...Ối giời, vẫn tức lắm. Thật muốn đập thằng nhóc con này một trận quá đi...
Tô Bộ trưởng mặt ngoài vẫn cười tủm tỉm, trong lòng lại... một tràng. Thôi kệ, cô đang cố gắng làm gương tốt, không thể so đo với nhóc con này được.
Huống hồ...
Đuôi mắt Tô Nha cong cong, tròng mắt ánh lên tia cười.
Tuy bạn cùng bàn là một thằng nhóc hư, nhưng phải công nhận... cậu ta đẹp trai thật. Dáng dấp thiếu niên vẫn còn hơi gầy vì đang tuổi lớn, nhưng trông như cây trúc non vừa mới nhú, vừa thanh tú vừa cứng cỏi, mang theo sự trong sáng và bướng bỉnh đặc trưng của tuổi này.
Rất là đẹp.
Dù bản thân Tô Nha không phải dạng “mê trai đẹp”, nhưng bản năng yêu cái đẹp thì ai chẳng có. Vậy nên chuyện đám con gái trong lớp đối với Cố Tiểu Ca mắt nhắm mắt mở... cũng dễ hiểu thôi, nhỉ?
Nghĩ đến đây, Tô Nha lại vô thức liếc sang chỗ cái bàn cũ của mình – bây giờ đã có một nữ sinh chuyển trường khác ngồi đó – không khỏi cảm thán, lớp Bốn này, hoa khôi hoa soái đều lần lượt bị học sinh mới cuỗm mất rồi.
Bạch Nhã, tuy chỉ mới chuyển đến chưa đầy một tuần, vậy mà đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của đa số bạn học trong lớp. Nói không có nhan sắc hậu thuẫn, Tô Nha chắc chắn không tin.
Cô bé trắng trẻo, sạch sẽ, ngũ quan mềm mại thanh tú, gương mặt như được phủ một tầng ánh sáng. Giống như mọi thứ đặt chung một ống kính, chỉ riêng Bạch Nhã là tự động bật chế độ “beauty” lên cao thêm mấy bậc.
Chuẩn chỉnh cái kiểu nữ chính Mary Sue trong mấy bộ tiểu thuyết mà hồi trước Tô Nha thích mê mẩn.
Nếu bây giờ cô thật sự chỉ là một thiếu nữ mười bốn, mười lăm tuổi, e là cũng sẽ giống mấy cô bé trong lớp, ngấm ngầm không ưa gì Bạch Nhã cho xem.
Nhưng hiện tại thì ngoài việc thỉnh thoảng chậc lưỡi cảm thán, cô chẳng có cảm xúc gì đặc biệt nữa.
Giờ ra chơi sau bài thể dục giữa giờ dài hơn hẳn mấy tiết khác, thế nên Tô Nha vừa ngồi xuống đã có vài cô bạn ríu rít chạy tới bu quanh tám chuyện.
Điều buồn cười là, chẳng mấy chốc mấy cô gái kia lại thỉnh thoảng len lén liếc sang phía Cố Tiểu Ca – vẫn đang giả chết ngủ khò khò. Nhìn vậy, Tô Nha trong lòng bật cười kiểu “hề hề” của một bà thím, thầm than, con gái đúng là dễ rơi vào mộng mơ tuổi hoa niên thật đó...
Mấy đôi mắt con gái sáng lấp lánh, cứ như bên trong chứa đầy sao trời, đẹp đến động lòng.
Ấy thế mà cái cậu ngồi cạnh cô lại một mực “giả vờ ngủ tới cùng”. Chuông vào học reo, mấy cô bé tiếc nuối mà vẫn lâng lâng hớn hở tản ra, cậu ta cũng không thèm động đậy.
Mãi đến khi thầy dạy toán ôm sách từ cửa trước bước vào, lớp trưởng hô “nghiêm” thì Tô Nha vừa đứng dậy vừa tiện chân đá một phát vào bàn đối diện. Đối phương mới lười nhác chống người dậy, hai tay nhét túi quần, lười biếng hời hợt hành lễ.
Ánh mắt vừa cụp xuống, Cố Tiểu Ca liền phát hiện cái đường “ranh giới 38” ban nãy vẽ đã bị Tô Nha xóa sạch, hắn liếc sang cô một cái, không nói gì. Chờ cả lớp đồng loạt ngồi xuống, hắn thò tay vào hộc bàn, lôi cục phấn ra vạch lại một đường.
Trẻ con đến mức khiến trán Tô Nha giật giật gân xanh. Cô vươn tay chộp lấy cánh tay đang còn vung phấn kia, cúi sát, ép giọng vừa cười vừa dọa:
“Cậu thử vẽ thêm lần nữa xem?”
Cố Tiểu Ca hờ hững liếc lại, ánh mắt ngang tàng chẳng coi ai ra gì.