Chương 7

Thứ Sáu tan học sớm hơn ngày thường, chưa tới bốn giờ rưỡi, học sinh trong trường đã rút gần hết. Dù trường vẫn còn “cư dân thường trú” là ngài Hiệu trưởng, chắc chắn chẳng đói được, nhưng Tô Nha vẫn ghé kiểm tra một vòng, thay nước sạch, đảm bảo nó ổn thỏa rồi mới quay lại lớp lấy cặp về.

Vừa đi tới cửa lớp, chưa kịp bước vào đã nghe loáng thoáng vài câu, cô khẽ nhướng mày, dừng bước, xoay người dựa lưng vào tường, khoanh tay, tạm thời không định xuất hiện.

“Đã nói là chẳng liên quan đến cậu rồi, được chưa?” Cố Tiểu Ca cau mày, nếu không phải đối phương cứ níu chặt quai cặp, hắn đã đi thẳng từ sớm.

Người đứng chắn trước mặt cậu ta, chẳng ai khác ngoài nữ sinh mới chuyển trường không lâu — Bạch Nhã. Hàng mi dài cong run run, lộ vẻ yếu đuối động lòng người. Đứng cạnh Cố Tiểu Ca, hai bóng dáng quả thực hơi xứng đôi.

Nghe hắn lạnh nhạt, Bạch Nhã thoáng hiện nét tổn thương, nhưng nhanh chóng hít sâu lấy lại tinh thần, nở nụ cười dịu dàng: “Có thể cậu thấy không liên quan, nhưng tôi vẫn rất cảm kích. Cố Tiểu Ca, sau này cậu đừng trốn học nữa nhé.”

Lần này hắn chẳng buồn đáp, chỉ vì cô vẫn giữ khư khư quai cặp, nên dứt khoát gỡ cặp ném cái bịch xuống bàn, lạnh lùng nói: “Thích thì giữ lấy.”

Nói xong xoay người đi thẳng, dứt khoát gọn gàng.

Bạch Nhã nhìn bóng lưng hắn, ngẩn người hồi lâu, rồi mới cúi mắt, có chút mất mát. Một lát sau, cô cũng khoác cặp rời khỏi lớp.

Đợi chắc chắn cả hai đã đi xa, Tô Nha mới từ lớp bên lách ra, hai tay bỏ túi, đứng giữa hành lang vắng, nhìn theo bóng lưng họ một lúc rồi mới lắc lắc đầu, quay vào lấy cặp của mình.

A... thanh xuân học đường thật là đẹp biết bao...

Khoác cặp lên lưng, vừa định đi, cô lại dừng, chậm rãi quay đầu nhìn về phía cái cặp vẫn nằm chỏng chơ trên bàn — chính là thứ Cố Tiểu Ca vứt lại.

Cô đưa tay sờ cằm tròn trịa, nghĩ ngợi, rồi khẽ thở dài.

...

Ba của Tô Nha là bác sĩ ngoại khoa có tiếng ở bệnh viện thành phố C. Người vừa đẹp trai, tính tình lại tốt. Từ sau khi vợ mất vì tai nạn cách đây mười hai năm, ông một mình nuôi con gái khôn lớn, danh tiếng và tác phong đều cực tốt, nhắc đến tên ông, ai nấy đều giơ ngón cái khen ngợi.

Thế nên, cho dù bên người ông còn có một “cái đuôi nhỏ” là Tô Nha, vẫn có không ít cô gái trẻ mến mộ. Nhờ vậy mà Tô Nha cũng hưởng ké, mỗi lần đến bệnh viện, “các chị y tá” đều cười với cô như thể cô là thiên sứ áo trắng thực thụ.

Khi Tô Nha về đến nhà thì đã gần năm giờ rưỡi, trễ hơn mọi lần tan học thứ Sáu một chút.

“Con về rồi nè...” Cô vừa mở cửa bằng chìa khóa vừa cao giọng gọi vào nhà. Đóng cửa lại, đổi dép trong nhà ở huyền quan xong, cô đi thẳng vào phòng khách.

Cặp ném cái “bịch” lên ghế sofa, rồi vòng xuống bếp. Quả nhiên, trên cửa tủ lạnh dán một mảnh giấy nhớ với hàng chữ phóng khoáng đẹp đẽ của ba, cuối dòng còn cẩn thận vẽ thêm một đôi tai thỏ to tướng.

Nhìn mà Tô Nha phì cười.

Người ba lúc nào cũng mặc áo blouse trắng của cô... chẳng phải chính là một con thỏ lớn được vô số chị gái thích hay sao?

Thời buổi này, tuy “Tổng tài bá đạo yêu tôi” hay “Bạn trai kiêu ngạo/ bệnh kiều/ bụng đen của tôi” vẫn luôn trụ top bảng mơ mộng của phái nữ, nhưng kiểu “nam sinh ăn cỏ” ngày càng hot. Thế nên ba của Tô Nha hiện tại đúng là bác sĩ ngoại khoa siêu được ưa chuộng trong bệnh viện.