Chương 14

Bạch Nhã đã lùng khắp hẻm nhỏ trong phố ẩm thực mà không thấy thanh niên nào đánh nhau. Không nản, cô đi thêm một vòng nữa, vẫn chẳng thấy cậu trai “như sói cô đơn liếʍ vết thương ở góc” như trong truyện hay trên tivi.

...Là do mình bỏ lỡ, hay người bị đánh vốn dĩ không phải Cố Tiểu Ca?

Bạch Nhã đứng trong con hẻm nhỏ, mày liễu khẽ chau lại. Khuôn mặt nàng vốn trong sáng thanh tú, lại mang vài phần yếu ớt khiến người ta thương xót. Nên lúc này khi nhíu mày, không những chẳng ai cho rằng nàng “làm trò”, ngược lại còn muốn bước tới hỏi han xem nàng gặp phải chuyện khó khăn gì.

Trời sinh đã chiếm lợi thế nhan sắc, kiểu người cho dù làm chuyện sai trái, người khác cũng khó lòng nghĩ xấu.

Thế nhưng, ý nghĩ “có khi không phải Cố Tiểu Ca” vừa lóe lên, chưa đầy một giây đã bị Bạch Nhã gạt bỏ.

Chỉ cần dựa vào “gương mặt đẹp trai” và “vừa bước ra từ phòng bida”, cô gần như chắc chắn đó chính là Cố Tiểu Ca. Lòng không khỏi hối hận, tại sao hôm nay lại về nhà ăn cơm trưa, lúc quay lại còn mất chút thời gian, thế là bỏ lỡ mất cơ hội “tình cờ gặp gỡ” mà cô đã sắp đặt từ lâu.

Nếu không, cô đã chẳng tới đây làm thêm.

Xác định gần như chắc chắn đó là Cố Tiểu Ca, Bạch Nhã mới xoay người quay về, vừa đi vừa thầm tính toán bước tiếp theo nên làm gì.

Khi trở lại cửa hàng, trong lòng còn bận suy nghĩ, cô tự nhiên chẳng để ý tới đồng nghiệp vẫn đứng chờ bên quầy thu ngân. Người kia thấy Bạch Nhã về, lườm cô một cái, đứng nguyên hai giây, thấy cô chẳng thèm ngẩng đầu nhìn, cứ như không hề thấy mình, tức giận hừ một tiếng rồi hất mặt bỏ đi.

Trong lòng thầm nguyền rủa: lần sau nhất định sẽ không bao giờ giúp Bạch Nhã nữa.

Đúng là loại người gì đâu!

Bạch Nhã ngồi xuống quầy thu ngân, hít sâu một hơi rồi thở ra, mới dần khôi phục tinh thần.

Không sao cả. Cho dù lần này có bỏ lỡ, chỉ cần Cố Tiểu Ca còn đến phòng bida kia, cô nhất định vẫn còn cơ hội.

Nếu không… thì sao cô lại bị “ném” vào phần tiền truyện của quyển "Hành Trình Kỳ Diệu của Lọ Lem" với cái tên gần giống “bạch nguyệt quang” trong lòng Cố Tiểu Ca như vậy?

Đã gặp được kỳ ngộ thế này, chẳng lẽ còn không chứng minh được rằng vị trí nữ chính chính là cô – Bạch Nha?

Nghĩ đến đây, khóe môi cô lại nhếch lên, nở nụ cười nhẹ nhàng, khí thế lập tức bừng sáng trở lại.

...

Phía bên kia, Tô Nha đang tiễn Cố Tiểu Ca ra cửa, ngó đầu ra ngoài, cười hì hì vẫy tay:

“Nhớ làm bài tập nha..."

“...”

Cố Tiểu Ca nghe xong, bước chân vốn đã vào thang máy khẽ khựng lại, rồi mới không quay đầu mà bấm nút đi xuống.

Vẻ mặt không biểu cảm, ngẩng đầu nhìn đèn chỉ thị trong thang, theo số tầng nhảy lên chậm rãi.

...Cậu là giám thị kỷ luật chắc?

Bạn học Cố Tiểu Ca lặng lẽ oán thầm cô bạn cùng bàn.

Đúng thật, y như giám thị kỷ luật.

“Hi...” Tô Nha ngậm ống hút, cốc sữa tươi đã uống được một nửa.

“...” Cố Tiểu Ca vừa leo lên bức tường trường Trung học Trung Vũ, chuẩn bị nhảy xuống.

Ánh mắt chạm nhau, một bên cố tình tròn mắt chớp chớp cười khúc khích; một bên mặt không cảm xúc, viết đầy chữ “...” trên trán.

Sau mấy giây im lặng, bên kia bức tường vang lên tiếng bước chân “ôm đầu chuồn lẹ” vội vã, khiến cả hai đồng loạt ngoảnh lại.

Tô Nha nhún vai, cắn ống hút, để lộ nụ cười trắng sáng: “May mà tớ gọi mấy người khác đi canh chỗ khác rồi.”