Tô Nha vẫn cười toe, giọng thấp xuống: “Nghe lời ngoan ngoãn một chút đi, không thì về sau có chuyện hay ho cho mà xem.”
Nếu không phải nhìn cái bản mặt trắng trẻo sạch sẽ, chẳng khác gì nam chính bước ra từ phim thần tượng học đường, thì cô đã nện cho một trận rồi.
Chỉ tiếc, với cái dáng vẻ ngây ngây, ngô ngô, đáng yêu như cún con của Tô Nha, dọa ai chứ dọa Cố Tiểu Ca thì... chẳng xi nhê gì. Cậu ta nhẹ nhàng giật tay ra, chờ lúc thầy quay lưng viết bảng, động tác nhanh như chớp lại “kí” thêm một đường phấn mới!
Ừm... vẫn là cái đường phân chia bất công chình ình kia.
Tô Nha nhìn vệt phấn trắng ngang bàn, thở dài, rút ngay tờ giấy ăn mà vừa nãy cô đã cao tay giữ lại, bắt đầu thong thả lau sạch...
...Thằng nhóc ranh con!
Bị chọc tức đến mức bật cười, đồng chí Bộ trưởng Kỷ luật Tô Nha trong đầu lóe lên một ý tưởng táo bạo.
Cố Tiểu Ca vừa cởi đồng phục, lộn trái mặc lại, lùi vài bước chuẩn bị lấy đà nhảy vọt qua cổng sắt nối liền khu trung học và tiểu học thì...
“Haizzz...”
Giọng chào nhẹ nhàng, đầy vui vẻ, còn lẫn chút “ê hê ...” tinh nghịch vang lên, làm bước chân Cố Tiểu Ca khựng lại, suýt thì hụt nhịp.
Cậu ta bất đắc dĩ đảo mắt, rồi mới quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.
Tô Nha ngồi xổm trong bụi cây ven tường, ngậm túi sữa chua mềm, chả có dáng vẻ thục nữ nào. Khóe mắt cong cong cười gian, cạnh cô còn có một con mèo vằn đang cắm đầu ăn đồ hộp, béo tròn như cục bông lăn lông lốc.
Trong tầm nhìn lạnh lùng của thiếu niên, “Bộ trưởng Kỷ luật” Tô Nha còn cố tình vỗ vỗ mấy hạt bụi chẳng tồn tại trên đầu gối, hai tay bỏ túi, tươi cười hiền hòa đứng ngay rìa bãi cỏ, nhìn hắn bị bắt quả tang đang tính trốn học.
“Chúc mừng cậu bạn cùng bàn nhé, đây là lần thứ năm trong tuần cậu đi trốn học. Gọi Rồng Thần thì không có đâu, nhưng phần thưởng an ủi là... một chuyến tham quan văn phòng giáo viên chủ nhiệm đó.”
Cô ngừng một nhịp, cười tươi rói. “Đi thôi?”
Bộ trưởng Kỷ luật, lòng ngọt ngào như ăn mật.
Cố Tiểu Ca đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, khí thế ngút trời.
“... Tại sao lần nào cậu cũng bắt được tôi?” Cậu ta bắt đầu nghi ngờ con nhỏ này gắn định vị lên người mình rồi.
Nghe vậy, Tô Nha vẫn cắn túi sữa chua, mắt tròn vo chớp chớp, ánh nhìn đen nhánh mơ hồ, ngây ngây ngốc ngốc, đáng yêu như một chú mèo mướp mặt tròn.
Cố Tiểu Ca lặng lẽ nghĩ: "... nhìn cái mặt này, y chang bánh bao nhân nếp."
Nhưng câu hỏi của hắn chỉ đổi lại được cái nhếch môi chậm rãi, pha chút tinh quái của Tô Nha, như lão hồ ly nhìn gà con tập mổ thóc.
“Bạn học Cố à,” Tô Nha mỉm cười chậm rãi, “có lẽ cậu mới đến Trung Vũ chưa lâu nên chưa nghe biệt danh của tôi.”
“Không sao, từ từ rồi cậu sẽ biết.”
Nói đoạn, Bộ trưởng Kỷ luật cười híp mắt, ngoắc tay với Cố Tiểu Ca đang bị bắt quả tang mà vẫn tỏ vẻ ngông nghênh không phục:
“Nào, ngoan ngoãn theo tôi về lớp ngồi học đi. Như vậy thì tạm thời sẽ không bắt cậu sưu tầm đủ năm lá bùa để gặp giáo viên chủ nhiệm nữa nhé?”
Dứt lời, cô chẳng thèm quan tâm cậu ta có chịu theo không, lại ngậm túi sữa chua, hai tay bỏ túi, ung dung bước về phía tòa nhà dạy học.
Cho dù ngổ ngáo cỡ nào thì thiếu niên ở tuổi này vẫn sẵn trong lòng nỗi e dè bản năng với thầy cô, phụ huynh. Tô Nha chẳng lo cậu ta sẽ cắm đầu chạy nữa.