Chương 14

Hề Oanh lấy ra nửa miếng ngọc bội, một cây sáo trúc gãy, một cây trâm hoa mai bằng vàng, cùng với một xấp tranh vẽ, trên đó có ghi rõ tên tuổi, yêu chủng, thời gian mất tích… rồi ra hiệu cho bà chủ Vu nhận diện.

Ba món vật chứng này thuộc về ba Yêu tộc đã mất tích trong ba năm gần đây, gồm Xích Hồ, Huyền Lộc và Cù Như. Còn những bức tranh là phác họa của tất cả những Yêu tộc bị báo mất tích lên Yêu Vụ Ti.

Bà chủ Vu cẩn thận xem từng món một, cuối cùng lắc đầu: “Thϊếp thân chưa từng gặp qua.”

Hề Oanh gật đầu, trầm giọng nói: “Vậy thì không quấy rầy Bà chủ Vu nữa, cáo từ.”

Nàng có chút thất vọng, nhưng không nói thêm gì. Bà chủ Vu giảo hoạt vô cùng, lời nàng ta nói chẳng câu nào đáng tin. Lần đầu gặp mặt hỏi không ra gì cũng là chuyện bình thường.

Bà chủ Vu cười gượng: “Không quấy rầy, không quấy rầy… Phong trưởng lão ở lại chút nữa đi, về khoản tiền phạt…”

“Tạm thời giữ lại, chờ xem thái độ sau này.”

Nụ cười gượng gạo của Bà chủ Vu lập tức biến thành méo xệch, đành đứng dậy tiễn khách.

Kim công công nhìn kẻ thù ăn quả đắng, cười đến mức khóe miệng suýt chạm đến đuôi.

Trước khi ra cửa, bà chủ Vu đột nhiên lên tiếng: “Phong trưởng lão, có một chuyện không biết có nên nói hay không…”

Hề Oanh: “Nói.”

“Là thế này, thϊếp thân vừa xem xong xấp tranh vẽ đó, phát hiện ra một điểm chung. À… cũng không hẳn là điểm chung, chỉ là có chỗ hơi kỳ lạ… Đó là những Yêu tộc này đều có đặc tính kéo dài tuổi thọ và cường thân kiện thể.”

Bước chân Hề Oanh khựng lại, nàng quay đầu nhìn bà chủ Vu, ánh mắt sâu thẳm: “Kéo dài tuổi thọ?”

“Đúng vậy. Ví dụ như Huyền Lộc, Tiên Thử (chuột tiên), Đào Ốc (ốc đào), Đan Ngư (cá đỏ), Bằng Tiêu Tước (một loại chim thần thoại)… đều có truyền thuyết rằng ăn máu thịt chúng có thể kéo dài tuổi thọ. Còn Xích Hồ, Cù Như, Thủy Sam, Toàn Quy, La La thì vốn là những chủng tộc nổi tiếng trường thọ trong Yêu giới.

Hơn nữa, Yêu tộc vốn có tuổi thọ dài hơn hẳn con người, nên… nên không ít kẻ không thể nhập đạo nhưng lại khát vọng trường sinh, đều sẽ nghĩ đến việc ra tay với Yêu tộc. Đặc biệt là…”

Nàng ta liếc nhìn về phía Bắc, nơi tọa lạc hoàng cung, không nói tiếp.

Từ nhỏ hề Oanh đã sống chung với Yêu tộc, bản thân cũng là một tu sĩ đã nhập đạo, từ trước đến nay chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Trong mắt nàng, tuổi thọ dài đằng đẵng hàng trăm, hàng ngàn năm của Yêu tộc là chuyện bình thường. Nhưng đối với những phàm nhân hữu hạn sinh mệnh, thì đó lại là giấc mộng tối thượng mà họ khao khát nhưng không bao giờ chạm tới được.

Bây giờ bị bà chủ Vu nói toạc ra nàng mới bừng tỉnh đại ngộ.

Nếu kẻ đứng sau thực sự là bậc đế vương mưu cầu trường sinh mà tàn sát Yêu tộc, thì người đáng nghi nhất không ai khác ngoài Cảnh Thần - thái tử ngày xưa, nay là hoàng đế đương triều.

Kẻ nắm giữ thiên hạ nhưng lại bệnh tật triền miên, khao khát lớn nhất của hắn là gì, không cần nói cũng biết.

Nhưng thái độ của bà chủ Vu cũng rất kỳ lạ. Nàng ta từng dụ dỗ Kim công công vào cung, lại bố trí trận Đấu Cấn ở cung Bồng Lai, thoạt nhìn như đang bảo vệ hoàng đế. Vậy mà bây giờ lại cố tình nhắc nhở Hề Oanh rằng hoàng đế đáng nghi. Rốt cuộc nàng ta đang có ý đồ gì?

Hề Oanh tạm thời chưa thể suy luận ra mối liên hệ trong đó, chỉ khẽ gật đầu với bà chủ Vu rồi xách theo Kim công công bước theo nàng ta ra khỏi Nhã Xá.

Vừa bước ra ngoài, cánh cửa bên cạnh cũng đồng thời mở ra.

Một kẻ khoác áo choàng đen, toàn thân chỉ lộ ra chút cằm, trầm giọng hỏi: “Bà chủ Vu, lần này yêu đan có phẩm tướng thế nào...”

“Khụ! Phong trưởng lão có rảnh thì đến ngồi chơi, ngồi chơi nhiều vào.”

Bà chủ Vu lớn tiếng ngắt lời.

Người kia lúc này mới trông thấy Hề Oanh đi ngay sau bà chủ Vu, lập tức quay ngoắt lại, chui tọt vào trong phòng rồi “cạch” một tiếng, đóng sập cửa. Động tác nhanh như chớp.

Ánh mắt Hề Oanh lướt qua gương mặt cứng đờ của bà chủ Vu, nhưng không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu nàng ta tiếp tục dẫn đường.



Rời khỏi Vạn Bảo Lâu, Hề Oanh chậm rãi đi đến một ngã tư khác, tùy tiện tìm một cửa hàng đông đúc bước vào. Một lát sau, khi nàng ra khỏi cửa hàng, đã biến thành một thanh niên dung mạo tầm thường, vận y phục xám tro, khí chất hoàn toàn khác trước.

Kim công công bị nàng nhét trong tay áo, thấy nàng lại quay về phía Vạn Bảo Lâu, liền run rẩy nói: “Nữ… nữ hiệp, có chuyện này...”

Hề Oanh mất kiên nhẫn cắt ngang: “Nói.”

Cái kiểu từng chữ từng chữ bật ra khỏi miệng này làm Kim công công vừa nghe đã thấy bốc hỏa, nhưng mà… rắn ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Hắn đành phải nói thật nhanh: “Người vừa nãy mà ngài định quay lại tìm ấy, ta nhận ra rồi. Đó là Thống lĩnh thân vệ của phủ Tuyên Vương.”

Bước chân Hề Oanh dừng lại: “Chuyện đó ngươi cũng nhận ra được?”