Vừa nghe thấy lời này, Kim công công liền bị sặc, ho khan liên tục, thân rắn run rẩy, vặn vẹo thành một nút thắt chết, hồi lâu không nói được lời nào.
Khóe miệng của Hề Oanh ẩn dưới lớp khăn che mặt cũng co giật mạnh mẽ. Sau khi bình tĩnh lại, nàng mới lạnh nhạt lên tiếng: “Vậy à? Vậy ngươi đã gặp Thần ca ca của ngươi ở đâu và khi nào? Nếu đã thích hắn như vậy, sao không tự mình vào cung bảo vệ hắn, còn có thể ngày đêm ở bên hắn?”
Bà chủ Vu ngượng ngùng cười, ánh mắt xa xăm, dường như đắm chìm vào hồi ức tươi đẹp.
“Đó là vào mùa đông năm Chiêu Minh thứ mười ba, thϊếp thân lúc ấy vừa hóa hình thành người, pháp lực yếu ớt, lại không biết đường, vô tình lạc vào bãi săn bắn của hoàng gia, bị đám công tử quý tộc đi săn bắn trúng chân. Thần ca ca nhân hậu, đã cứu giúp thϊếp thân, sau khi vết thương lành lại còn thả thϊếp thân đi. Khi đó, thϊếp thân đã đem lòng yêu thích hắn rồi.
Haizz… Thϊếp thân cũng muốn tự mình bảo vệ Thần ca ca lắm chứ, nhưng mà bản thể của thϊếp thân là một cây bách, không thể tùy tiện di dời được. Hơn nữa, bách thường mọc ở nghĩa địa, không may mắn, thϊếp thân cũng không tiện vào cung để bị ghét bỏ.”
Kim công công nghe mà tròn mắt há miệng, trong đầu hiện lên gương mặt lạnh băng cùng đôi môi càng lạnh băng hơn của Cảnh Thần. Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cái cảnh “Thần ca ca nhân hậu” sẽ trông như thế nào. Hơn nữa, hắn cũng lờ luôn cái chi tiết Thần ca ca vào năm Chiêu Minh thứ mười ba mới chỉ là một đứa bé hai tuổi rưỡi.
Hề Oanh lại lạnh nhạt nói: “Vạn Bảo Lâu làm giả sổ sách, phạt bạc một vạn lượng."
Lần này đến lượt bà chủ Vu bị sặc, nàng không thể giữ được vẻ e thẹn của thiếu nữ đang thầm thương trộm nhớ nữa, ho khan hai tiếng rồi vội cười gượng: “Phong rưởng lão, người nói đùa rồi, nói đùa rồi mà…”
Hề Oanh liếc nàng một cái, vô tình tăng mức phạt: “Đóng cửa ba tháng, tăng tiền thuê năm phần."
“Khoan khoan! Thϊếp thân nói thật, nói thật không được sao?” Bà chủ Vu cuống quýt xua tay, cuối cùng cũng khai thật: “Là thế này, người thϊếp thân thích không phải là Thần ca ca, mà là cha của hắn. Trước khi tiên đế lâm chung đã nhờ thϊếp thân chăm sóc đứa con trai duy nhất của người…”
Hề Oanh cười lạnh: “Đóng cửa vĩnh viễn, cấm Vu Tâm Bách bước vào Ung Đô Yêu Thị.”
Bà chủ Vu kêu thảm một tiếng, khuôn mặt vốn tái nhợt bỗng ửng hồng, không rõ là do tức giận hay sợ hãi. Nàng không quan tâm gì nữa, nhào tới túm lấy tay Hề Oanh, khóc ròng: “Phong trưởng lão! Thϊếp thân biết sai rồi. Thϊếp thân nói thật đây. Thật ra… thật ra thϊếp thân muốn đánh cắp nước dãi của tiểu hoàng đế, chế thành Long Tiên Hương để bán cho Thanh Phượng thiếu chủ. Ai dè tiểu hoàng đế bệnh nặng liên miên, Long Tiên dính phải khí bệnh, không thể sử dụng được. Thϊếp thân đành phải bảo vệ hắn trước, tìm cách chữa bệnh cho hắn, như vậy mới có thể có nguồn hàng dài lâu chứ."
"Chuyện này nói ra có chút mất mặt, thϊếp thân không tiện nói thẳng, mong trưởng lão Phong lượng thứ.”
Lần này, Hề Oanh cũng không thể giữ bình tĩnh nữa. Nàng há hốc miệng, móc lỗ tai, hoài nghi mình nghe lầm: “Long… Long Tiên Hương? Là cái Long Tiên này á?”
Chủ tiệm Vu rưng rưng gật đầu: “Nước dãi của chân long thiên tử, chính tông nhất rồi, Thanh Phượng thiếu chủ cực kỳ thích.”
Kim công công không nhịn được mắng: “Các người bị bệnh thần kinh à? Ghê tởm chết đi được.”
Bà chủ Vu nửa người nằm trên đùi Hề Oanh, cặp mắt đào hoa chớp chớp, khiến Hề Oanh nổi cả da gà. Nàng vội nhấc nàng ta ra, giận dữ quát: “Bớt nói nhảm đi.”
Bà chủ Vu ấm ức: “Lần này thϊếp thân thực sự không gạt người.”
Hề Oanh thế nào cũng không thể tin nổi cái lời nói quái đản này, nhưng nàng đã dùng đến đóng cửa vĩnh viễn và cấm vào Yêu Thị để uy hϊếp bà chủ Vu rồi. Nếu vẫn không thể ép nàng ta nói ra sự thật, thì e rằng có gϊếŧ nàng ta cũng vô ích.
Tạm thời từ bỏ việc truy hỏi mục đích của Vu Tâm Bách, Hề Oanh chuyển sang hỏi chuyện khác: “Bà chủ Vu ở Ung Đô nhiều năm như vậy, có từng nghe nói về những vụ Yêu tộc mất tích ly kỳ trong cung không?”
Bà chủ Vu cố gắng hồi tưởng một lúc rồi mới đáp: “Chưa từng nghe qua. Yêu tộc không giống con người, không có hộ tịch hay thân tộc ràng buộc, phần lớn lại tùy tính phóng khoáng, tuổi thọ cũng dài, ba năm năm năm không lộ diện cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, Yêu tộc đa phần hiếu chiến hiếu thắng, ai biết được có khi nào gây thù chuốc oán rồi bị người tìm đến báo thù, chết ở xó xỉnh nào đó cũng chẳng có gì lạ.”
Lời này quả thực rất có lý. Những vụ mất tích mà Yêu Vụ Ti tiếp nhận, đa phần đều do Yêu tộc có thân nhân, bằng hữu thân thiết đến báo án. Nếu suy ngược lại, số lượng Yêu tộc thực sự mất tích có lẽ còn nhiều hơn con số hai mươi mấy người mà họ nắm được. Đây cũng chính là lý do Hề Oanh coi trọng việc này, một số lượng lớn Yêu tộc mất tích một cách khó hiểu, kéo dài suốt hơn mười năm, nếu thật sự có kẻ đứng sau thao túng, thì nhất định không phải chuyện nhỏ.