguyên chủ của cơ thể này làm việc không ra gì thôi.

Cậu cảm thấy, dù trước đó mình luôn kể xấu bản thân với "Trầm Mặc Là Vàng," đối phương vẫn không ngừng cổ vũ và đặt niềm tin vào cậu, đúng là một người tốt!

Nếu Yến Tử Tu có được một phần mười tính cách của "Trầm Mặc Là Vàng," thì có lẽ họ đã có thể nói chuyện hòa nhã với nhau rồi.

Vui Vẻ Chanh:

[A Trầm, anh thật tuyệt vời! Luôn ủng hộ và động viên tôi. Giá mà đồng nghiệp của tôi tốt được một phần mười của anh thì tốt biết mấy, tôi cũng không phải chật vật mỗi ngày như thế này.]

Yến Tử Tu cảm thấy yêu cầu này thật nhỏ bé, chắc hẳn môi trường làm việc của cậu nhóc rất áp lực. Có một đồng nghiệp quyền cao, hay gây khó dễ thì quả thật rất phiền.

Trầm Mặc Là Vàng:

[Cậu vốn dĩ rất giỏi, không cần để ý tới đồng nghiệp ngốc đó. Làm xong dự án này, lần sau tránh xa hắn ra là được.]

Thượng Quan Thanh Ninh nghĩ: "Tránh xa? Làm sao tránh được, trừ khi Yến Tử Tu đi quay phim. Nếu không, chúng tôi gặp nhau hàng ngày, đâu có tránh nổi."

Thượng Quan Thanh Ninh thở dài một hơi, trò chuyện vài câu với Trầm Mặc Là Vàng, sau đó chuyển sang đọc sách.

Sáng Chủ Nhật, Yến Tường có việc phải ra ngoài từ sớm. Dì Trương hôm nay nghỉ phép, về nhà thăm cháu, không ở nhà.

Yến Tử Tu thức dậy lúc hơn tám giờ, uống một chai sữa chua xong liền đi tới bếp. Thấy bàn bếp trống không nhưng tủ lạnh lại đầy ắp đồ, anh bèn ngồi xuống sofa, mở ứng dụng đặt đồ ăn, lướt xem các quán gần đó.

Yến Phong cũng vừa thức dậy, xuống lầu, chui ngay vào lòng anh trai, hỏi:

“Không có bữa sáng sao?”

“Không có.” Yến Tử Tu chọc vào má cậu nhóc, “Anh gọi đồ ăn ngoài, em muốn ăn gì nào?”

Yến Phong thò đầu qua nhìn vào điện thoại, chọn vài món mình thích rồi hỏi tiếp:

“Vậy anh Ninh Ninh ăn gì? Chúng ta đặt luôn cho anh ấy đi.”

“Đợi cậu ấy dậy tự xem đi.”

“Chúng ta không đặt trước à?” Yến Phong nghiêng đầu, thắc mắc, “Nếu vậy thì lát nữa anh Ninh Ninh không có gì ăn rồi sao?”

“Chúng ta đâu biết cậu ấy muốn ăn gì?” Yến Tử Tu trả lời, “Em biết không?”

Yến Phong lắc đầu, rồi chợt lóe lên ý tưởng:

“Để em đi hỏi anh ấy.”

Nói xong, cậu nhóc liền nhảy xuống sofa, chạy thẳng lên tầng ba. Đến nơi, cậu nhóc gõ cửa vài lần nhưng không nghe thấy động tĩnh gì, bèn đẩy cửa vào.

“Anh Ninh Ninh.” Yến Phong tiến đến đầu giường, ngồi xổm xuống, ngón tay chọc vào má Thượng Quan Thanh Ninh.

Thượng Quan Thanh Ninh gạt tay cậu bé ra, trở mình quay đi.

Yến Phong, vốn nghịch ngợm, lập tức cởi dép, trèo lên giường, bò qua phía bên kia rồi nằm úp xuống, gọi khẽ:

“Anh Ninh Ninh, dậy đi mà~”