Chuông chuẩn bị vào tiết sớm của trường Trung học Trung Vũ vừa reo lên, cánh cổng lớn từ từ khép lại. Chỉ còn lại cửa nhỏ cạnh phòng bảo vệ dành cho người ra vào, nhưng muốn đi qua vẫn phải ký tên đăng ký rồi bảo vệ mới chịu mở cửa.
Lúc này, những học sinh bước vào đều coi như đi muộn. Vì vậy, khi cổng trường khép lại, Tô Nha đã đứng sẵn trong sân, một tay nghịch nắp bút tự động, một tay hưởng thụ “màn đua nước rút” mỗi sáng.
Cô có cảm giác “đắc ý ngút trời” và “ha ha... vui ghê” không thể tả.
Trong lòng thầm tặc lưỡi: "Những con thỏ con này hôm nay cũng lại muộn rồi."
“ Tô Nha, về lớp thôi.” Ủy viên kỷ luật đang quay về phía dãy lớp, thấy cô còn đứng lơ ngơ thì gọi một tiếng rồi đi tiếp.
Tô Nha ừ một tiếng, liếc thêm vài học sinh vừa vặn chen vào trước khi cổng đóng hẳn, sau đó thở hồng hộc như sắp ngất ra đất. Cô mới từ tốn quay người đi theo.
So với bước chân thong dong của cô, đám học trò suýt bị muộn phía sau lại có vẻ mặt lén lút, đầy guilty.
Muốn chạy nhanh lên thì sợ bị cô bắt gặp.
Không chạy thì vào lớp cũng sẽ bị thầy chủ nhiệm túm ra đứng phơi nắng ngoài cửa.
Tiến thoái lưỡng nan, đúng là khổ không tả xiết.
Tô Nha quay đầu lại liếc một cái, đằng sau có bảy tám đứa lập tức dựng hết lông tơ, mặt cắt không còn giọt máu như thể vừa thấy ma, trên mặt viết rõ mồn một: “Xong rồi xong rồi, bị bà Bộ trưởng kỷ luật nhìn thấy rồi!!”
Hôm nay lại dọa được cả đám, Tô Nha trong lòng vô cùng thỏa mãn. Cô cúi đầu nhìn giày mình, bỗng “Ài da, dây giày tuột rồi.”
Nói xong thì tự nhiên ngồi xổm xuống buộc lại, cố tình giả vờ chậm rì rì.
Kết quả, mấy đứa ngoan ngoãn sắp muộn kia vẫn đứng im bất động, trông y như thể “không dám nhúc nhích”. Điều này khiến Tô Nha – người đã buộc xong dây giày từ lâu – chỉ biết âm thầm trợn ngược mắt lên trời.
May mà trong đám kia còn có một đứa lanh trí.
“Chạy mau!”
“Nhưng mà...”
“Cậu ngốc hả, không thấy người ta lại giả vờ tuột dây giày để buộc lại sao?” Giọng điệu đầy hận thiết không thành gang, kiểu “Trời ơi, sao tôi lại có đứa bạn đi muộn ngu như này!”, kèm thêm cái tát bốp lên sau gáy thằng ngồi cạnh. Nói xong liền lao thẳng qua bên cạnh Tô Nha.
Những người còn lại thấy vậy cũng vội vàng ùa theo, lạch bạch một trận “chạy nước rút cuối đường”. Có mấy đứa lúc chạy ngang qua Tô Nha còn không quên vứt lại câu: “Ơn này không dám quên đâu nha!”, rồi tiếp tục chuồn thẳng.
Đợi cho tiếng bước chân “lạch bạch lạch bạch” dần xa, vị đại nhân – Bộ trưởng kỷ luật – mới ung dung cúi đầu buộc lại đôi giày đã cố tình tháo ra lần thứ ba, ngón tay xoay nhẹ, thắt thành một cái nơ bướm gọn gàng xinh xắn.
Lúc này cô mới đứng dậy, chậm rãi đi về lớp 8-4.
Trên đường đi ngang qua mấy lớp khác, bên trong vọng ra tiếng đọc bài vang vang, khiến Tô Nha lại nảy ra cái suy nghĩ “sau này lớn lên có thể làm giám thị hay hiệu phó gì đó cũng hay phết”.
Khi đến cửa lớp 8-4, cô đẩy cửa sau đi vào. Trên bục giảng, lớp phó môn Anh đang dẫn đọc, chỉ liếc mắt một cái thấy là Tô Nha liền cúi đầu đọc tiếp, gương mặt “à, quen rồi” đầy bình thản.
Tô Nha về chỗ ngồi, mở sẵn cuốn sách tiếng Anh đặt trên bàn, lật đúng trang đang đọc. Còn chưa kịp cất tiếng thì sau lưng đã có người khẽ chọc nhẹ.