Chương 2

Cô liếc nhìn lớp phó trên bục vẫn đang chuyên tâm đọc, tay cầm sách, đầu không quay, chỉ hơi ngả về sau.

“Ê, nãy cảm ơn nha.” Giọng Đỗ Tiểu Béo – người ngồi sau – khe khẽ vang lên từ sau cuốn sách che miệng.

Nghe vậy, Tô Nha cố tình “hừ” một tiếng: “Cậu nên cảm ơn lớp phó kỷ luật thì hơn. Hôm qua cậu ta còn bảo, điểm kỷ luật của lớp tháng này chắc bị mấy cậu trừ sạch rồi.”

Đỗ Tiểu Béo nghe xong cười hề hề: “Dù sao cũng phải cảm ơn cậu, chứ không chắc giờ tôi lại phải đi quét cái sân bóng đá của trường mất.”

Nghĩ tới sân bóng của trường Trung Vũ – loại sân chuẩn, còn được thành phố thuê làm nơi tổ chức thi đấu – là da đầu cậu ta lại tê dại hết cả.

Tô Nha quay lại lớp cũng đã 7 giờ 40. Trời đang dần ấm, nên giờ này sáng hẳn rồi. Chỉ là trên ngọn cây ngoài cửa sổ, vừa nhú mấy chồi non, vẫn còn vương làn sương mỏng, mang theo hơi lạnh của đầu xuân.

Đọc thêm một lúc, cô lại bị bạn cùng bàn thúc cùi chỏ. Thấy cô quay sang, cậu bạn hất cằm ra hiệu. Nhìn theo, Tô Nha liền thấy thầy chủ nhiệm đang đứng ngoài cửa lớp, phất tay gọi cô.

Cô úp sách xuống bàn, vòng lối cửa sau ra hành lang: “Thầy ạ.”

“À, Tô Nha, thầy có chuyện muốn bàn với em.” Thầy chủ nhiệm cười hiền, giọng nhỏ nhẹ với học trò ngoan lại học giỏi. “Em là Bộ trưởng kỷ luật của hội học sinh. Giờ trường có chương trình một kèm một hỗ trợ bạn học. Thầy muốn đổi chỗ Cố Tiểu Ca lên ngồi cùng em, em kèm cậu ấy một chút được không?”

“Cố Tiểu Ca?”

Nghe tên, Tô Nha hơi ngẩn ra, rồi nhớ ra đó là cái chỗ trống sau lưng Đỗ Tiểu Béo: “Hôm nay cậu ta đến học ạ?”

Thầy chủ nhiệm gật đầu cười, nhưng khi nhắc tới cái tên ấy thì trên mặt cũng hiện lên vài phần bất đắc dĩ.

Học sinh bây giờ thật khó quản. Đánh thì không được, mắng cũng phải dè chừng.

Mà Cố Tiểu Ca từ ngày chuyển trường tới, đúng là cái gai làm đến cả giám thị cũng phải nghiến răng nghiến lợi.

Một cậu nhóc nhỏ tuổi thôi mà... nổi loạn cực kỳ!

“Em chỉ cần để ý giúp thầy một chút. Nếu không ổn thì báo lại, thầy trò mình cùng nghĩ cách.”

Tô Nha chớp mắt, gật đầu ngoan ngoãn: “Vâng thầy. Thế... là em đổi chỗ ngồi hay cậu ấy chuyển lên đây ạ?”

Thầy chủ nhiệm nghĩ một lát, rồi dò hỏi: “Đúng lúc hôm nay lớp mình có học sinh chuyển trường. Em ngồi hàng sau, nhìn bảng có thấy khó không?”

“Không vấn đề gì ạ, vậy lát nữa tan tiết sớm em sẽ đổi chỗ nhé?” Tô Nha chẳng mấy bận tâm, nhưng vẫn quyết định nói trước vài câu cho chắc: “Thầy, có điều phiền thầy nhắn hộ với các thầy cô bộ môn. Lỡ đâu lúc học, tầm nhìn của em bị bạn phía trước che khuất, thì em sẽ đứng dậy xem vài cái. Kẻo lại bị hiểu nhầm là em quậy phá.”

“Chuyện nhỏ thôi.” Thầy chủ nhiệm cười híp mắt, “Lát nữa thầy sẽ nói với các giáo viên khác.”

Xong việc, Tô Nha quay lại lớp, ngồi chưa được bao lâu thì chuông hết tiết sớm vang lên.

Bạn cùng bàn nghe tin sắp phải tách Tô Nha thì trăm phần không tình nguyện, vừa lầm bầm vừa giúp cô dọn đồ: “Thầy chủ nhiệm cũng thật là, sao không để lớp trưởng đi kèm cái tên chuyển trường đó? Kỳ thi đầu năm nay, cậu ấy còn là thủ khoa lớp mình kia mà.”

Đỗ Tiểu Béo nghe vậy thì hừ mũi, ghé sát nhỏ giọng: “Đặt bừa đấy. Chắc thầy tìm lớp trưởng, cô ấy không muốn lo cho Cố Tiểu Ca, thế là đẩy sang cho Tô Nha thôi. Tặc tặc, Bộ trưởng kỷ luật, lần này cậu thảm rồi.”