Không chỉ mấy cô y tá, mà ngay cả mấy chị quý bà phong tình, khí chất nữ vương, cũng tỏ ra hứng thú không ít.
Thỉnh thoảng, Tô Nha lại nghĩ... biết đâu một ngày nào đó, ba thỏ của cô sẽ bị ai đó “nhìn trúng”, rồi lôi thẳng về ổ mất thôi.
Thật sự khiến người ta lo lắng muốn chết.
Cô vừa lắc đầu bất lực vừa gỡ tờ giấy nhớ có ghi “trực gấp” trên tủ lạnh xuống, rồi mở cửa tủ lạnh kiểm tra đồ ăn.
Trước năm tám tuổi, hai ba con toàn sống nhờ đồ ăn ngoài, ăn đến mức Tô Nha phát cáu. Nhẫn nhịn mãi không nổi, lên chín tuổi, cô tự mình kê ghế nhỏ lên nấu nướng. Bé tí tẹo nhưng đã vào bếp, ai ngờ tay nghề lại ngon đến mức khiến người ba động muốn khóc.
Bác sĩ Tô cầm dao mổ thì thao tác chuẩn không cần chỉnh, khâu khâu cắt cắt giặt giũ gì cũng không vấn đề. Nhưng hễ chạm đến bếp núc thì thảm họa. Một đĩa trứng xào cà chua đơn giản mà ông cũng có thể biến thành “cảnh máu me trong phòng phẫu thuật”: bề mặt cháy đen, bên trong thì vẫn còn chảy máu...
Người ta gọi là “món ăn hắc ám” thì chỉ cần xấu xí và khó nuốt. Còn món ăn của ông thì không chỉ thỏa mãn cả hai điều kiện đó, mà còn mang thêm hiệu ứng khủng bố tâm lý.
Đúng chuẩn nâng nghệ thuật hắc ám lên một tầm cao mới.
Trong khi đó, Tô Nha lại giống như “đột biến gen” theo hướng ngược lại, nấu món gì cũng ngon, đến cả khoai tây xào sợi đơn giản mà còn hấp dẫn hơn cả đầu bếp ngoài hàng.
Vậy nên kể từ lần đầu cô leo lên ghế con nấu ăn, ông đã bị nuôi thành miệng lưỡi kén chọn.
Cô lấy đồ ăn từ tủ lạnh, vo gạo nấu cơm, rồi chuẩn bị phần nhân thịt đã trộn sẵn, tách lấy lòng trắng một quả trứng, phần lòng đỏ lại đánh cùng quả khác làm trứng hấp. Dự định hôm nay sẽ có trứng hấp, thêm thịt viên sốt Tàu, ăn kèm cải thìa, vừa thanh đạm vừa đưa cơm.
Một loáng đã nấu xong, cô cho thức ăn vào hộp, dọn dẹp bếp núc qua loa, rồi cầm chìa khóa, xách theo túi cơm hộp ra cửa.
Bệnh viện thành phố cách nhà chỉ năm trạm xe buýt, mười lăm phút là tới. Đến nơi mới sáu giờ rưỡi, đúng lúc ăn tối. Tô Nha vừa đến gần, cô y tá trực ở quầy trước khoa ngoại đã vô tình ngẩng đầu nhìn thấy.
Cô đặt bút xuống, cười tươi: “Lại mang cơm tới cho bác sĩ Tô à? Ông ấy đang khám bệnh, hay em vào phòng nghỉ ngồi chờ một chút?”
Tô Nha nghe vậy thì cười đáp: “Vậy em ra căn-tin đợi ba luôn nhé? Chị giúp nhắn ba em một tiếng được không?”
“Được chứ.”
Nói lời cảm ơn, cô bé xách túi cơm thẳng đến nhà ăn. Giờ cơm đông nghịt người, gặp ai quen cô cũng tươi cười “chào chú, chào dì, chào chị” dọc đường, sau đó mới tìm bàn trống ngồi xuống, mở hộp cơm, thong thả ăn trước phần của mình trong lúc chờ “ba thỏ” đến.
Mới nhai được hai miếng cải thìa giòn mát, đang tính có nên chén nửa phần cơm của ba luôn không, thì “ba thỏ” cuối cùng cũng xuất hiện.
Đi cùng ông, còn có một thanh niên trẻ tầm hơn hai mươi, đeo kính gọng mảnh, đôi mắt hồ ly giấu sau thấu kính, gương mặt lúc nào cũng như mang ý cười, trông thân thiện dễ gần.
“Ba.” Tô Nha cầm đũa, liếc nhìn “ba nhỏ” của mình, rồi lại nhìn sang chàng trai trẻ bên cạnh. Do dự một chút, cô gọi thêm một tiếng: “Anh.”
Chàng trai mỉm cười gật đầu, sau đó quay sang nói với ba Tô: “Thầy, con đi lấy cơm đây. Hai người có muốn thêm món gì không?”