“Không cần, không cần đâu, con lấy phần của con thôi.” Ba Tô vừa nói vừa đưa thẻ cơm của mình cho anh, “Thẻ của con còn chưa làm xong, tạm thời cứ dùng thẻ của thầy.”
Chàng trai cũng không khách sáo, gật đầu nhận lấy rồi đi về phía quầy cơm.
Tô Nha nhìn theo bóng lưng anh một lát mới quay đầu lại, thấy ba đã ngồi xuống mở hộp cơm nóng hổi mà mình mang đến, cô liền hỏi: “Ba, đây là bác sĩ thực tập mới ạ? Trẻ quá trời luôn.”
Ba Tô nghe vậy bật cười. Trên má phải hiện ra một lúm đồng tiền nhàn nhạt, trông ấm áp dễ thương đến mức Tô Nha tiếc hùi hụi vì mình không di truyền được cái lúm ấy.
Nếu có thì chắc chắn cô cũng sẽ vừa ấm áp vừa dễ thương như ba vậy!
“Cậu ấy tên là Ân Bạch, nhưng vẫn chưa phải thực tập sinh, mới chỉ là bác sĩ kiến tập thôi. Thông minh lắm, học cái gì cũng nhanh.” Nói đến đây, ba Tô lại dặn, “Con nhớ gọi là anh nhé.”
“Vâng.”
Tô Nha gật đầu, rồi đưa chén trứng hấp của mình sang phía đối diện: “Vậy con mời anh ấy ăn trứng hấp, hai ba con mình chia một phần cũng đủ.”
Là con gái bác sĩ, lại hay lượn lờ trong bệnh viện, Tô Nha tất nhiên biết rõ sự khác biệt giữa “kiến tập sinh” và “thực tập sinh”.
Sinh viên y khoa học từ năm năm đến tám năm. Hai năm rưỡi đầu học y học cơ sở, hai năm rưỡi sau học y học lâm sàng. Bệnh viện thành phố C là bệnh viện hạng ba tuyến đầu, hợp tác với các học viện y khoa hàng đầu. Những sinh viên xuất sắc sau khi vào giai đoạn lâm sàng đều sẽ được phân về các khoa, theo bác sĩ hướng dẫn.
Giai đoạn này họ được gọi là “kiến tập sinh”, còn đến năm cuối đi thực tập mới gọi là “thực tập sinh”.
Thường thì giữa bác sĩ hướng dẫn và kiến tập sinh đã được coi như “thầy trò” rồi. Đó cũng là lý do Tô Nha muốn nhường món trứng hấp cho Ân Bạch — không phải lấy lòng, nhưng ít nhất cũng coi như tạo thiện cảm.
Quả nhiên, khi Ân Bạch bưng khay cơm trở lại, trước chỗ ngồi đã có thêm một bát trứng hấp mềm mịn. Anh hơi nhướng mày, quay sang nhìn Tô Nha, trong mắt ánh lên ý cười dò hỏi.
“Anh, cái này em mời anh ăn.” Tô Nha cười híp mắt.
“Cảm ơn.”
Ân Bạch gật đầu, mỉm cười ngồi xuống. Sau đó, anh lại đẩy đĩa bánh củ cải của mình sang phía Tô Nha, nói đùa: “Còn cái này anh mời em.”
Tô Nha chẳng khách khí, nhận ngay. Trong lòng thì thầm cảm khái: "Quả nhiên, người xấu thì mỗi người một kiểu xấu, còn người đẹp thì luôn có vài nét tương đồng."
Lúc này, nhìn ba mình và Ân Bạch ngồi đối diện, cô cảm thấy khí chất của hai người có phần giống nhau.
Nhưng dù giống, thì tuyệt đối không hề trùng lặp. Vì “ba nhỏ” của cô chính là mẫu trai ngoan hiền, ôn hòa dịu dàng thuộc hệ “ăn cỏ”.
Còn Ân Bạch... lại giống như một “tên lưu manh văn nhã” chưa hoàn thiện.
Chắc vài năm nữa thôi, lại thành một gã xuất chúng, dị thường rồi.
Tô Nha gắp một miếng bánh củ cải, thầm nghĩ.
...
Ở một phía khác, Cố Tiểu Ca lang thang đến gần bảy giờ tối mới về nhà, chưa kịp bước tới cửa đã nhìn thấy chiếc cặp để sát cửa.
Hơi ngẩn người, tiến đến gần, rồi thấy trên cặp có tờ giấy, chữ viết trên đó...
“Ây hè... định cố tình không mang cặp để trốn bài tập à? Tiếc là tớ đã nhìn thấu âm mưu của cậu rồi hahaha!”
Chữ ký: “Người bạn thân thiện cùng bàn của cậu.”
Rồi còn kèm theo một hình vẽ tai thỏ đơn giản.